Tác giả:

1. Vũ Hoàng Thiên Khánh( Cậu): 25 tuổi, đẹp trai nhưng cũng hơi lạnh lùng( hơi lạnh lùng tí thôi nha chứ không phải lạnh lùng như tảng băng ngàn năm đâu) là thiếu gia họ Vũ kiêm luôn chức chủ tịch công ty JA ngoài ra cậu cũng là bang chủ của Thiên Long( Tham gia vào hắc đạo năm 21 tuổi) gia đình cậu không ai biết cả. Lúc trẻ ( 19 tuổi) cậu có quen một người con gái vô cùng xinh đẹp nhưng không may bị tai nạn qua đời nên từ đó cậu không quen người con gái nào khác cho tới khi nó xuất hiện. 2. Nguyện Thị Ngọc Ánh(Nó): 24 tuổi, xinh đẹp nhưng có hoàn cảnh vô cùng đáng thương, mẹ nó mất khi nó còn nhỏ do bị bệnh ung thư, nó và ba nó sống nương tựa vào nhau, nó phải đi làm nhiều công việc khác nhau như phát tờ rơi, làm nhân viên tiếp thị, làm thêm ở tiệm tạp hoá và công việc hiện giờ là nó đang làm ở quán bar và cũng là nơi nó và cậu gặp nhau lần đầu tiên, thật sự là nó không muốn làm công việc này nhưng vì ba nó đang bệnh nên nó đành vào đó làm. 3. Vương Hàn Minh Nhật( anh): 25 tuổi, đẹp…

