Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 186: Thẩm vấn

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Nô tỳ gặp qua Dung phi nương nương, Hoa phi nương nương. Tiểu thư vừa mới đến còn chưa biết lễ nghi, thỉnh nương nương thứ lỗi." Dưới tình thế cấp bách, Tri Vũ vội vàng thật cẩn thận cung kính nói, thuận tiện còn huých huých Lý Quả.Dung phi và Hoa phi liếc nhau một cái, tầm mắt vẫn dừng ở trên người Lý Quả đang cười phớ lớ, âm thầm đánh giá cô, không hề buông tha cho bất kỳ động tác nhỏ nào."Ha ha, tôi vừa tới, không hiểu quy củ nơi đây, ngượng ngùng quá, hai người ngồi đi, ngồi đi." Lý Quả cười ha ha, mời các nàng ngồi xuống, may mắn là còn có điểm tâm và nước trà, bằng không sẽ rất mất mặt."Ngươi là kẻ ở bên ngoài xà thành được tri phủ đưa vào?" Dung phi cao quý thản nhiên mở miệng hỏi, khí thế sắc bén, có chút uy nghiêm.Lý Quả gật gật đầu, ''đúng vậy'', rồi cười cười với nàng ta."Hình như ngươi không phải người nơi này?" Lúc này đến lượt Hoa phi lên tiếng, hai nữ nhân này giống như quan hệ khá tốt, ngươi một câu ta một câu, giống như đến ra oai phủ đầu."Đúng vậy." Lý Quả lại gật gật đầu, có điều người mù cũng nhìn ra được mà, lại cười cười."Ngươi tên là gì?" Giọng điệu của Dung phi cực kỳ lạnh nhạt, tự nhiên ngồi xuống, nâng mắt nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng lại ở mấy món điểm tâm đặt trên bàn, hơi biến sắc."Tôi tên Lý Quả." Cô là hỏi gì đáp nấy, dù sao cũng chẳng có gì, nên cứ nói thoải mái.Chỉ nghe Dung phi và Hoa phi thấp giọng nhắc lại tên cô một lần, ánh mắt lại sáng như đuốc nhìn cô."Nghe nói Vương đối xử rất tốt với ngươi, cho ngươi ở tại cung Phượng Thê." Lần này trong giọng nói của Hoa phi có chút đố kỵ cùng hâm mộ.Các nàng vào cung lâu như vậy, vạn phần sủng ái, lại chưa ai có thể làm chủ cung Phượng Thê này. Tranh đoạt ngầm đã lâu, cũng không ngờ bị một người mới chiếm được, ngày hôm qua còn ngại xấu hổ không đến xem, hôm nay liền không nhịn được nữa.Dung phi cũng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thâm thúy, như muốn tìm tòi nghiên cứu."Làm sao tôi biết được? Tôi còn chưa gặp qua anh ta, anh ta cho tôi ở đâu thì tôi ở đó, có cái gì sai sao?" Lý Quả bị tra hỏi có chút bực mình, đứng một lát, cô liền đặt mông ngồi lại chủ vị, nâng tách trà lên uống. Đúng là 'khuôn mặt tươi cười dán cái mông lạnh' mà!"Ngươi..." Thái độ của cô nhất thời chọc giận Hoa phi, nàng biến sắc, mắt trợn tròn, giận đến run cả người, nói không nên lời.

"Nô tỳ gặp qua
Dung phi nương nương, Hoa phi nương nương. Tiểu thư vừa mới đến còn chưa biết lễ nghi, thỉnh nương nương thứ lỗi." Dưới tình thế cấp bách, Tri
Vũ vội vàng thật cẩn thận cung kính nói, thuận tiện còn huých huých Lý
Quả.

Dung phi và Hoa phi liếc nhau một cái, tầm mắt vẫn dừng ở
trên người Lý Quả đang cười phớ lớ, âm thầm đánh giá cô,
không hề buông tha cho bất kỳ động tác nhỏ nào.

"Ha ha, tôi vừa
tới, không hiểu quy củ nơi đây, ngượng ngùng quá, hai người ngồi đi,
ngồi đi." Lý Quả cười ha ha, mời các nàng ngồi xuống, may mắn là còn có
điểm tâm và nước trà, bằng không sẽ rất mất mặt.

"Ngươi là kẻ ở
bên ngoài xà thành được tri phủ đưa vào?" Dung phi cao quý thản nhiên mở miệng hỏi, khí thế sắc bén, có chút uy nghiêm.

Lý Quả gật gật đầu, ''đúng vậy'', rồi cười cười với nàng ta.

"Hình như ngươi không phải người nơi này?" Lúc này đến lượt Hoa phi lên
tiếng, hai nữ nhân này giống như quan hệ khá tốt,
ngươi một câu ta một câu, giống như đến ra oai phủ đầu.

"Đúng vậy." Lý Quả lại gật gật đầu, có điều người mù cũng nhìn ra được mà, lại cười cười.

