Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 205: Nam nhân biến thái

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Lý Quả giật nảy mình, vậy là tất cả mọi người đều biết rồi, chẳng phải cô sẽ rất nổi danh sao? Không phải sẽ khiến cho rất nhiều cô gái đố kỵ và hâm mộ? Nghĩ đến đây, cô vừa kiêu ngạo lại có uychút kinh hãi, tâm tình rất đ,ô,ôn,nphức tạp."Tiểu thư, ngài đừng nghĩ nhiều, mọi chuyện đã có chủ nhân lo." Quản gia Lâm liếc mắt một cái liền biết sự lo lắng của Lý Quả, lập tức cung kính nói.Nhiệm vụ Vương giao cho ông ta ngoại trừ bảo về tiểu thư, còn là khuyên tiểu thư đừng suy nghĩ nhiều."Đúng vậy, đúng vậy, tiểu thư, có chủ nhân nữa mà." Hoàng Nhi cũng dùng sức gật đầu phụ họa, xem ra nàng luôn nghĩ chủ nhân là vạn năng.Tri Vũ cũng vội vàng gật đầu, nói: "Tiểu thư, Vương đối xử rất tốt với ngài, vừa rồi ngài dùng bữa ở cung Tường Vân chắc chắn là thấy không ngon bằng trong cung chúng ta. Trù sư trong cung chúng ta chỉ chuyên nấu cho Vương, từ khi tiểu thư đến đây, liền đặc biệt hầu hạ ẩm thực cho tiểu thư."Hóa ra là thế! Cô bừng tỉnh đại ngộ, xem ra vị này đối đãi với cô thật sự quá tốt, đáng tiếc vẫn chưa gặp được, lần sau nhất định phải gặp bằng được người ta. Đến đây vài ngày vẫn chưa có chạm mặt, trong lòng cô tò mò đến cực điểm.Đi dạo qua vài cung điện, mỗi cung điện đều na ná giống nhau, chỉ khác về cách trang trí, chỉ cần nhìn cung điện lớn hay nhỏ, cộng thêm trình độ xa hoa là biết ngay địa vị cùng thân phận của chủ nhân. Lần này khiến cô mệt lử, cuối cùng vẫn bị nhét ngồi lên kiệu, rước về.Hoàng Nhi đấm lưng, Tri Vũ xoa bóp chân cho cô, hai người vừa nghe cô nói như vậy, nhịn không được cười khẽ."Tiểu thư, bên ngoài có biết bao nhiêu nữ tử đánh nhau vỡ đầu chỉ vì muốn tiến cung, mà tiểu thư lại ngại trong cung chơi không vui, nói ra không biết sẽ chọc giận bao nhiêu cô nương đấy." Tri Vũ tươi cười rạng rỡ nói.Hoàn cảnh của tiểu thư đúng là làm cho người ta hâm mộ chết đi được, không ai có được vận may như tiểu thư đâu."Vậy cứ để cho bọn họ vào hết đi, dù sao Vương của mấy người đâu thiếu phòng ở, đ?4?nlương thực, chỉ thiếu mỗi nữ nhân thôi, một đêm vài người đều được mà." Cô tức giận nói, vừa nghĩ đến một đêm vài lần, cô liền hơi ghê tởm, cảm thấy một nam nhiều nữ như vậy thật không dễ chịu.Tri Vũ và Hoàng Nhi không khỏi liếc nhau, nếu Vương biết tiểu thư nói như vậy, chẳng biết sẽ giận đến mức nào. Vương rất coi trọng tiểu thư, đối đãi tiểu thư rất tốt mà tiểu thư giống như không có ý tứ gì."Mỗi lần vị Vương b**n th** của mấy người đến, tôi đều không nhìn thấy mặt, các người nếu thấy anh ta đến đây thì nhớ rõ nhất định phải bảo tôi, không được để tôi bỏ lỡ nữa đó." Cô mệt đến mức mơ màng, vừa ngáp vừa nói.

