Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 189: Đừng tới quấy rầy tôi
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Đúng là đang ở trong phúc mà không biết hưởng! Mấy nữ nhân không hẹn mà chung ý nghĩ, vừa tức vừa hận, nhưng lại không làm được gì. Chẳng lẽ các nàng lại nói mình cũng muốn bị Vương vô lễ? Đương nhiên là muốn, song không thể nói ra."Tiểu thư." Tri Vũ không biết nên tức hay nên cười, nàng đành phải nén xuống, oán giận gọi một tiếng, liền im miệng. Nàng còn nói nữa sẽ bị tiểu thư chọc cho tức chết, chứ đừng nói tới hai vị phi tử kia."Ngươi, ngươi là có ý gì? Vương đối xử tốt với ngươi như vậy, ngươi còn chưa biết đủ."Tức chết nàng, tức chết nàng mà! Hoa phi cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa, muốn phát điên rồi, nữ nhân kia làm cho nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi.Sắc mặt Dung phi cũng rất khó coi, hết sức căm tức, chỉ là thân phận của nàng ta thật khó có thể nói gì, đành phải chịu đựng đố kỵ cùng hâm mộ mãnh liệt.Người ta không cần, các nàng muốn đoạt lấy, người ta không thèm, các nàng lại thèm muốn chết! Bọn họ tranh giành thì không có được, người vô tranh lại được dễ dàng. Kết quả như vậy thật khiến cho bọn họ rất khó chấp nhận."Tôi đâu biết anh ta, anh ta đối xử tốt với tôi thì sao? Tôi không nhận nổi, cũng không thích anh ta." Lý Quả mới không sợ hai phi tử gì gì này đâu, ép buộc cái gì chứ? Các nàng thích, nhưng cô không thích."Ngươi, ngươi, ngươi lại không thích Vương, ngươi đừng quá đáng!" Hoa phi giận sôi gan, không thể tin thế nhưng có người không thích nam nhân của mình, không chịu nổi nữa, 'rầm' một tiếng đứng lên, căm tức nhìn Lý Quả.Lý Quả không sợ nàng ta, 'rầm' một tiếng cũng đứng lên, xem ai sợ ai! Cô đã sớm biết, tìm tới cửa chắc chắn là có ý đồ, nơi có nữ nhân là có chiến tranh, cô không phạm người thì người cũng đừng tới phạm cô."Nếu như hôm nay hai người tới để khởi binh vấn tội thì mời đi cho. Các cô là nữ nhân của anh ta, tôi thì không, các cô khỏi phải tới đây nữa." Cô lạnh lùng nói, không bao giờ chịu yếu thế. Chịu quá nhiều thiệt thòi, phải xem là ai thì mới có thể đối tốt được.Rốt cuộc Dung phi chẳng thể giữ nổi bình tĩnh, 'rầm' một tiếng đứng lên, căm tức nhìn cô: "Ngươi đừng quá kiêu ngạo, Vương chỉ tạm thời coi trọng ngươi mà thôi, ngươi không được sủng ái lâu đâu, đến lúc đó chớ trách chúng ta không báo trước.""Sủng ái? Các cô cần, tôi không cần, các cô là phi tử của anh ta, tôi thì không." Lý Quả thản nhiên lạnh lùng phản bác, không thích đám người này tới cửa quấy rầy mình, vô cùng chán ghét.
Đúng là đang ở trong
phúc mà không biết hưởng! Mấy nữ nhân không hẹn mà chung ý nghĩ, vừa tức vừa hận, nhưng lại không làm được gì. Chẳng lẽ các nàng lại nói mình
cũng muốn bị Vương vô lễ? Đương nhiên là muốn, song không thể nói ra.
"Tiểu thư." Tri Vũ không biết nên tức hay nên cười, nàng đành phải nén xuống, oán giận gọi một tiếng, liền im miệng. Nàng còn nói nữa
sẽ bị tiểu thư chọc cho tức chết, chứ đừng nói tới hai vị phi tử kia.
"Ngươi, ngươi là có ý gì? Vương đối xử tốt với ngươi như vậy, ngươi còn chưa biết đủ."
Tức chết nàng, tức chết nàng mà! Hoa phi cảm thấy mình sắp không nhịn nổi
nữa, muốn phát điên rồi, nữ nhân kia làm cho nàng hận đến nghiến răng
nghiến lợi.
Sắc mặt Dung phi cũng rất khó coi, hết sức căm tức,
chỉ là thân phận của nàng ta thật khó có thể nói gì, đành phải chịu đựng đố kỵ cùng hâm mộ mãnh liệt.
Người ta không cần, các nàng muốn
đoạt lấy, người ta không thèm, các nàng lại thèm muốn chết! Bọn họ tranh giành thì không có được, người vô tranh
lại được dễ dàng. Kết quả như vậy thật khiến cho bọn họ rất khó chấp
nhận.
"Tôi đâu biết anh ta, anh ta đối xử tốt với tôi thì sao?
