Tác giả:

Tôi – Vũ Niên Niên 5 tuổi, là con rơi (Nhặt ngoài thùng rác về của mẹ Nhi), được mệnh danh là đại ca xóm hay trong mắt người lớn còn gọi là “kẻ phá hoại” Nhưng…, cái chức danh oai phong lẫm liệt ấy chả kéo dài được bao lâu chỉ vì một cậu nhóc mọt sách, cậu ta đã làm đảo trộn mọi thứ xung quanh tôi. Cũng chính vì cậu ta mà quãng thanh xuân sau này của tôi cũng không mấy tốt đẹp. Nói trắng ra là tôi ghét cậu ta kinh khủng luôn ấy chứ chỉ là tôi không dám nói (sợ bị mẹ Nhi đánh), lúc nào cũng vậy, mẹ tôi luôn dành ưu tiên cho cái tên đó, mặc dù tôi mới là con ruột của mẹ.“Niên Niên, mày học hỏi Tử Mạn một chút không được hả?”Tôi thật sự không hiểu, một cô bé vừa đáng yêu, tăng động, vui vẻ hoạt bát nết na giỏi giang như tôi thì cần học cái gì ở cậu ta chứ, lúc nào cũng cắm mặt vào quyển sách, khéo trầm cảm luôn thì khổ, cố giải thích với mẹ về việc đấy, cuối cùng thì bị mẹ Nhi mắng cho một trận, nhưng thật sự tôi bị mắng có phải lần đầu tiên đâu mà phải buồn mà cái khiến cho tôi ấm ức là…