Lý Quả giật nảy mình, vậy là tất cả mọi người đều biết rồi, chẳng phải cô
sẽ rất nổi danh sao? Không phải sẽ khiến cho rất nhiều cô gái đố kỵ và hâm mộ? Nghĩ đến đây, cô vừa kiêu ngạo lại có uychút kinh hãi, tâm tình rất đ,ô,ôn,nphức tạp.

"Tiểu thư,
ngài đừng nghĩ nhiều, mọi chuyện đã có chủ nhân lo." Quản gia Lâm liếc
mắt một cái liền biết sự lo lắng của Lý Quả, lập tức cung kính nói.

Nhiệm vụ Vương giao cho ông ta ngoại trừ bảo về tiểu thư, còn là khuyên tiểu thư đừng suy nghĩ nhiều.

"Đúng vậy, đúng vậy, tiểu thư, có chủ nhân nữa mà." Hoàng Nhi cũng dùng sức
gật đầu phụ họa, xem ra nàng luôn nghĩ chủ nhân là vạn năng.

Tri Vũ cũng vội vàng gật đầu, nói: "Tiểu thư, Vương đối xử rất tốt với
ngài, vừa rồi ngài dùng bữa ở cung Tường Vân chắc chắn là thấy không
ngon bằng trong cung chúng ta. Trù sư trong cung chúng ta
chỉ chuyên nấu cho Vương, từ khi tiểu thư đến đây, liền
đặc biệt hầu hạ ẩm thực cho tiểu thư."

Hóa ra là thế! Cô bừng
tỉnh đại ngộ, xem ra vị này đối đãi với cô thật sự quá tốt, đáng tiếc
vẫn chưa gặp được, lần sau nhất định phải gặp bằng được người ta. Đến
đây vài ngày vẫn chưa có chạm mặt, trong lòng cô tò mò đến cực điểm.

Đi dạo qua vài cung điện, mỗi cung điện đều na ná giống nhau, chỉ khác về
cách trang trí, chỉ cần nhìn cung điện lớn hay nhỏ, cộng thêm trình
độ xa hoa là biết ngay địa vị cùng thân phận của chủ nhân. Lần này
khiến cô mệt lử, cuối cùng vẫn bị nhét ngồi lên kiệu, rước về.

Hoàng Nhi đấm lưng, Tri Vũ xoa bóp chân cho cô, hai người vừa nghe cô nói như vậy, nhịn không được cười khẽ.

"Tiểu thư, bên ngoài có biết bao nhiêu nữ tử đánh nhau vỡ đầu chỉ vì muốn
tiến cung, mà tiểu thư lại ngại trong cung chơi không vui, nói ra không
biết sẽ chọc giận bao nhiêu cô nương đấy." Tri Vũ tươi cười rạng rỡ nói.

Hoàn cảnh của tiểu thư đúng là làm cho người ta hâm mộ chết đi được, không ai có được vận may như tiểu thư đâu.

"Vậy cứ để cho bọn họ vào hết đi, dù sao Vương của mấy người đâu
thiếu phòng ở, đ?4?nlương thực, chỉ thiếu mỗi nữ nhân thôi, một đêm vài người đều được mà." Cô tức giận nói, vừa nghĩ đến một đêm vài lần, cô liền hơi ghê tởm, cảm thấy một nam nhiều nữ như vậy thật không dễ chịu.

Tri Vũ và Hoàng Nhi không khỏi liếc
nhau, nếu Vương biết tiểu thư nói như vậy, chẳng biết sẽ giận đến mức
nào. Vương rất coi trọng tiểu thư, đối đãi tiểu thư rất tốt mà tiểu thư
giống như không có ý tứ gì.

