Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 183: Ai cũng không gặp

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Run rẩy, run rẩy,tiếp tục run rẩy! Tri Vũ tựa như cô bé quàng khăn đỏ tội nghiệp, còn LýQuả giống như đại sói xám, đang nhìn nàng như hổ rình mồi."Nói." Lý Quả hung dữ quát, dáng vẻ ôn hòa đã biến mất tăm.Tri Vũ rùng mình, nước mắt đảo quanh hốc mắt, cắn c*n m** d***. diễn!đàn!lê!quý!đôn Nàng vốn định nói không có việc gì, nhưng khi thấy dáng vẻhung dữ của Lý Quả, những lời này liền nuốt trở về trong bụng."Nói mau.""Tiểu thư, nô tỳ không, không sao.""Nói.""Tiểu thư, ách, nô tỳ là sợ, là sợ tiểu thư đối với nô tỳ, chínhlà nô tỳ không thích cái loại ham mê này, thỉnh tiểu thư đừng tìm nô tỳ, buông tha nô tỳ đi."Ham mê? Cái gì ham mê? Lý Quả không rõ, đầu óc mờ mịt, cô thật sự là không hiểu, sao nghe không hiểu lời của nàng?"Tri Vũ, cái gì ham mê? Tôi không có ham mê gì, ngoại trừ ăn, ngủ, chơi,không còn gì khác nữa." Cô nghi hoặc nói, liệt kê những chuyện mình thích làm nhất, mà mấy thứ này đoán chừng mọi người đều thích đi.Sao nàng có thể nói ra miệng được những chuyện như thế? Tri Vũ chần chừ,nàng cũng không thể nói tiểu thư là đoạn tụ, cầu ngài buông tha cho ta,ngài muốn thì cứ đi tìm người khác. Nàng không dám nói, cho nên đành lolắng nhìn Lý Quả."Tri Vũ, sao cô lề mề vậy, có chuyện gì cứ nóithẳng ra, tôi hồ đồ lắm rồi. Nếu cô không nói, diễn hôm nay tôi liền ở trong đâydây dưa với cô, cùng cô chịu đựng." Cô quyết định chủ ý, nếu Tri Vũkhông nói ra, cô sẽ không đi chơi nữa."Tiểu thư, ngài buông tha ta đi." Vừa nghe cô nói như vậy, sắc mặt Tri Vũ càng khó coi, rất bối rối."Nói, không nói thì hôm nay chúng ta sẽ không đi đâu cả, tôi cứ ngồi ở đâychờ cô, cho đến khi cô nói mới thôi." Cô hung dữ uy h**p, không muốn bịnhững chuyện khó hiểu đó quấy nhiễu tâm tư.Lúc này, trong khichủ tớ hai người đang mắt to trừng mắt nhỏ, một cung nữ bước nhanh vào,thấy hai người ngồi dưới đất liền có chút kinh ngạc, nhưng nàng vẫn cung kính hành lễ, kính cẩn nói: "Tiểu thư, Dung phi nươngnương và Hoa phi nương nương đang ở bên ngoài, các nàng muốn gặp tiểuthư ạ.""Không gặp." Lý Quả chẳng thèm quay đầu lại đáp, hoàntoàn không nghe rõ cung nữ nói cái gì, lập tức từ chối, vẫn nhìn chằmchằm Tri Vũ như cũ.Nhưng Tri Vũ vừa nghe đến Dung phi và Hoaphi, sắc mặt lại đại biến, lập tức bối rối, vội vàng nói: "Tiểu thư, hai vị nương nương tới chơi, nhất định phải gặp, tiểu thư nhanh đi gặp cácnàng ạ."

Run rẩy, run rẩy,tiếp tục run rẩy! Tri Vũ tựa như cô bé quàng khăn đỏ tội nghiệp, còn LýQuả giống như đại sói xám, đang nhìn nàng như hổ rình mồi.

"Nói." Lý Quả hung dữ quát, dáng vẻ ôn hòa đã biến mất tăm.

Tri Vũ rùng mình, nước mắt đảo quanh hốc mắt, cắn c*n m** d***. diễn!đàn!lê!quý!đôn Nàng vốn định nói không có việc gì, nhưng khi thấy dáng vẻhung dữ của Lý Quả, những lời này liền nuốt trở về trong bụng.

"Nói mau."

"Tiểu thư, nô tỳ không, không sao."

"Nói."

"Tiểu thư, ách, nô tỳ là sợ, là sợ tiểu thư đối với nô tỳ, chínhlà nô tỳ không thích cái loại ham mê này, thỉnh tiểu thư đừng tìm nô tỳ, buông tha nô tỳ đi."

Ham mê? Cái gì ham mê? Lý Quả không rõ, đầu óc mờ mịt, cô thật sự là không hiểu, sao nghe không hiểu lời của nàng?

"Tri Vũ, cái gì ham mê? Tôi không có ham mê gì, ngoại trừ ăn, ngủ, chơi,không còn gì khác nữa." Cô nghi hoặc nói, liệt kê những chuyện mình thích làm nhất, mà mấy thứ này đoán chừng mọi người đều thích đi.

Sao nàng có thể nói ra miệng được những chuyện như thế? Tri Vũ chần chừ,nàng cũng không thể nói tiểu thư là đoạn tụ, cầu ngài buông tha cho ta,ngài muốn thì cứ đi tìm người khác. Nàng không dám nói, cho nên đành lolắng nhìn Lý Quả.

