Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…
Chương 202: Tuyệt thế mỹ nữ
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Ăn nữa hả? Còn ăn tiếp cô sẽ biến thành heo nhỏ mất, mũm mĩm, mập mạp, cô mới không cần đâu, hiện tại đang thịnh hành giảm cân, cô không muốn đi ngược xu thế. Vì thế, vội vã lắc đầu."Vậy tiểu thư đã đói bụng chưa?" Hoàng Nhi lo lắng nhất chính là dạ dày của cô, không xác định hỏi."Hoàng Nhi, chị đâu phải heo, sao có thể ăn nhiều như vậy, chờ lát nữa đói bụng, chị sẽ nói cho em." Cô làm nũng lắc lắc tay Hoàng Nhi, đáng thương nói.Lúc này, Hoàng Nhi mới tạm yên lòng, tiếp tục đi dạo vài tòa cung điện cùng cô."Là tiểu thư của cung Phượng Thê, ngài có muốn vào ngồi một lúc không ạ?" Vừa bước tới một tòa cung điện, chợt có hai cung nữ từ bên trong đi ra, thấy Lý Quả thì hơi giật mình, sau đó liền cung kính hành lễ nói.Gì, các nàng nhận ra mình? Lý Quả giật mình, nghi hoặc nhìn các nàng, không biết nên trả lời thế nào.Vẫn là Tri Vũ nhanh trí, lập tức cung kính nói: "Tiểu thư, đây là cung Tường Vân, chủ tử là Vũ phi nương nương. Tiểu thư, ngài muốn qua hỏi thăm không ạ?" Nói xong liền nhìn Lý Quả, chờ cô trả lời.Lý Quả lắc đầu, lại là một vị phi tử nữa, cô vẫn không nên vào thì hơn, đỡ phải rước lấy phiền toái, cô nên quay về thôi."Không cần đâu, chúng ta trở về thôi, tôi đói rồi." Trên thực tế, đúng là cô hơi đói, quay về là có thể dùng cơm.Tri Vũ và Hoàng Nhi không nói hai lời, lập tức đỡ cô, chuẩn bị quay về cung Phượng Thê. Đúng lúc này, bên trong truyền ra tiếng bước chân hỗn loạn, tiếp đó là một nữ nhân vận cung trang hoa lệ xuất hiện ở trước mặt bọn họ."Vũ phi vấn an tiểu thư." Mỹ nữ cổ trang bước nhanh tới trước mặt bọn họ, lại uyển chuyển hành lễ với Lý Quả, cung kính nói.Các nàng giật cả mình, không ngờ tới Vũ phi lại hành lễ trước tiểu thư, các nàng đều ngơ ngác nhìn nhau, không biết làm sao."Vũ phi nương nương không cần khách khí, là tôi nên tới hỏi thăm mới đúng, thật ngại quá." Lý Quả lập tức khách sáo, vội vàng nói.Dù sao người ta cũng là phi tử, tuy cô mang danh tiểu thư, nhưng địa vị vẫn không cao bằng người, sao nhận nổi lễ chứ?Vũ phi mỉm cười, cũng không vì lời của cô mà giảm đi sự cung kính, vẫn rất khách khí nói: "Tiểu thư tới cung Tường Vân của ta, là phúc khí púycủa Vũ phi, Vũ phi gặp được tiểu thư, đó là do Vũ phi may mắn."
Ăn nữa hả? Còn ăn
tiếp cô sẽ biến thành heo nhỏ mất, mũm mĩm, mập mạp, cô mới không cần
đâu, hiện tại đang thịnh hành giảm cân, cô không muốn đi ngược
xu thế. Vì thế, vội vã lắc đầu.
"Vậy tiểu thư đã đói bụng chưa?" Hoàng Nhi lo lắng nhất chính là dạ dày của cô, không xác định hỏi.
"Hoàng Nhi, chị đâu phải heo, sao có thể ăn nhiều như vậy, chờ lát nữa đói
bụng, chị sẽ nói cho em." Cô làm nũng lắc lắc tay Hoàng Nhi, đáng thương nói.
Lúc này, Hoàng Nhi mới tạm yên lòng, tiếp tục đi dạo vài tòa cung điện cùng cô.
"Là tiểu thư của cung Phượng Thê, ngài có muốn vào ngồi một lúc không ạ?"
Vừa bước tới một tòa cung điện, chợt có hai cung nữ từ
bên trong đi ra, thấy Lý Quả thì hơi giật mình, sau đó liền cung kính hành lễ nói.
Gì, các nàng nhận ra mình? Lý Quả giật mình, nghi hoặc nhìn các nàng, không biết nên trả lời thế nào.
Vẫn là Tri Vũ nhanh trí, lập tức cung kính nói: "Tiểu thư, đây là cung
Tường Vân, chủ tử là Vũ phi nương nương. Tiểu thư, ngài muốn qua hỏi
thăm không ạ?" Nói xong liền nhìn Lý Quả, chờ cô trả lời.