"Mỗi lần vị Vương b**n th** của mấy
người đến, tôi đều không nhìn thấy mặt, các người nếu thấy anh ta đến
đây thì nhớ rõ nhất định phải bảo tôi, không được để tôi bỏ lỡ nữa đó."
Cô mệt đến mức mơ màng, vừa ngáp vừa nói.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… Lý Quả giật nảy mình, vậy là tất cả mọi người đều biết rồi, chẳng phải cô sẽ rất nổi danh sao? Không phải sẽ khiến cho rất nhiều cô gái đố kỵ và hâm mộ? Nghĩ đến đây, cô vừa kiêu ngạo lại có uychút kinh hãi, tâm tình rất đ,ô,ôn,nphức tạp."Tiểu thư, ngài đừng nghĩ nhiều, mọi chuyện đã có chủ nhân lo." Quản gia Lâm liếc mắt một cái liền biết sự lo lắng của Lý Quả, lập tức cung kính nói.Nhiệm vụ Vương giao cho ông ta ngoại trừ bảo về tiểu thư, còn là khuyên tiểu thư đừng suy nghĩ nhiều."Đúng vậy, đúng vậy, tiểu thư, có chủ nhân nữa mà." Hoàng Nhi cũng dùng sức gật đầu phụ họa, xem ra nàng luôn nghĩ chủ nhân là vạn năng.Tri Vũ cũng vội vàng gật đầu, nói: "Tiểu thư, Vương đối xử rất tốt với ngài, vừa rồi ngài dùng bữa ở cung Tường Vân chắc chắn là thấy không ngon bằng trong cung chúng ta. Trù sư trong cung chúng ta chỉ chuyên nấu cho Vương, từ khi tiểu thư đến đây, liền đặc biệt hầu hạ ẩm thực cho tiểu thư."Hóa ra là thế! Cô bừng tỉnh đại ngộ, xem ra vị này đối đãi với cô thật sự quá tốt, đáng tiếc vẫn chưa gặp được, lần sau nhất định phải gặp bằng được người ta. Đến đây vài ngày vẫn chưa có chạm mặt, trong lòng cô tò mò đến cực điểm.Đi dạo qua vài cung điện, mỗi cung điện đều na ná giống nhau, chỉ khác về cách trang trí, chỉ cần nhìn cung điện lớn hay nhỏ, cộng thêm trình độ xa hoa là biết ngay địa vị cùng thân phận của chủ nhân. Lần này khiến cô mệt lử, cuối cùng vẫn bị nhét ngồi lên kiệu, rước về.Hoàng Nhi đấm lưng, Tri Vũ xoa bóp chân cho cô, hai người vừa nghe cô nói như vậy, nhịn không được cười khẽ."Tiểu thư, bên ngoài có biết bao nhiêu nữ tử đánh nhau vỡ đầu chỉ vì muốn tiến cung, mà tiểu thư lại ngại trong cung chơi không vui, nói ra không biết sẽ chọc giận bao nhiêu cô nương đấy." Tri Vũ tươi cười rạng rỡ nói.Hoàn cảnh của tiểu thư đúng là làm cho người ta hâm mộ chết đi được, không ai có được vận may như tiểu thư đâu."Vậy cứ để cho bọn họ vào hết đi, dù sao Vương của mấy người đâu thiếu phòng ở, đ?4?nlương thực, chỉ thiếu mỗi nữ nhân thôi, một đêm vài người đều được mà." Cô tức giận nói, vừa nghĩ đến một đêm vài lần, cô liền hơi ghê tởm, cảm thấy một nam nhiều nữ như vậy thật không dễ chịu.Tri Vũ và Hoàng Nhi không khỏi liếc nhau, nếu Vương biết tiểu thư nói như vậy, chẳng biết sẽ giận đến mức nào. Vương rất coi trọng tiểu thư, đối đãi tiểu thư rất tốt mà tiểu thư giống như không có ý tứ gì."Mỗi lần vị Vương b**n th** của mấy người đến, tôi đều không nhìn thấy mặt, các người nếu thấy anh ta đến đây thì nhớ rõ nhất định phải bảo tôi, không được để tôi bỏ lỡ nữa đó." Cô mệt đến mức mơ màng, vừa ngáp vừa nói.

Chương 205: Nam nhân biến thái