Chương 32: Chương 32

Chỉ Có Em Mới Xứng Đáng Làm Vợ Của TôiTác giả: Ngọc Băng Hinzy1. Vũ Hoàng Thiên Khánh( Cậu): 25 tuổi, đẹp trai nhưng cũng hơi lạnh lùng( hơi lạnh lùng tí thôi nha chứ không phải lạnh lùng như tảng băng ngàn năm đâu) là thiếu gia họ Vũ kiêm luôn chức chủ tịch công ty JA ngoài ra cậu cũng là bang chủ của Thiên Long( Tham gia vào hắc đạo năm 21 tuổi) gia đình cậu không ai biết cả. Lúc trẻ ( 19 tuổi) cậu có quen một người con gái vô cùng xinh đẹp nhưng không may bị tai nạn qua đời nên từ đó cậu không quen người con gái nào khác cho tới khi nó xuất hiện. 2. Nguyện Thị Ngọc Ánh(Nó): 24 tuổi, xinh đẹp nhưng có hoàn cảnh vô cùng đáng thương, mẹ nó mất khi nó còn nhỏ do bị bệnh ung thư, nó và ba nó sống nương tựa vào nhau, nó phải đi làm nhiều công việc khác nhau như phát tờ rơi, làm nhân viên tiếp thị, làm thêm ở tiệm tạp hoá và công việc hiện giờ là nó đang làm ở quán bar và cũng là nơi nó và cậu gặp nhau lần đầu tiên, thật sự là nó không muốn làm công việc này nhưng vì ba nó đang bệnh nên nó đành vào đó làm. 3. Vương Hàn Minh Nhật( anh): 25 tuổi, đẹp… Tối hôm nay nó đang ngủ thì nó thấy một giấc mơ kì lạ.Nó mơ nó lạc đến một nơi vô cùng đẹp có suối, có hoa, có cây cỏ.Nó đang đi thì nó nghe có người gọi tên nó- Ngọc Ánh!..Ngọc Ánh- Là ai vậy?- nó đang đi tìm nơi phát ra giọng nói đó- Là tôi đây- Người đang đứng trước mặt nó là một cô gái vô cùng đẹp cô có mái tóc dài đen ống, đôi mắt to tròn, làn da thì trắng- Cô là ai?- Nó hỏi- Tôi tên là Hạ Vy- Hạ Vy mỉm cười nhìn nó- Hạ Vy sao nghe quen quen- Nó gãi đầu- Tôi là bạn gái trước của Khánh- Hạ Vy- À tôi nhớ rồi mà sao cô lại ở đây? Không phải cô đã mất từ 5 năm trước rồi sao?- Nó- Tôi đã vào giấc mơ của cô, tôi sắp phải đi rồi nên muốn nói với cô vài điều- Hạ Vy- Cô nói đi- Nó- Suốt 5 năm qua tôi vì lo lắng cho Khánh nên không thể nào yên tâm mà đi được!! Bây giờ đã có cô chăm sóc cho Khánh tôi rất an tâm- Hạ Vy- Nhưng!..- Nó- Tôi biết cô có tình cảm với Khánh và Khánh cũng vậy, sau khi tôi mất suốt 5 năm qua không ngày nào Khánh vui vẻ được lúc nào cũng nghĩ cách trả thù cho tôi, tôi rất buồn khi Khánh trở nên như vậy.Nhưng khi cô xuất hiện Khánh đã trở nên vui vẻ hơn không còn lạnh lùng như xưa nữa tôi cũng rất vui.Tôi biết cô là người tốt cô có thể thay tôi đem lại hạnh phúc và niềm vui cho Khánh- Hạ Vy nắm tay nó dịu dàng nói- Tôi hứa với cô sẽ chăm sóc Khánh thật tốt- Nó mỉm cười- Cảm ơn cô!! Thôi tôi phải đi đây- Hạ Vy dần dần biến mất- Khoan đã- Nó giật mình thức dậy trên trán nó chảy đầy mồ hôi- Là mơ sao, sao mình có cảm giác giống thật quá vậy- Nó tự nói! ! ! ! ! ! ! ! !..- Em thức rồi à, ngồi đi- Cậu thấy nó xuống thì kêu nó ngồi xuống ghế- Sao hôm nay anh thức sớm thế- Nó thấy hơi lạ à nha- Tại tôi muốn nấu đồ ăn sáng cho em- Cậu mang đồ ăn ra cho nó- Ăn được không đây- Nó nghi ngờ- Tôi nấu đồ ăn ngon lắm nha không phải ai cũng được ăn đồ ăn tôi nấu đâu- Cậu- A!..- Cậu đưa miếng thức ăn lại gần miệng nó- Ngon thiệt nha- nó công nhận cậu nấu ngon thật- Vậy em ăn đi- Cậu- Tối hôm qua tôi nằm mơ thấy Hạ Vy- nó- Sao? Tôi cũng vậy nè- Cậu bất ngờ không ngờ nó và cậu cùng nằm mơ thấy Hạ Vy- Trùng hợp thật- Nó- Hạ Vy đã nói gì với em- Cậu- Tí nữa em sẽ kể cho anh nghe- Nó- Ừa!!! Em mau ăn đi!!! Tí nữa tôi và em sẽ đến thăm Hạ Vy- Cậu-Ừa- Sau đó nó tiếp tục ăn.

Tối hôm nay nó đang ngủ thì nó thấy một giấc mơ kì lạ.

Nó mơ nó lạc đến một nơi vô cùng đẹp có suối, có hoa, có cây cỏ.

Nó đang đi thì nó nghe có người gọi tên nó

- Ngọc Ánh!.

.

Ngọc Ánh

- Là ai vậy?- nó đang đi tìm nơi phát ra giọng nói đó

- Là tôi đây- Người đang đứng trước mặt nó là một cô gái vô cùng đẹp cô có mái tóc dài đen ống, đôi mắt to tròn, làn da thì trắng

- Cô là ai?- Nó hỏi

- Tôi tên là Hạ Vy- Hạ Vy mỉm cười nhìn nó

- Hạ Vy sao nghe quen quen- Nó gãi đầu

- Tôi là bạn gái trước của Khánh- Hạ Vy

- À tôi nhớ rồi mà sao cô lại ở đây? Không phải cô đã mất từ 5 năm trước rồi sao?- Nó

- Tôi đã vào giấc mơ của cô, tôi sắp phải đi rồi nên muốn nói với cô vài điều- Hạ Vy

- Cô nói đi- Nó

- Suốt 5 năm qua tôi vì lo lắng cho Khánh nên không thể nào yên tâm mà đi được!! Bây giờ đã có cô chăm sóc cho Khánh tôi rất an tâm- Hạ Vy

- Nhưng!.