Tôi không nhận nổi, cũng không thích anh ta." Lý Quả mới không sợ hai
phi tử gì gì này đâu, ép buộc cái gì chứ? Các nàng thích, nhưng cô không thích.
"Ngươi, ngươi, ngươi lại không thích Vương, ngươi đừng
quá đáng!" Hoa phi giận sôi gan, không thể tin thế nhưng có người không
thích nam nhân của mình, không chịu nổi nữa, 'rầm' một tiếng đứng lên,
căm tức nhìn Lý Quả.
Lý Quả không sợ nàng ta, 'rầm' một tiếng
cũng đứng lên, xem ai sợ ai! Cô đã sớm biết, tìm tới cửa chắc chắn là có ý đồ, nơi có nữ nhân là có chiến tranh, cô không phạm người thì người cũng đừng tới phạm cô.
"Nếu như hôm
nay hai người tới để khởi binh vấn tội thì mời đi cho. Các cô là nữ nhân của anh ta, tôi thì không, các cô khỏi phải tới đây nữa." Cô lạnh lùng
nói, không bao giờ chịu yếu thế. Chịu quá nhiều thiệt thòi, phải xem là
ai thì mới có thể đối tốt được.
Rốt cuộc Dung phi chẳng thể giữ
nổi bình tĩnh, 'rầm' một tiếng đứng lên, căm tức nhìn cô: "Ngươi đừng
quá kiêu ngạo, Vương chỉ tạm thời coi trọng ngươi mà
thôi, ngươi không được sủng ái lâu đâu, đến lúc đó chớ
trách chúng ta không báo trước."
"Sủng ái? Các cô cần, tôi không
cần, các cô là phi tử của anh ta, tôi thì không." Lý Quả thản nhiên lạnh lùng phản bác, không thích đám người này tới cửa quấy rầy mình, vô cùng chán ghét.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Đúng là đang ở trong phúc mà không biết hưởng! Mấy nữ nhân không hẹn mà chung ý nghĩ, vừa tức vừa hận, nhưng lại không làm được gì. Chẳng lẽ các nàng lại nói mình cũng muốn bị Vương vô lễ? Đương nhiên là muốn, song không thể nói ra."Tiểu thư." Tri Vũ không biết nên tức hay nên cười, nàng đành phải nén xuống, oán giận gọi một tiếng, liền im miệng. Nàng còn nói nữa sẽ bị tiểu thư chọc cho tức chết, chứ đừng nói tới hai vị phi tử kia."Ngươi, ngươi là có ý gì? Vương đối xử tốt với ngươi như vậy, ngươi còn chưa biết đủ."Tức chết nàng, tức chết nàng mà! Hoa phi cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa, muốn phát điên rồi, nữ nhân kia làm cho nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi.Sắc mặt Dung phi cũng rất khó coi, hết sức căm tức, chỉ là thân phận của nàng ta thật khó có thể nói gì, đành phải chịu đựng đố kỵ cùng hâm mộ mãnh liệt.Người ta không cần, các nàng muốn đoạt lấy, người ta không thèm, các nàng lại thèm muốn chết! Bọn họ tranh giành thì không có được, người vô tranh lại được dễ dàng. Kết quả như vậy thật khiến cho bọn họ rất khó chấp nhận."Tôi đâu biết anh ta, anh ta đối xử tốt với tôi thì sao? Tôi không nhận nổi, cũng không thích anh ta." Lý Quả mới không sợ hai phi tử gì gì này đâu, ép buộc cái gì chứ? Các nàng thích, nhưng cô không thích."Ngươi, ngươi, ngươi lại không thích Vương, ngươi đừng quá đáng!" Hoa phi giận sôi gan, không thể tin thế nhưng có người không thích nam nhân của mình, không chịu nổi nữa, 'rầm' một tiếng đứng lên, căm tức nhìn Lý Quả.Lý Quả không sợ nàng ta, 'rầm' một tiếng cũng đứng lên, xem ai sợ ai! Cô đã sớm biết, tìm tới cửa chắc chắn là có ý đồ, nơi có nữ nhân là có chiến tranh, cô không phạm người thì người cũng đừng tới phạm cô."Nếu như hôm nay hai người tới để khởi binh vấn tội thì mời đi cho. Các cô là nữ nhân của anh ta, tôi thì không, các cô khỏi phải tới đây nữa." Cô lạnh lùng nói, không bao giờ chịu yếu thế. Chịu quá nhiều thiệt thòi, phải xem là ai thì mới có thể đối tốt được.Rốt cuộc Dung phi chẳng thể giữ nổi bình tĩnh, 'rầm' một tiếng đứng lên, căm tức nhìn cô: "Ngươi đừng quá kiêu ngạo, Vương chỉ tạm thời coi trọng ngươi mà thôi, ngươi không được sủng ái lâu đâu, đến lúc đó chớ trách chúng ta không báo trước.""Sủng ái? Các cô cần, tôi không cần, các cô là phi tử của anh ta, tôi thì không." Lý Quả thản nhiên lạnh lùng phản bác, không thích đám người này tới cửa quấy rầy mình, vô cùng chán ghét.