Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 200: Gặp lại lần nữa
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Hoàng Nhi." Lý Quả kinh ngạc nhìn một lúc, gọi khẽ một tiếng, cực kỳ vui mừng, kích động ôm chặt lấy Hoàng Nhi.Hoàng Nhi sớm đã khóc đến long trời, lệ rơi đầy mặt, gắt gao ôm Lý Quả. Lúc trước nàng vẫn nghĩ sẽ không gặp lại tiểu thư nữa,llêemỗi ngày đềuqquuyy rất nhớ tiểu dônthư. Thế nhưng, đột nhiên nhận được lệnh của Vương, nàng thật khó tin nổi, đến khi nhìn thấy tiểu thư thật sự ở trong này, nàng mới phát hiện không phải là mộng."Tiểu thư, gần đây ngài thế nào? Vì sao không mang theo Hoàng Nhi đi cùng?" Hoàng Nhi lau nước mắt, vừa nói vừa khóc, lại quên mất tình hình trước khi Lý Quả rời đi.Lý Quả cũng lệ ướt tràn mi, rất kích động nói: "Chị rất tốt, mọi người thì sao, chị rất nhớ mọi người, cứ nghĩ rằng sẽ không gặp lại mọi người nữa."Ở nơi xa lạ này còn gặp được bọn họ, thật tốt, thật tốt quá!Hoàng Nhi lau sạch nước mắt, sau đó tươi cười rạng rỡ đỡ cô ngồi xuống, vui vẻ nói: "Hoàng Nhi cũng tưởng không gặp được tiểu thư, nhưng chủ nhân đột nhiên bảo Hoàng Nhi đến dâyl3qu4d6n, sau đó Hoàng Nhi mới phát hiện chủ nhân cho Hoàng Nhi đến hầu hạ tiểu thư, Hoàng Nhi rất vui mừng ạ!"Hóa ra là như vậy, đúng là Mặc Nhật Tỳ, tối hôm qua cô không hề nằm mơ, cô nhìn thấy chính là Mặc Nhật Tỳ."Vậy người đâu? Tối hôm qua chị gặp qua anh ta, sau đó anh ta liền đi rồi." Lý Quả vội vàng hỏi, không biết còn có thể gặp nữa hay không."Chủ nhân ạ, sau này tiểu thư nhất định gặp được chủ nhân." Hoàng Nhi chẳng dám nói nhiều, dù sao thì tiểu thư cũng sẽ biết, diiendaanleequyyd6nhuống chi Vương còn dặn dò qua, nàng không được phép nói với tiểu thư."Thật vậy chăng?" Cô rất vui mừng, người quen càng nhiều càng tốt, ít nhất cô sẽ không cô đơn nữa.Hoàng Nhi nghiêm túc gật đầu, tiểu thư vui vẻ, nàng liền vui vẻ."Tiểu thư, là thật đó." Đột nhiên, một giọng già nua xen vào, cung kính nói, sau đó chắp tay đứng một bên.Hả?! Lý Quả nghe tiếng nhìn sang, đập vào mắt là một bóng dáng quen thuộc, đang cung kính nhìn cô, mỉm cười.Trời ạ, quản gia Lâm, đúng là quản gia Lâm!"Quản gia Lâm, là ông!" Cô nửa mừng nửa lo, có chút kích động nói."Tiểu thư, là tôi, nô tài tham kiến tiểu thư." Quản gia Lâm cung kính hành lễ với cô, mỉm cười nói.Ông ta cũng rất vui mừng, biết được đến là hầu hạ tiểu thư, ông ta càng vui sướng.
"Hoàng Nhi." Lý Quả kinh ngạc nhìn một lúc, gọi khẽ một tiếng, cực kỳ vui mừng, kích động ôm chặt lấy Hoàng Nhi.
Hoàng Nhi sớm đã khóc đến long trời, lệ rơi đầy mặt, gắt gao ôm Lý Quả. Lúc
trước nàng vẫn nghĩ sẽ không gặp lại tiểu thư nữa,llêemỗi ngày đềuqquuyy rất nhớ tiểu dônthư. Thế nhưng, đột nhiên nhận được lệnh của Vương,
nàng thật khó tin nổi, đến khi nhìn thấy tiểu thư thật sự ở trong này,
nàng mới phát hiện không phải là mộng.
"Tiểu thư, gần đây ngài
thế nào? Vì sao không mang theo Hoàng Nhi đi cùng?" Hoàng Nhi lau nước
mắt, vừa nói vừa khóc, lại quên mất tình hình trước khi Lý Quả rời đi.
Lý Quả cũng lệ ướt tràn mi, rất kích động nói: "Chị rất tốt, mọi người thì sao, chị rất nhớ mọi người, cứ nghĩ rằng sẽ không gặp lại mọi người
nữa."
Ở nơi xa lạ này còn gặp được bọn họ, thật tốt, thật tốt quá!
Hoàng Nhi lau sạch nước mắt, sau đó tươi cười rạng rỡ đỡ cô ngồi xuống, vui
vẻ nói: "Hoàng Nhi cũng tưởng không gặp được tiểu thư, nhưng chủ nhân
đột nhiên bảo Hoàng Nhi đến dâyl3qu4d6n, sau đó Hoàng Nhi mới phát hiện
chủ nhân cho Hoàng Nhi đến hầu hạ tiểu thư, Hoàng Nhi rất vui mừng ạ!"