"Tri Vũ, sao cô lề mề vậy, có chuyện gì cứ nóithẳng ra, tôi hồ đồ lắm rồi. Nếu cô không nói, diễn hôm nay tôi liền ở trong đâydây dưa với cô, cùng cô chịu đựng." Cô quyết định chủ ý, nếu Tri Vũkhông nói ra, cô sẽ không đi chơi nữa.

"Tiểu thư, ngài buông tha ta đi." Vừa nghe cô nói như vậy, sắc mặt Tri Vũ càng khó coi, rất bối rối.

"Nói, không nói thì hôm nay chúng ta sẽ không đi đâu cả, tôi cứ ngồi ở đâychờ cô, cho đến khi cô nói mới thôi." Cô hung dữ uy h**p, không muốn bịnhững chuyện khó hiểu đó quấy nhiễu tâm tư.

Lúc này, trong khichủ tớ hai người đang mắt to trừng mắt nhỏ, một cung nữ bước nhanh vào,thấy hai người ngồi dưới đất liền có chút kinh ngạc, nhưng nàng vẫn cung kính hành lễ, kính cẩn nói: "Tiểu thư, Dung phi nươngnương và Hoa phi nương nương đang ở bên ngoài, các nàng muốn gặp tiểuthư ạ."

"Không gặp." Lý Quả chẳng thèm quay đầu lại đáp, hoàntoàn không nghe rõ cung nữ nói cái gì, lập tức từ chối, vẫn nhìn chằmchằm Tri Vũ như cũ.

Nhưng Tri Vũ vừa nghe đến Dung phi và Hoaphi, sắc mặt lại đại biến, lập tức bối rối, vội vàng nói: "Tiểu thư, hai vị nương nương tới chơi, nhất định phải gặp, tiểu thư nhanh đi gặp cácnàng ạ."

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Run rẩy, run rẩy,tiếp tục run rẩy! Tri Vũ tựa như cô bé quàng khăn đỏ tội nghiệp, còn LýQuả giống như đại sói xám, đang nhìn nàng như hổ rình mồi."Nói." Lý Quả hung dữ quát, dáng vẻ ôn hòa đã biến mất tăm.Tri Vũ rùng mình, nước mắt đảo quanh hốc mắt, cắn c*n m** d***. diễn!đàn!lê!quý!đôn Nàng vốn định nói không có việc gì, nhưng khi thấy dáng vẻhung dữ của Lý Quả, những lời này liền nuốt trở về trong bụng."Nói mau.""Tiểu thư, nô tỳ không, không sao.""Nói.""Tiểu thư, ách, nô tỳ là sợ, là sợ tiểu thư đối với nô tỳ, chínhlà nô tỳ không thích cái loại ham mê này, thỉnh tiểu thư đừng tìm nô tỳ, buông tha nô tỳ đi."Ham mê? Cái gì ham mê? Lý Quả không rõ, đầu óc mờ mịt, cô thật sự là không hiểu, sao nghe không hiểu lời của nàng?"Tri Vũ, cái gì ham mê? Tôi không có ham mê gì, ngoại trừ ăn, ngủ, chơi,không còn gì khác nữa." Cô nghi hoặc nói, liệt kê những chuyện mình thích làm nhất, mà mấy thứ này đoán chừng mọi người đều thích đi.Sao nàng có thể nói ra miệng được những chuyện như thế? Tri Vũ chần chừ,nàng cũng không thể nói tiểu thư là đoạn tụ, cầu ngài buông tha cho ta,ngài muốn thì cứ đi tìm người khác. Nàng không dám nói, cho nên đành lolắng nhìn Lý Quả."Tri Vũ, sao cô lề mề vậy, có chuyện gì cứ nóithẳng ra, tôi hồ đồ lắm rồi. Nếu cô không nói, diễn hôm nay tôi liền ở trong đâydây dưa với cô, cùng cô chịu đựng." Cô quyết định chủ ý, nếu Tri Vũkhông nói ra, cô sẽ không đi chơi nữa."Tiểu thư, ngài buông tha ta đi." Vừa nghe cô nói như vậy, sắc mặt Tri Vũ càng khó coi, rất bối rối."Nói, không nói thì hôm nay chúng ta sẽ không đi đâu cả, tôi cứ ngồi ở đâychờ cô, cho đến khi cô nói mới thôi." Cô hung dữ uy h**p, không muốn bịnhững chuyện khó hiểu đó quấy nhiễu tâm tư.Lúc này, trong khichủ tớ hai người đang mắt to trừng mắt nhỏ, một cung nữ bước nhanh vào,thấy hai người ngồi dưới đất liền có chút kinh ngạc, nhưng nàng vẫn cung kính hành lễ, kính cẩn nói: "Tiểu thư, Dung phi nươngnương và Hoa phi nương nương đang ở bên ngoài, các nàng muốn gặp tiểuthư ạ.""Không gặp." Lý Quả chẳng thèm quay đầu lại đáp, hoàntoàn không nghe rõ cung nữ nói cái gì, lập tức từ chối, vẫn nhìn chằmchằm Tri Vũ như cũ.Nhưng Tri Vũ vừa nghe đến Dung phi và Hoaphi, sắc mặt lại đại biến, lập tức bối rối, vội vàng nói: "Tiểu thư, hai vị nương nương tới chơi, nhất định phải gặp, tiểu thư nhanh đi gặp cácnàng ạ."

Chương 183: Ai cũng không gặp