Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 180: Tôi thích cô
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Tri Vũ, hiện tại là lúc nào rồi? Tôi đã ngủ bao lâu?" Trên giường, Lý Quảtừ từ tỉnh giấc, mở to mắt nhìn một lúc lâu, mới nhớ ra hoàn cảnh củamình. Vừa quay đầu liền thấy Tri Vũ đang đứng một bên, không khỏi nhẹgiọng hỏi."Tiểu thư, trời đã sáng, ngài muốn rời giường sao?"Nghe thấy lời của cô, Tri Vũ lúc này mới phục hồi tinh thần, hấp tấpcung kính nói. Hôm nay thái độ của nàng không hề tùy ý nữa, cung kínhhơn rất nhiều.Thì ra cô đã ngủ lâu như vậy, khó trách tinh thầntốt lên, cảm thấy rất mỹ mãn. Cô cười cười, sau đó ngồi dậy, đứng lên,thầm nghĩ ăn qua loa gì đó rồi lại đi khám phá hoàng cung thần bí này.Tri Vũ nhanh chóng giúp cô mặc y phục, sau đó lại hầu hạ cô rửa mặt, đợiđến khi hai người đi ra, trên bàn đã bày đủ loại điểm tâm, hoa quả, nước trà, canh, hương khí lượn lờ quanh phòng."Tiểu thư, dùng điểm tâm ạ." Sau khi đỡ Lý Quả ngồi xuống, Tri Vũ vội vàng múc canh, gắp điểm tâm, cẩn thận hầu hạ cô.Lý Quả ăn khá nhiều, hoàn toàn không để ý đến hình tượng, đã được ăn ngon, thì cô sẽ không nhăn nhó, muốn ăn liền ăn, không hề cố kỵ.Mọingười vừa thấy tướng ăn của cô, nhất thời đều câm nín, bởi vì chưa từnggặp qua vị phi tử nào ăn uống giống tiểu thư vậy. Ai ai mà không lịchsự, nhã nhặn, hơn nữa chỉ toàn nếm thử một chút, cố giữ gìn dáng ngườixinh đẹp. Nhưng vị tiểu thư này lại khác biệt, ăn to uống nước, giốngnhư kiếp trước đói ăn vậy."Ngon lắm, Tri Vũ, mấy món này củacác người thật hết chỗ chê, là những món ngon nhất tôi từng được ăn." Cô vừa ăn còn không quên khen ngợi, lại còn vừa ăn vừa nói, càng không cóchút hình tượng thục nữ nào cả.Đương nhiên là ngon rồi, đây làVương cố ý dặn đầu bếp tốt nhất trong cung làm ra, phục vụ riêng chotiểu thư, có thể thấy được Vương đối với tiểu thư không phải tốt bìnhthường, đặc biệt bình thường.Tri Vũ thầm nghĩ, rồi nói: "Tiểu thư thích ăn thì hãy ăn nhiều một chút, về sau mỗi ngày đều làm cho tiểu thư món ngon nhất.""Ừ, ừ, Tri Vũ đúng là quá tốt, tôi thích cô." Thật sự là ăn đến mở cờ trong bụng, miệng cũng ngọt không kém, cô vui vẻ nói với nàng.Thíchnàng? Tri Vũ bị hù chết rồi, tiểu thư không thích Vương, mà lại thíchnàng? Đây, đây là tình huống gì vậy? Đây là ý tứ gì thế? Lòng nàng đậploạn, sắc mặt bắt đầu trở nên rất khó coi.
"Tri Vũ, hiện tại là lúc nào rồi? Tôi đã ngủ bao lâu?" Trên giường, Lý Quảtừ từ tỉnh giấc, mở to mắt nhìn một lúc lâu, mới nhớ ra hoàn cảnh củamình. Vừa quay đầu liền thấy Tri Vũ đang đứng một bên, không khỏi nhẹgiọng hỏi.
"Tiểu thư, trời đã sáng, ngài muốn rời giường sao?"Nghe thấy lời của cô, Tri Vũ lúc này mới phục hồi tinh thần, hấp tấpcung kính nói. Hôm nay thái độ của nàng không hề tùy ý nữa, cung kínhhơn rất nhiều.
Thì ra cô đã ngủ lâu như vậy, khó trách tinh thầntốt lên, cảm thấy rất mỹ mãn. Cô cười cười, sau đó ngồi dậy, đứng lên,thầm nghĩ ăn qua loa gì đó rồi lại đi khám phá hoàng cung thần bí này.
Tri Vũ nhanh chóng giúp cô mặc y phục, sau đó lại hầu hạ cô rửa mặt, đợiđến khi hai người đi ra, trên bàn đã bày đủ loại điểm tâm, hoa quả, nước trà, canh, hương khí lượn lờ quanh phòng.
"Tiểu thư, dùng điểm tâm ạ." Sau khi đỡ Lý Quả ngồi xuống, Tri Vũ vội vàng múc canh, gắp điểm tâm, cẩn thận hầu hạ cô.
Lý Quả ăn khá nhiều, hoàn toàn không để ý đến hình tượng, đã được ăn ngon, thì cô sẽ không nhăn nhó, muốn ăn liền ăn, không hề cố kỵ.