Hóa ra là như vậy, đúng là Mặc Nhật Tỳ, tối hôm qua cô không hề nằm mơ, cô nhìn thấy chính là Mặc Nhật Tỳ.
"Vậy người đâu? Tối hôm qua chị gặp qua anh ta, sau đó anh ta liền đi rồi."
Lý Quả vội vàng hỏi, không biết còn có thể gặp nữa hay không.
"Chủ nhân ạ, sau này tiểu thư nhất định gặp được chủ nhân." Hoàng Nhi chẳng
dám nói nhiều, dù sao thì tiểu thư cũng sẽ biết,
diiendaanleequyyd6nhuống chi Vương còn dặn dò qua, nàng không được phép
nói với tiểu thư.
"Thật vậy chăng?" Cô rất vui mừng, người quen càng nhiều càng tốt, ít nhất cô sẽ không cô đơn nữa.
Hoàng Nhi nghiêm túc gật đầu, tiểu thư vui vẻ, nàng liền vui vẻ.
"Tiểu thư, là thật đó." Đột nhiên, một giọng già nua xen vào, cung kính nói, sau đó chắp tay đứng một bên.
Hả?! Lý Quả nghe tiếng nhìn sang, đập vào mắt là một bóng dáng quen thuộc, đang cung kính nhìn cô, mỉm cười.
Trời ạ, quản gia Lâm, đúng là quản gia Lâm!
"Quản gia Lâm, là ông!" Cô nửa mừng nửa lo, có chút kích động nói.
"Tiểu thư, là tôi, nô tài tham kiến tiểu thư." Quản gia Lâm cung kính hành lễ với cô, mỉm cười nói.
Ông ta cũng rất vui mừng, biết được đến là hầu hạ tiểu thư, ông ta càng vui sướng.
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Hoàng Nhi." Lý Quả kinh ngạc nhìn một lúc, gọi khẽ một tiếng, cực kỳ vui mừng, kích động ôm chặt lấy Hoàng Nhi.Hoàng Nhi sớm đã khóc đến long trời, lệ rơi đầy mặt, gắt gao ôm Lý Quả. Lúc trước nàng vẫn nghĩ sẽ không gặp lại tiểu thư nữa,llêemỗi ngày đềuqquuyy rất nhớ tiểu dônthư. Thế nhưng, đột nhiên nhận được lệnh của Vương, nàng thật khó tin nổi, đến khi nhìn thấy tiểu thư thật sự ở trong này, nàng mới phát hiện không phải là mộng."Tiểu thư, gần đây ngài thế nào? Vì sao không mang theo Hoàng Nhi đi cùng?" Hoàng Nhi lau nước mắt, vừa nói vừa khóc, lại quên mất tình hình trước khi Lý Quả rời đi.Lý Quả cũng lệ ướt tràn mi, rất kích động nói: "Chị rất tốt, mọi người thì sao, chị rất nhớ mọi người, cứ nghĩ rằng sẽ không gặp lại mọi người nữa."Ở nơi xa lạ này còn gặp được bọn họ, thật tốt, thật tốt quá!Hoàng Nhi lau sạch nước mắt, sau đó tươi cười rạng rỡ đỡ cô ngồi xuống, vui vẻ nói: "Hoàng Nhi cũng tưởng không gặp được tiểu thư, nhưng chủ nhân đột nhiên bảo Hoàng Nhi đến dâyl3qu4d6n, sau đó Hoàng Nhi mới phát hiện chủ nhân cho Hoàng Nhi đến hầu hạ tiểu thư, Hoàng Nhi rất vui mừng ạ!"Hóa ra là như vậy, đúng là Mặc Nhật Tỳ, tối hôm qua cô không hề nằm mơ, cô nhìn thấy chính là Mặc Nhật Tỳ."Vậy người đâu? Tối hôm qua chị gặp qua anh ta, sau đó anh ta liền đi rồi." Lý Quả vội vàng hỏi, không biết còn có thể gặp nữa hay không."Chủ nhân ạ, sau này tiểu thư nhất định gặp được chủ nhân." Hoàng Nhi chẳng dám nói nhiều, dù sao thì tiểu thư cũng sẽ biết, diiendaanleequyyd6nhuống chi Vương còn dặn dò qua, nàng không được phép nói với tiểu thư."Thật vậy chăng?" Cô rất vui mừng, người quen càng nhiều càng tốt, ít nhất cô sẽ không cô đơn nữa.Hoàng Nhi nghiêm túc gật đầu, tiểu thư vui vẻ, nàng liền vui vẻ."Tiểu thư, là thật đó." Đột nhiên, một giọng già nua xen vào, cung kính nói, sau đó chắp tay đứng một bên.Hả?! Lý Quả nghe tiếng nhìn sang, đập vào mắt là một bóng dáng quen thuộc, đang cung kính nhìn cô, mỉm cười.Trời ạ, quản gia Lâm, đúng là quản gia Lâm!"Quản gia Lâm, là ông!" Cô nửa mừng nửa lo, có chút kích động nói."Tiểu thư, là tôi, nô tài tham kiến tiểu thư." Quản gia Lâm cung kính hành lễ với cô, mỉm cười nói.Ông ta cũng rất vui mừng, biết được đến là hầu hạ tiểu thư, ông ta càng vui sướng.