Cắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình…

Chương 229: Cảm giác xấu hổ

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Ngươi mau thả ta ra." Cô mang theo tiếng khóc nức nở, không vui nói, tay vẫn ra sức đẩy đẩy thân thể cường tráng của hắn.Có thể sao? Mặc Nhật Tỳ bĩu môi, im lặng không nói, bất động đè nặng nàng, im lặng ngắm nhìn, ngoại trừ trong mắt lộ ra d*c v*ng thì vẫn như một người bình lặng.Cô vốn đang trừng hắn, nhưng dưới cái nhìn mãnh liệt của hắn, rốt cục đành dời ánh mắt dừng ở một nơi không xa, tay cũng rời khỏi ngực hắn. Cô biết hắn sẽ không bỏ qua cho mình, có cầu xin nữa cũng chỉ là chuyện ngu ngốc mà thôi. Cô biết rõ thì vì sao còn muốn để hắn chế giễu? Vì sao còn muốn chuốc lấy nhục nhã? -lequydo-Thật lâu sau, cô cảm thấy h* th*n đã bớt đau đớn, ít nhất là đã dễ chịu hơn so với ban nãy gấp nhiều lần, lúc cô đang vui mừng vì đau đớn đã qua đi thì người phía trên đột nhiên cử động, động tác rất mãnh liệt.Cô cắn chặt môi dưới, rồi nhắm chặt mắt lại, nếu không thể thay đổi vậy chỉ có thể chấp nhận, cô không thể lựa chọn, vậy đành lựa chọn làm như không thấy. Chỉ có thể giả vờ như mình không biết không nhìn thấy, như vậy cô còn có tự tôn, còn có mặt mũi.Làm sao Mặc Nhật Tỳ không hiểu suy nghĩ của nàng? Hắn lạnh lùng cười, cúi đầu hôn lên làn môi đỏ mọng, tay thì giữ chặt đầu nàng, đoạt hết ngọt ngào của nàng. -lequyd- Hắn không hề ép buộc nàng phải mở to mắt nhìn, nhưng hắn biết nếu nàng không nhìn thì mới cảm nhận được cảm giác chân thật nhất, hắn không cần nàng nhìn chỉ cần nàng cảm nhận là được rồi.Cô thật sự rất muốn khóc, rất muốn rơi lệ, nhưng mà cô không thể, không thể chảy một giọt nước mắt trước mặt tên nam nhân tà ác này, đó chính là cô đã khuất phục, đã từ bỏ chút tôn nghiêm cuối cùng của mình. Cho nên trừ lạnh lùng, trừ coi như không nhìn thấy gì thì cô chẳng biết làm gì nữa."Không thoải mái à? Có phải chê kỹ thuật của ta không, vậy ta đây càng cố gắng hơn."Hắn tà ác cười, sau đó càng ra sức, xuất ra tất cả chiêu thức, hắn nhất định phải chính tai nghe được âm thanh mê loạn của nàng.Không, tuyệt đối không!Cô cố đè xuống từng đợt sóng mãnh liệt đánh úp lại, vừa không muốn kêu ra tiếng, vừa không muốn để cho hắn thực hiện được. Môi dưới bị cắn đến bật máu, cô cũng không quan tâm, chỉ cần cơn đau át đi được cảm giác xấu hổ đó.Đáng tiếc, hắn sao có thể để nàng như nguyện? Nếu như một đêm không được thì hắn sẽ làm cả đêm, ba ngày ba đêm, mãi đến khi nàng bật ra âm thanh hắn muốn nghe nhất, không cho hắn vừa lòng, hắn sẽ không bỏ qua cho nàng.

"Ngươi mau thả ta ra." Cô mang theo tiếng khóc nức nở, không vui nói, tay vẫn ra sức đẩy đẩy thân thể cường tráng của hắn.

Có thể sao? Mặc Nhật Tỳ bĩu môi, im lặng không nói, bất động đè nặng nàng, im lặng ngắm nhìn, ngoại trừ trong mắt lộ ra d*c v*ng thì vẫn như một người bình lặng.

