Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 197: Hóa ra anh cũng ở đây
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Mặc Nhật Tỳ." Lý Quả kêu to một tiếng, sau đó lệ rơi đầy mặt, chạy vội về phía hắn, nhào vào trong lòng hắn.Mặc Nhật Tỳ mỉm cười, gắt gao ôm lấy cô, sớm biết vậy hắn đã xuất hiện mà không phải khiến cô suy đoán rồi.Xem ra cô vẫn rất nhớ, rất ý lại hắn."Quả Quả, đã quá nửa đêm mà nàng còn chạy ra đây, không ngủ được à?" Hắn vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói dịu dàng.Lý Quả đang rất cao hứng, thật vất vả mới gặp được người quen, trái tim lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống. Ở nơi xa lạ này, từ giờ cô cũng đã bớt đi nỗi sợ hãi."Tôi bị mất ngủ, đang chờ đợi vị Vương thần bí kia xuất hiện, nhưng anh ta không đến, tôi lại không ngủ được, đành phải ra đây đi dạo một chút. Đúng rồi, Mặc Nhật Tỳ, sao anh lại ở đây?dddiieennddaannleequyydonnHoàng Nhi đâu? Quản gia Lâm đâu?" Bởi vì quá hưng phấn nên cô hoàn toàn không đợi hắn trả lời, liền líu ríu nói, trút ra toàn bộ nghi vấn của mình."Nàng đó, cẩn thận cảm lạnh, để ta đưa nàng về." Hắn ôm lấy cô, tránh được vấn đề của cô, cùng nhau đi về phía phòng Lý Quả."Không sợ, khí hậu nơi này rất tốt." Cô cười tủm tỉm nói, tạm thời quên hết mọi nghi vấn."Khí hậu dù tốt thì nơi này vẫn có chút lạnh, nàng phải nghe lời, chiếu cố tốt bản thân." Hắn mỉm cười nhìn cô nói, càng ôm chặt hơn, chỉ sợ cô lập tức sinh bệnh .Lý Quả bĩu môi, lại chợt nhớ ra một vấn đề, vội vàng hỏi: "Mặc Nhật Tỳ, sao anh lại ở trong này?"Mặc Nhật Tỳ suy nghĩ một chút, cười nói: "Không chỉ có ta mà cả Hoàng Nhi và quản gia Lâm cũng ở trong này. Quả Quả, nếu như nàng muốn gặp bọn họ,leequ4d0nngày mai ta sẽ bảo bọn họ đến chỗ nàng được không?""Đương nhiên là được, tôi rất nhớ bọn họ mà! Ở trong đây không quen biết ai, anh có thể đưa bọn họ đến ư?" Cô vô cùng hưng phấn, vừa nghĩ đến sẽ gặp được người quen, liền quên luôn thân phận Mặc Nhật Tỳ."Ngày mai ta sẽ gọi bọn họ tới." Mặc Nhật Tỳ tránh nặng tìm nhẹ nói.Hắn ôm cô về tận phòng, vào bên trong, cởi áo choàng cho cô, rồi dìu cô ngồi lên giường.Lý Quả rất nghe lời, dưới sự giúp đỡ của hắn, lại nằm yên trên giường, mở to mắt nhìn hắn,l3qu4d0nsau đó nghi hoặc hỏi: "Mặc Nhật Tỳ, tôi đến đây vài ngày rồi, anh ở trong này sao không đến thăm tôi?"
"Mặc Nhật Tỳ." Lý Quả kêu to một tiếng, sau đó lệ rơi đầy mặt, chạy vội về phía hắn, nhào vào trong lòng hắn.
Mặc Nhật Tỳ mỉm cười, gắt gao ôm lấy cô, sớm biết vậy hắn đã xuất hiện mà không phải khiến cô suy đoán rồi.
Xem ra cô vẫn rất nhớ, rất ý lại hắn.
"Quả Quả, đã quá nửa đêm mà nàng còn chạy ra đây, không ngủ được à?" Hắn vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói dịu dàng.
Lý Quả đang rất cao hứng, thật vất vả mới gặp được người quen, trái tim lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống. Ở nơi xa lạ này, từ giờ cô cũng đã bớt đi nỗi sợ hãi.
"Tôi bị mất ngủ, đang chờ đợi vị Vương thần bí kia
xuất hiện, nhưng anh ta không đến, tôi lại không ngủ được, đành phải ra
đây đi dạo một chút. Đúng rồi, Mặc Nhật Tỳ, sao anh lại ở
đây?dddiieennddaannleequyydonnHoàng Nhi đâu? Quản gia Lâm đâu?" Bởi vì
quá hưng phấn nên cô hoàn toàn không đợi hắn trả lời, liền líu ríu nói,
trút ra toàn bộ nghi vấn của mình.
"Nàng đó, cẩn thận cảm lạnh, để ta đưa nàng về." Hắn ôm lấy cô, tránh được vấn đề của cô, cùng nhau đi về phía phòng Lý Quả.
"Không sợ, khí hậu nơi này rất tốt." Cô cười tủm tỉm nói, tạm thời quên hết mọi nghi vấn.