.

- Nó

- Tôi biết cô có tình cảm với Khánh và Khánh cũng vậy, sau khi tôi mất suốt 5 năm qua không ngày nào Khánh vui vẻ được lúc nào cũng nghĩ cách trả thù cho tôi, tôi rất buồn khi Khánh trở nên như vậy.

Nhưng khi cô xuất hiện Khánh đã trở nên vui vẻ hơn không còn lạnh lùng như xưa nữa tôi cũng rất vui.

Tôi biết cô là người tốt cô có thể thay tôi đem lại hạnh phúc và niềm vui cho Khánh- Hạ Vy nắm tay nó dịu dàng nói

- Tôi hứa với cô sẽ chăm sóc Khánh thật tốt- Nó mỉm cười

- Cảm ơn cô!! Thôi tôi phải đi đây- Hạ Vy dần dần biến mất

- Khoan đã- Nó giật mình thức dậy trên trán nó chảy đầy mồ hôi

- Là mơ sao, sao mình có cảm giác giống thật quá vậy- Nó tự nói

! ! ! ! ! ! ! ! !.

.

- Em thức rồi à, ngồi đi- Cậu thấy nó xuống thì kêu nó ngồi xuống ghế

- Sao hôm nay anh thức sớm thế- Nó thấy hơi lạ à nha

- Tại tôi muốn nấu đồ ăn sáng cho em- Cậu mang đồ ăn ra cho nó

- Ăn được không đây- Nó nghi ngờ

- Tôi nấu đồ ăn ngon lắm nha không phải ai cũng được ăn đồ ăn tôi nấu đâu- Cậu

- A!.

.

- Cậu đưa miếng thức ăn lại gần miệng nó

- Ngon thiệt nha- nó công nhận cậu nấu ngon thật

- Vậy em ăn đi- Cậu

- Tối hôm qua tôi nằm mơ thấy Hạ Vy- nó

- Sao? Tôi cũng vậy nè- Cậu bất ngờ không ngờ nó và cậu cùng nằm mơ thấy Hạ Vy

- Trùng hợp thật- Nó

- Hạ Vy đã nói gì với em- Cậu

- Tí nữa em sẽ kể cho anh nghe- Nó

- Ừa!!! Em mau ăn đi!!! Tí nữa tôi và em sẽ đến thăm Hạ Vy- Cậu

-Ừa- Sau đó nó tiếp tục ăn.