Cô vốn đang trừng hắn, nhưng dưới cái nhìn mãnh liệt của hắn, rốt cục đành dời ánh mắt dừng ở một nơi không xa, tay cũng rời khỏi ngực hắn. Cô biết hắn sẽ không bỏ qua cho mình, có cầu xin nữa cũng chỉ là chuyện ngu ngốc mà thôi. Cô biết rõ thì vì sao còn muốn để hắn chế giễu? Vì sao còn muốn chuốc lấy nhục nhã? -lequydo-

Thật lâu sau, cô cảm thấy h* th*n đã bớt đau đớn, ít nhất là đã dễ chịu hơn so với ban nãy gấp nhiều lần, lúc cô đang vui mừng vì đau đớn đã qua đi thì người phía trên đột nhiên cử động, động tác rất mãnh liệt.

Cô cắn chặt môi dưới, rồi nhắm chặt mắt lại, nếu không thể thay đổi vậy chỉ có thể chấp nhận, cô không thể lựa chọn, vậy đành lựa chọn làm như không thấy. Chỉ có thể giả vờ như mình không biết không nhìn thấy, như vậy cô còn có tự tôn, còn có mặt mũi.

Làm sao Mặc Nhật Tỳ không hiểu suy nghĩ của nàng? Hắn lạnh lùng cười, cúi đầu hôn lên làn môi đỏ mọng, tay thì giữ chặt đầu nàng, đoạt hết ngọt ngào của nàng. -lequyd- Hắn không hề ép buộc nàng phải mở to mắt nhìn, nhưng hắn biết nếu nàng không nhìn thì mới cảm nhận được cảm giác chân thật nhất, hắn không cần nàng nhìn chỉ cần nàng cảm nhận là được rồi.

Cô thật sự rất muốn khóc, rất muốn rơi lệ, nhưng mà cô không thể, không thể chảy một giọt nước mắt trước mặt tên nam nhân tà ác này, đó chính là cô đã khuất phục, đã từ bỏ chút tôn nghiêm cuối cùng của mình. Cho nên trừ lạnh lùng, trừ coi như không nhìn thấy gì thì cô chẳng biết làm gì nữa.

"Không thoải mái à? Có phải chê kỹ thuật của ta không, vậy ta đây càng cố gắng hơn."

Hắn tà ác cười, sau đó càng ra sức, xuất ra tất cả chiêu thức, hắn nhất định phải chính tai nghe được âm thanh mê loạn của nàng.

Không, tuyệt đối không!

Cô cố đè xuống từng đợt sóng mãnh liệt đánh úp lại, vừa không muốn kêu ra tiếng, vừa không muốn để cho hắn thực hiện được. Môi dưới bị cắn đến bật máu, cô cũng không quan tâm, chỉ cần cơn đau át đi được cảm giác xấu hổ đó.

Đáng tiếc, hắn sao có thể để nàng như nguyện? Nếu như một đêm không được thì hắn sẽ làm cả đêm, ba ngày ba đêm, mãi đến khi nàng bật ra âm thanh hắn muốn nghe nhất, không cho hắn vừa lòng, hắn sẽ không bỏ qua cho nàng.