"Khí hậu dù tốt thì nơi này vẫn có chút lạnh, nàng phải nghe lời, chiếu cố
tốt bản thân." Hắn mỉm cười nhìn cô nói, càng ôm chặt hơn, chỉ sợ cô lập tức sinh bệnh .
Lý Quả bĩu môi, lại chợt nhớ ra một vấn đề, vội vàng hỏi: "Mặc Nhật Tỳ, sao anh lại ở trong này?"
Mặc Nhật Tỳ suy nghĩ một chút, cười nói: "Không chỉ có ta mà cả Hoàng Nhi
và quản gia Lâm cũng ở trong này. Quả Quả, nếu như nàng muốn gặp bọn
họ,leequ4d0nngày mai ta sẽ bảo bọn họ đến chỗ nàng được không?"
"Đương nhiên là được, tôi rất nhớ bọn họ mà! Ở trong đây không quen biết ai,
anh có thể đưa bọn họ đến ư?" Cô vô cùng hưng phấn, vừa nghĩ đến sẽ gặp
được người quen, liền quên luôn thân phận Mặc Nhật Tỳ.
"Ngày mai ta sẽ gọi bọn họ tới." Mặc Nhật Tỳ tránh nặng tìm nhẹ nói.
Hắn ôm cô về tận phòng, vào bên trong, cởi áo choàng cho cô, rồi dìu cô ngồi lên giường.
Lý Quả rất nghe lời, dưới sự giúp đỡ của hắn, lại nằm yên trên giường, mở
to mắt nhìn hắn,l3qu4d0nsau đó nghi hoặc hỏi: "Mặc Nhật Tỳ, tôi đến đây
vài ngày rồi, anh ở trong này sao không đến thăm tôi?"
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Mặc Nhật Tỳ." Lý Quả kêu to một tiếng, sau đó lệ rơi đầy mặt, chạy vội về phía hắn, nhào vào trong lòng hắn.Mặc Nhật Tỳ mỉm cười, gắt gao ôm lấy cô, sớm biết vậy hắn đã xuất hiện mà không phải khiến cô suy đoán rồi.Xem ra cô vẫn rất nhớ, rất ý lại hắn."Quả Quả, đã quá nửa đêm mà nàng còn chạy ra đây, không ngủ được à?" Hắn vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói dịu dàng.Lý Quả đang rất cao hứng, thật vất vả mới gặp được người quen, trái tim lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống. Ở nơi xa lạ này, từ giờ cô cũng đã bớt đi nỗi sợ hãi."Tôi bị mất ngủ, đang chờ đợi vị Vương thần bí kia xuất hiện, nhưng anh ta không đến, tôi lại không ngủ được, đành phải ra đây đi dạo một chút. Đúng rồi, Mặc Nhật Tỳ, sao anh lại ở đây?dddiieennddaannleequyydonnHoàng Nhi đâu? Quản gia Lâm đâu?" Bởi vì quá hưng phấn nên cô hoàn toàn không đợi hắn trả lời, liền líu ríu nói, trút ra toàn bộ nghi vấn của mình."Nàng đó, cẩn thận cảm lạnh, để ta đưa nàng về." Hắn ôm lấy cô, tránh được vấn đề của cô, cùng nhau đi về phía phòng Lý Quả."Không sợ, khí hậu nơi này rất tốt." Cô cười tủm tỉm nói, tạm thời quên hết mọi nghi vấn."Khí hậu dù tốt thì nơi này vẫn có chút lạnh, nàng phải nghe lời, chiếu cố tốt bản thân." Hắn mỉm cười nhìn cô nói, càng ôm chặt hơn, chỉ sợ cô lập tức sinh bệnh .Lý Quả bĩu môi, lại chợt nhớ ra một vấn đề, vội vàng hỏi: "Mặc Nhật Tỳ, sao anh lại ở trong này?"Mặc Nhật Tỳ suy nghĩ một chút, cười nói: "Không chỉ có ta mà cả Hoàng Nhi và quản gia Lâm cũng ở trong này. Quả Quả, nếu như nàng muốn gặp bọn họ,leequ4d0nngày mai ta sẽ bảo bọn họ đến chỗ nàng được không?""Đương nhiên là được, tôi rất nhớ bọn họ mà! Ở trong đây không quen biết ai, anh có thể đưa bọn họ đến ư?" Cô vô cùng hưng phấn, vừa nghĩ đến sẽ gặp được người quen, liền quên luôn thân phận Mặc Nhật Tỳ."Ngày mai ta sẽ gọi bọn họ tới." Mặc Nhật Tỳ tránh nặng tìm nhẹ nói.Hắn ôm cô về tận phòng, vào bên trong, cởi áo choàng cho cô, rồi dìu cô ngồi lên giường.Lý Quả rất nghe lời, dưới sự giúp đỡ của hắn, lại nằm yên trên giường, mở to mắt nhìn hắn,l3qu4d0nsau đó nghi hoặc hỏi: "Mặc Nhật Tỳ, tôi đến đây vài ngày rồi, anh ở trong này sao không đến thăm tôi?"