Lý Quả
lắc đầu, lại là một vị phi tử nữa, cô vẫn không nên vào thì hơn, đỡ phải rước lấy phiền toái, cô nên quay về
thôi.
"Không cần đâu, chúng ta trở về thôi, tôi đói rồi." Trên thực tế, đúng là cô hơi đói, quay về là có thể dùng cơm.
Tri Vũ và Hoàng Nhi không nói hai lời, lập tức đỡ cô, chuẩn bị quay về cung Phượng Thê. Đúng lúc này, bên trong truyền ra tiếng bước chân hỗn
loạn, tiếp đó là một nữ nhân vận cung trang hoa lệ xuất hiện ở trước
mặt bọn họ.
"Vũ phi vấn an tiểu thư." Mỹ nữ cổ trang bước nhanh tới trước mặt bọn họ, lại uyển chuyển hành lễ với Lý Quả, cung kính nói.
Các nàng giật cả mình, không ngờ tới Vũ phi lại hành lễ trước tiểu thư, các nàng đều ngơ ngác nhìn nhau, không biết làm sao.
"Vũ phi nương nương không cần khách khí, là tôi nên tới hỏi thăm mới đúng,
thật ngại quá." Lý Quả lập tức khách sáo, vội vàng nói.
Dù sao người ta cũng là phi tử, tuy cô mang danh tiểu thư, nhưng địa vị vẫn không cao bằng người, sao nhận nổi lễ chứ?
Vũ phi mỉm cười, cũng không vì lời của cô mà giảm đi sự cung kính,
vẫn rất khách khí nói: "Tiểu thư tới cung Tường Vân của ta, là phúc khí púycủa Vũ phi, Vũ phi gặp được tiểu thư, đó là do Vũ phi
may mắn."
Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Ăn nữa hả? Còn ăn tiếp cô sẽ biến thành heo nhỏ mất, mũm mĩm, mập mạp, cô mới không cần đâu, hiện tại đang thịnh hành giảm cân, cô không muốn đi ngược xu thế. Vì thế, vội vã lắc đầu."Vậy tiểu thư đã đói bụng chưa?" Hoàng Nhi lo lắng nhất chính là dạ dày của cô, không xác định hỏi."Hoàng Nhi, chị đâu phải heo, sao có thể ăn nhiều như vậy, chờ lát nữa đói bụng, chị sẽ nói cho em." Cô làm nũng lắc lắc tay Hoàng Nhi, đáng thương nói.Lúc này, Hoàng Nhi mới tạm yên lòng, tiếp tục đi dạo vài tòa cung điện cùng cô."Là tiểu thư của cung Phượng Thê, ngài có muốn vào ngồi một lúc không ạ?" Vừa bước tới một tòa cung điện, chợt có hai cung nữ từ bên trong đi ra, thấy Lý Quả thì hơi giật mình, sau đó liền cung kính hành lễ nói.Gì, các nàng nhận ra mình? Lý Quả giật mình, nghi hoặc nhìn các nàng, không biết nên trả lời thế nào.Vẫn là Tri Vũ nhanh trí, lập tức cung kính nói: "Tiểu thư, đây là cung Tường Vân, chủ tử là Vũ phi nương nương. Tiểu thư, ngài muốn qua hỏi thăm không ạ?" Nói xong liền nhìn Lý Quả, chờ cô trả lời.Lý Quả lắc đầu, lại là một vị phi tử nữa, cô vẫn không nên vào thì hơn, đỡ phải rước lấy phiền toái, cô nên quay về thôi."Không cần đâu, chúng ta trở về thôi, tôi đói rồi." Trên thực tế, đúng là cô hơi đói, quay về là có thể dùng cơm.Tri Vũ và Hoàng Nhi không nói hai lời, lập tức đỡ cô, chuẩn bị quay về cung Phượng Thê. Đúng lúc này, bên trong truyền ra tiếng bước chân hỗn loạn, tiếp đó là một nữ nhân vận cung trang hoa lệ xuất hiện ở trước mặt bọn họ."Vũ phi vấn an tiểu thư." Mỹ nữ cổ trang bước nhanh tới trước mặt bọn họ, lại uyển chuyển hành lễ với Lý Quả, cung kính nói.Các nàng giật cả mình, không ngờ tới Vũ phi lại hành lễ trước tiểu thư, các nàng đều ngơ ngác nhìn nhau, không biết làm sao."Vũ phi nương nương không cần khách khí, là tôi nên tới hỏi thăm mới đúng, thật ngại quá." Lý Quả lập tức khách sáo, vội vàng nói.Dù sao người ta cũng là phi tử, tuy cô mang danh tiểu thư, nhưng địa vị vẫn không cao bằng người, sao nhận nổi lễ chứ?Vũ phi mỉm cười, cũng không vì lời của cô mà giảm đi sự cung kính, vẫn rất khách khí nói: "Tiểu thư tới cung Tường Vân của ta, là phúc khí púycủa Vũ phi, Vũ phi gặp được tiểu thư, đó là do Vũ phi may mắn."