Mọingười vừa thấy tướng ăn của cô, nhất thời đều câm nín, bởi vì chưa từnggặp qua vị phi tử nào ăn uống giống tiểu thư vậy. Ai ai mà không lịchsự, nhã nhặn, hơn nữa chỉ toàn nếm thử một chút, cố giữ gìn dáng ngườixinh đẹp. Nhưng vị tiểu thư này lại khác biệt, ăn to uống nước, giốngnhư kiếp trước đói ăn vậy.
"Ngon lắm, Tri Vũ, mấy món này củacác người thật hết chỗ chê, là những món ngon nhất tôi từng được ăn." Cô vừa ăn còn không quên khen ngợi, lại còn vừa ăn vừa nói, càng không cóchút hình tượng thục nữ nào cả.
Đương nhiên là ngon rồi, đây làVương cố ý dặn đầu bếp tốt nhất trong cung làm ra, phục vụ riêng chotiểu thư, có thể thấy được Vương đối với tiểu thư không phải tốt bìnhthường, đặc biệt bình thường.
Tri Vũ thầm nghĩ, rồi nói: "Tiểu thư thích ăn thì hãy ăn nhiều một chút, về sau mỗi ngày đều làm cho tiểu thư món ngon nhất."
"Ừ, ừ, Tri Vũ đúng là quá tốt, tôi thích cô." Thật sự là ăn đến mở cờ trong bụng, miệng cũng ngọt không kém, cô vui vẻ nói với nàng.
Thíchnàng? Tri Vũ bị hù chết rồi, tiểu thư không thích Vương, mà lại thíchnàng? Đây, đây là tình huống gì vậy? Đây là ý tứ gì thế? Lòng nàng đậploạn, sắc mặt bắt đầu trở nên rất khó coi.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Tri Vũ, hiện tại là lúc nào rồi? Tôi đã ngủ bao lâu?" Trên giường, Lý Quảtừ từ tỉnh giấc, mở to mắt nhìn một lúc lâu, mới nhớ ra hoàn cảnh củamình. Vừa quay đầu liền thấy Tri Vũ đang đứng một bên, không khỏi nhẹgiọng hỏi."Tiểu thư, trời đã sáng, ngài muốn rời giường sao?"Nghe thấy lời của cô, Tri Vũ lúc này mới phục hồi tinh thần, hấp tấpcung kính nói. Hôm nay thái độ của nàng không hề tùy ý nữa, cung kínhhơn rất nhiều.Thì ra cô đã ngủ lâu như vậy, khó trách tinh thầntốt lên, cảm thấy rất mỹ mãn. Cô cười cười, sau đó ngồi dậy, đứng lên,thầm nghĩ ăn qua loa gì đó rồi lại đi khám phá hoàng cung thần bí này.Tri Vũ nhanh chóng giúp cô mặc y phục, sau đó lại hầu hạ cô rửa mặt, đợiđến khi hai người đi ra, trên bàn đã bày đủ loại điểm tâm, hoa quả, nước trà, canh, hương khí lượn lờ quanh phòng."Tiểu thư, dùng điểm tâm ạ." Sau khi đỡ Lý Quả ngồi xuống, Tri Vũ vội vàng múc canh, gắp điểm tâm, cẩn thận hầu hạ cô.Lý Quả ăn khá nhiều, hoàn toàn không để ý đến hình tượng, đã được ăn ngon, thì cô sẽ không nhăn nhó, muốn ăn liền ăn, không hề cố kỵ.Mọingười vừa thấy tướng ăn của cô, nhất thời đều câm nín, bởi vì chưa từnggặp qua vị phi tử nào ăn uống giống tiểu thư vậy. Ai ai mà không lịchsự, nhã nhặn, hơn nữa chỉ toàn nếm thử một chút, cố giữ gìn dáng ngườixinh đẹp. Nhưng vị tiểu thư này lại khác biệt, ăn to uống nước, giốngnhư kiếp trước đói ăn vậy."Ngon lắm, Tri Vũ, mấy món này củacác người thật hết chỗ chê, là những món ngon nhất tôi từng được ăn." Cô vừa ăn còn không quên khen ngợi, lại còn vừa ăn vừa nói, càng không cóchút hình tượng thục nữ nào cả.Đương nhiên là ngon rồi, đây làVương cố ý dặn đầu bếp tốt nhất trong cung làm ra, phục vụ riêng chotiểu thư, có thể thấy được Vương đối với tiểu thư không phải tốt bìnhthường, đặc biệt bình thường.Tri Vũ thầm nghĩ, rồi nói: "Tiểu thư thích ăn thì hãy ăn nhiều một chút, về sau mỗi ngày đều làm cho tiểu thư món ngon nhất.""Ừ, ừ, Tri Vũ đúng là quá tốt, tôi thích cô." Thật sự là ăn đến mở cờ trong bụng, miệng cũng ngọt không kém, cô vui vẻ nói với nàng.Thíchnàng? Tri Vũ bị hù chết rồi, tiểu thư không thích Vương, mà lại thíchnàng? Đây, đây là tình huống gì vậy? Đây là ý tứ gì thế? Lòng nàng đậploạn, sắc mặt bắt đầu trở nên rất khó coi.