Chỉ Có Em Mới Xứng Đáng Làm Vợ Của TôiTác giả: Ngọc Băng Hinzy1. Vũ Hoàng Thiên Khánh( Cậu): 25 tuổi, đẹp trai nhưng cũng hơi lạnh lùng( hơi lạnh lùng tí thôi nha chứ không phải lạnh lùng như tảng băng ngàn năm đâu) là thiếu gia họ Vũ kiêm luôn chức chủ tịch công ty JA ngoài ra cậu cũng là bang chủ của Thiên Long( Tham gia vào hắc đạo năm 21 tuổi) gia đình cậu không ai biết cả. Lúc trẻ ( 19 tuổi) cậu có quen một người con gái vô cùng xinh đẹp nhưng không may bị tai nạn qua đời nên từ đó cậu không quen người con gái nào khác cho tới khi nó xuất hiện. 2. Nguyện Thị Ngọc Ánh(Nó): 24 tuổi, xinh đẹp nhưng có hoàn cảnh vô cùng đáng thương, mẹ nó mất khi nó còn nhỏ do bị bệnh ung thư, nó và ba nó sống nương tựa vào nhau, nó phải đi làm nhiều công việc khác nhau như phát tờ rơi, làm nhân viên tiếp thị, làm thêm ở tiệm tạp hoá và công việc hiện giờ là nó đang làm ở quán bar và cũng là nơi nó và cậu gặp nhau lần đầu tiên, thật sự là nó không muốn làm công việc này nhưng vì ba nó đang bệnh nên nó đành vào đó làm. 3. Vương Hàn Minh Nhật( anh): 25 tuổi, đẹp… Tối hôm nay nó đang ngủ thì nó thấy một giấc mơ kì lạ.Nó mơ nó lạc đến một nơi vô cùng đẹp có suối, có hoa, có cây cỏ.Nó đang đi thì nó nghe có người gọi tên nó- Ngọc Ánh!..Ngọc Ánh- Là ai vậy?- nó đang đi tìm nơi phát ra giọng nói đó- Là tôi đây- Người đang đứng trước mặt nó là một cô gái vô cùng đẹp cô có mái tóc dài đen ống, đôi mắt to tròn, làn da thì trắng- Cô là ai?- Nó hỏi- Tôi tên là Hạ Vy- Hạ Vy mỉm cười nhìn nó- Hạ Vy sao nghe quen quen- Nó gãi đầu- Tôi là bạn gái trước của Khánh- Hạ Vy- À tôi nhớ rồi mà sao cô lại ở đây? Không phải cô đã mất từ 5 năm trước rồi sao?- Nó- Tôi đã vào giấc mơ của cô, tôi sắp phải đi rồi nên muốn nói với cô vài điều- Hạ Vy- Cô nói đi- Nó- Suốt 5 năm qua tôi vì lo lắng cho Khánh nên không thể nào yên tâm mà đi được!! Bây giờ đã có cô chăm sóc cho Khánh tôi rất an tâm- Hạ Vy- Nhưng!..- Nó- Tôi biết cô có tình cảm với Khánh và Khánh cũng vậy, sau khi tôi mất suốt 5 năm qua không ngày nào Khánh vui vẻ được lúc nào cũng nghĩ cách trả thù cho tôi, tôi rất buồn khi Khánh trở nên như vậy.Nhưng khi cô xuất hiện Khánh đã trở nên vui vẻ hơn không còn lạnh lùng như xưa nữa tôi cũng rất vui.Tôi biết cô là người tốt cô có thể thay tôi đem lại hạnh phúc và niềm vui cho Khánh- Hạ Vy nắm tay nó dịu dàng nói- Tôi hứa với cô sẽ chăm sóc Khánh thật tốt- Nó mỉm cười- Cảm ơn cô!! Thôi tôi phải đi đây- Hạ Vy dần dần biến mất- Khoan đã- Nó giật mình thức dậy trên trán nó chảy đầy mồ hôi- Là mơ sao, sao mình có cảm giác giống thật quá vậy- Nó tự nói! ! ! ! ! ! ! ! !..- Em thức rồi à, ngồi đi- Cậu thấy nó xuống thì kêu nó ngồi xuống ghế- Sao hôm nay anh thức sớm thế- Nó thấy hơi lạ à nha- Tại tôi muốn nấu đồ ăn sáng cho em- Cậu mang đồ ăn ra cho nó- Ăn được không đây- Nó nghi ngờ- Tôi nấu đồ ăn ngon lắm nha không phải ai cũng được ăn đồ ăn tôi nấu đâu- Cậu- A!..- Cậu đưa miếng thức ăn lại gần miệng nó- Ngon thiệt nha- nó công nhận cậu nấu ngon thật- Vậy em ăn đi- Cậu- Tối hôm qua tôi nằm mơ thấy Hạ Vy- nó- Sao? Tôi cũng vậy nè- Cậu bất ngờ không ngờ nó và cậu cùng nằm mơ thấy Hạ Vy- Trùng hợp thật- Nó- Hạ Vy đã nói gì với em- Cậu- Tí nữa em sẽ kể cho anh nghe- Nó- Ừa!!! Em mau ăn đi!!! Tí nữa tôi và em sẽ đến thăm Hạ Vy- Cậu-Ừa- Sau đó nó tiếp tục ăn.

Chương 32: Chương 32