"Ngươi tên là gì?" Giọng điệu của Dung phi cực kỳ lạnh nhạt, tự nhiên ngồi
xuống, nâng mắt nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng lại ở mấy món
điểm tâm đặt trên bàn, hơi biến sắc.

"Tôi tên Lý Quả." Cô là hỏi gì đáp nấy, dù sao cũng chẳng có gì, nên cứ nói thoải mái.

Chỉ nghe Dung phi và Hoa phi thấp giọng nhắc lại tên cô một lần, ánh mắt lại sáng như đuốc nhìn cô.

"Nghe nói Vương đối xử rất tốt với ngươi, cho ngươi ở tại cung Phượng Thê."
Lần này trong giọng nói của Hoa phi có chút đố kỵ cùng hâm mộ.

Các nàng vào cung lâu như vậy, vạn phần sủng ái, lại chưa ai có thể làm chủ cung Phượng Thê này. Tranh đoạt ngầm đã lâu, cũng không ngờ bị
một người mới chiếm được, ngày hôm qua còn ngại xấu hổ không đến xem,
hôm nay liền không nhịn được nữa.

Dung phi cũng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thâm thúy, như muốn tìm tòi nghiên cứu.

"Làm sao tôi biết được? Tôi còn chưa gặp qua anh ta, anh ta cho tôi ở đâu
thì tôi ở đó, có cái gì sai sao?" Lý Quả bị tra hỏi có chút bực mình,
đứng một lát, cô liền đặt mông ngồi lại chủ vị, nâng tách trà lên uống.
Đúng là 'khuôn mặt tươi cười dán cái mông lạnh' mà!

"Ngươi..." Thái độ của cô nhất thời chọc giận Hoa phi, nàng biến sắc, mắt trợn tròn, giận đến run cả người, nói không nên lời.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Nô tỳ gặp qua Dung phi nương nương, Hoa phi nương nương. Tiểu thư vừa mới đến còn chưa biết lễ nghi, thỉnh nương nương thứ lỗi." Dưới tình thế cấp bách, Tri Vũ vội vàng thật cẩn thận cung kính nói, thuận tiện còn huých huých Lý Quả.Dung phi và Hoa phi liếc nhau một cái, tầm mắt vẫn dừng ở trên người Lý Quả đang cười phớ lớ, âm thầm đánh giá cô, không hề buông tha cho bất kỳ động tác nhỏ nào."Ha ha, tôi vừa tới, không hiểu quy củ nơi đây, ngượng ngùng quá, hai người ngồi đi, ngồi đi." Lý Quả cười ha ha, mời các nàng ngồi xuống, may mắn là còn có điểm tâm và nước trà, bằng không sẽ rất mất mặt."Ngươi là kẻ ở bên ngoài xà thành được tri phủ đưa vào?" Dung phi cao quý thản nhiên mở miệng hỏi, khí thế sắc bén, có chút uy nghiêm.Lý Quả gật gật đầu, ''đúng vậy'', rồi cười cười với nàng ta."Hình như ngươi không phải người nơi này?" Lúc này đến lượt Hoa phi lên tiếng, hai nữ nhân này giống như quan hệ khá tốt, ngươi một câu ta một câu, giống như đến ra oai phủ đầu."Đúng vậy." Lý Quả lại gật gật đầu, có điều người mù cũng nhìn ra được mà, lại cười cười."Ngươi tên là gì?" Giọng điệu của Dung phi cực kỳ lạnh nhạt, tự nhiên ngồi xuống, nâng mắt nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng lại ở mấy món điểm tâm đặt trên bàn, hơi biến sắc."Tôi tên Lý Quả." Cô là hỏi gì đáp nấy, dù sao cũng chẳng có gì, nên cứ nói thoải mái.Chỉ nghe Dung phi và Hoa phi thấp giọng nhắc lại tên cô một lần, ánh mắt lại sáng như đuốc nhìn cô."Nghe nói Vương đối xử rất tốt với ngươi, cho ngươi ở tại cung Phượng Thê." Lần này trong giọng nói của Hoa phi có chút đố kỵ cùng hâm mộ.Các nàng vào cung lâu như vậy, vạn phần sủng ái, lại chưa ai có thể làm chủ cung Phượng Thê này. Tranh đoạt ngầm đã lâu, cũng không ngờ bị một người mới chiếm được, ngày hôm qua còn ngại xấu hổ không đến xem, hôm nay liền không nhịn được nữa.Dung phi cũng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thâm thúy, như muốn tìm tòi nghiên cứu."Làm sao tôi biết được? Tôi còn chưa gặp qua anh ta, anh ta cho tôi ở đâu thì tôi ở đó, có cái gì sai sao?" Lý Quả bị tra hỏi có chút bực mình, đứng một lát, cô liền đặt mông ngồi lại chủ vị, nâng tách trà lên uống. Đúng là 'khuôn mặt tươi cười dán cái mông lạnh' mà!"Ngươi..." Thái độ của cô nhất thời chọc giận Hoa phi, nàng biến sắc, mắt trợn tròn, giận đến run cả người, nói không nên lời.

Chương 186: Thẩm vấn