Chọc Lầm Xà Vương Lưu ManhTác giả: Thâm Hải Đích Thiên KhôngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngCắm trại nơi hoang dã. “Mọi người phân công nhau làm việc đi, tìm củi đốt, tìm rau dại, nhóm lửa, tất cả mọi người ổn định, đi đi.” Lớp trưởng Lâm Mai Thanh lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy các tổ phân công lao động vì sự nghiệp nấu cơm dã ngoại vĩ đại. Lớp trưởng đại nhân nói ai dám không nghe, ai dám không theo? Cuối cùng, có không ít bạn nam lớn tiếng hoan hô, rồi sôi nổi chạy về phía rừng rậm cách đó không xa. “Bọn mình tìm củi, tìm rau dại, các bạn nữ cứ nhóm lửa nấu cơm đi.” Không ít nam đồng chí có chủ nghĩa đại nam tử vung tay hô to một tiếng, lập tức chui vào rừng cây. Trong nhóm nữ sinh có vài người không vui, tại sao các cô phải nhóm lửa, nấu cơm chứ? Hiện tại nam nữ bình đẳng, con gái vẫn phải xuống bếp sao? Đi chết đi. “Lớp trưởng, chúng mình cũng muốn đi tìm rau dại.” Hà Tiểu Ngân bĩu môi, rất bất mãn nói với Lâm Mai Thanh. Nói xong liền kéo Vu Tú Tình và Lý Quả đi theo một hướng khác vào rừng. Vu Tú Tình bị nắm tay cao ngạo cười, lỗ mũi hếch lên, vẻ mặt khinh thường: “Mình… "Ngươi mau thả ta ra." Cô mang theo tiếng khóc nức nở, không vui nói, tay vẫn ra sức đẩy đẩy thân thể cường tráng của hắn.Có thể sao? Mặc Nhật Tỳ bĩu môi, im lặng không nói, bất động đè nặng nàng, im lặng ngắm nhìn, ngoại trừ trong mắt lộ ra d*c v*ng thì vẫn như một người bình lặng.Cô vốn đang trừng hắn, nhưng dưới cái nhìn mãnh liệt của hắn, rốt cục đành dời ánh mắt dừng ở một nơi không xa, tay cũng rời khỏi ngực hắn. Cô biết hắn sẽ không bỏ qua cho mình, có cầu xin nữa cũng chỉ là chuyện ngu ngốc mà thôi. Cô biết rõ thì vì sao còn muốn để hắn chế giễu? Vì sao còn muốn chuốc lấy nhục nhã? -lequydo-Thật lâu sau, cô cảm thấy h* th*n đã bớt đau đớn, ít nhất là đã dễ chịu hơn so với ban nãy gấp nhiều lần, lúc cô đang vui mừng vì đau đớn đã qua đi thì người phía trên đột nhiên cử động, động tác rất mãnh liệt.Cô cắn chặt môi dưới, rồi nhắm chặt mắt lại, nếu không thể thay đổi vậy chỉ có thể chấp nhận, cô không thể lựa chọn, vậy đành lựa chọn làm như không thấy. Chỉ có thể giả vờ như mình không biết không nhìn thấy, như vậy cô còn có tự tôn, còn có mặt mũi.Làm sao Mặc Nhật Tỳ không hiểu suy nghĩ của nàng? Hắn lạnh lùng cười, cúi đầu hôn lên làn môi đỏ mọng, tay thì giữ chặt đầu nàng, đoạt hết ngọt ngào của nàng. -lequyd- Hắn không hề ép buộc nàng phải mở to mắt nhìn, nhưng hắn biết nếu nàng không nhìn thì mới cảm nhận được cảm giác chân thật nhất, hắn không cần nàng nhìn chỉ cần nàng cảm nhận là được rồi.Cô thật sự rất muốn khóc, rất muốn rơi lệ, nhưng mà cô không thể, không thể chảy một giọt nước mắt trước mặt tên nam nhân tà ác này, đó chính là cô đã khuất phục, đã từ bỏ chút tôn nghiêm cuối cùng của mình. Cho nên trừ lạnh lùng, trừ coi như không nhìn thấy gì thì cô chẳng biết làm gì nữa."Không thoải mái à? Có phải chê kỹ thuật của ta không, vậy ta đây càng cố gắng hơn."Hắn tà ác cười, sau đó càng ra sức, xuất ra tất cả chiêu thức, hắn nhất định phải chính tai nghe được âm thanh mê loạn của nàng.Không, tuyệt đối không!Cô cố đè xuống từng đợt sóng mãnh liệt đánh úp lại, vừa không muốn kêu ra tiếng, vừa không muốn để cho hắn thực hiện được. Môi dưới bị cắn đến bật máu, cô cũng không quan tâm, chỉ cần cơn đau át đi được cảm giác xấu hổ đó.Đáng tiếc, hắn sao có thể để nàng như nguyện? Nếu như một đêm không được thì hắn sẽ làm cả đêm, ba ngày ba đêm, mãi đến khi nàng bật ra âm thanh hắn muốn nghe nhất, không cho hắn vừa lòng, hắn sẽ không bỏ qua cho nàng.

Chương 229: Cảm giác xấu hổ