Chương 19: 19: Cạn Ngôn

Chạy Nữa Tao Cắt Chân Mày!Tác giả: Bạch Dương UyTôi – Vũ Niên Niên 5 tuổi, là con rơi (Nhặt ngoài thùng rác về của mẹ Nhi), được mệnh danh là đại ca xóm hay trong mắt người lớn còn gọi là “kẻ phá hoại” Nhưng…, cái chức danh oai phong lẫm liệt ấy chả kéo dài được bao lâu chỉ vì một cậu nhóc mọt sách, cậu ta đã làm đảo trộn mọi thứ xung quanh tôi. Cũng chính vì cậu ta mà quãng thanh xuân sau này của tôi cũng không mấy tốt đẹp. Nói trắng ra là tôi ghét cậu ta kinh khủng luôn ấy chứ chỉ là tôi không dám nói (sợ bị mẹ Nhi đánh), lúc nào cũng vậy, mẹ tôi luôn dành ưu tiên cho cái tên đó, mặc dù tôi mới là con ruột của mẹ.“Niên Niên, mày học hỏi Tử Mạn một chút không được hả?”Tôi thật sự không hiểu, một cô bé vừa đáng yêu, tăng động, vui vẻ hoạt bát nết na giỏi giang như tôi thì cần học cái gì ở cậu ta chứ, lúc nào cũng cắm mặt vào quyển sách, khéo trầm cảm luôn thì khổ, cố giải thích với mẹ về việc đấy, cuối cùng thì bị mẹ Nhi mắng cho một trận, nhưng thật sự tôi bị mắng có phải lần đầu tiên đâu mà phải buồn mà cái khiến cho tôi ấm ức là… Tôi cố gắng chạy thật nhanh ra khỏi cái nơi quái quỷ đó, tay liên tục chà mạnh lên môi, miệng không ngừng rủa thầm cái tên đin đó, Tử Mạn, cậu được lắm, thù này không trả tôi thề tôi sẽ cưới cậu con mịa nó luôn, 30 chưa phải là tết, bởi vì cái tánh đi không nhìn đường mà tôi đâm sầm vào ai đó, khiến chồng giấy tờ trong tay người đối diện bay tứ phía- A, xin lỗi xin lỗi.Tôi lúi húi cắm đầu cắm cổ nhặt đống giấy dưới đất, mà không biết người đối diện đang nhìn mình bằng ánh mắt như người ngoài hành tinh rớt xuống- L..à cô.Tôi sững người, sao cái giọng nói này nghe quen thế nhỉ, hình như đã gặp ở đâu đó, cố mở não mình ra mà nghĩ cho bằng được, nhưng được một lúc thì tôi đành chịu thua, ngẩng mặt lên thì phát hiện ra người này đúng thật… không quen, tôi lắc đầu nhặt nốt mấy tờ cuối rồi dúi vào tay người lạ mặt đó- Anh là ai? Vừa dứt lời thì người lạ mặt suýt thì ngã sấp mặt lờ, ngạc nhiên nhìn tôi- Cô không nhớ tôi?- Ơ hay, anh là ai sao tôi lại phải nhớ anh.Cái tính đanh đá lại trỗi dậy, quay trở lại tính cách bình thường khiến tôi cảm thấy thoải mái, dễ chịu (làm như tính cách hàng ngày của bà không phải là thật vậy)- Cô… hôm q..u.a? Nhìn cái vẻ ấp úng của anh ta mà tôi suýt chút nữa thì bật cười ha hả, người này đúng thật có chút quen thuộc, nhưng quá xui xẻo vì đụng phải người não cá vàng như tôi- Không nhớ nổi, mà anh ăn mặc kín đáo thế, người ta sẽ nhầm tưởng là tên thần kinh nào mới trốn viện đấy (chỉ có cách ăn mặc của bà mới như vậy thôi, chứ người ta ăn mặc xì tin vậy mà)- Alo… Cái tên lạ mặt nhận một cú điện thoại rồi bỏ đi luôn, chả thèm chào tôi một cái, đờ mờ, vội thì vội chứ, tôi cũng giúp đỡ anh ta rồi cơ mà, lại gặp thêm một người thần kinh không ổn định, bực hết cả mình, nghĩ rồi tôi bỏ về lớp, học mới được 3 ngày mà nghỉ 2 ngày, đi muộn một ngày, chắc tôi bị liệt vào học sinh chăm ngoan nhất của năm quá, hu hu- Niên Niên, tao nể mày thật đó.Kỳ Kỳ vẫn chăm chăm vào cái điện thoại, miệng thì ngậm cái kẹo m*t, nhìn cái vẻ bất cần đời của cô nàng tôi lại thở dài, nằm dài ra bàn học- Nể cái giề?- Đi học ba ngày, nghỉ 2 ngày, một ngày đi muộn, tại hạ xin bái phục!- Mày đừng có nói nữa, tao đang buồn thúi ruột đây này! Tôi vừa nói mà vừa khóc, first kiss của tôi, bị cướp rồi đấy, bị cướp bởi một đứa con trai không quen biết, ôi đệnh mệnh- YY đâu, sao từ nãy giờ không thấy nhỏ vậy?- Nó đi chơi với troai rồi!- Cái gì, lại là cái thằng cha ******** đó? Tôi ngồi bật dậy, máu nóng trong người lại sôi trào- Không phải do bà sao >_>>

Tôi cố gắng chạy thật nhanh ra khỏi cái nơi quái quỷ đó, tay liên tục chà mạnh lên môi, miệng không ngừng rủa thầm cái tên đin đó, Tử Mạn, cậu được lắm, thù này không trả tôi thề tôi sẽ cưới cậu con mịa nó luôn, 30 chưa phải là tết, bởi vì cái tánh đi không nhìn đường mà tôi đâm sầm vào ai đó, khiến chồng giấy tờ trong tay người đối diện bay tứ phía- A, xin lỗi xin lỗi.

Tôi lúi húi cắm đầu cắm cổ nhặt đống giấy dưới đất, mà không biết người đối diện đang nhìn mình bằng ánh mắt như người ngoài hành tinh rớt xuống- L.

.

à cô.

Tôi sững người, sao cái giọng nói này nghe quen thế nhỉ, hình như đã gặp ở đâu đó, cố mở não mình ra mà nghĩ cho bằng được, nhưng được một lúc thì tôi đành chịu thua, ngẩng mặt lên thì phát hiện ra người này đúng thật… không quen, tôi lắc đầu nhặt nốt mấy tờ cuối rồi dúi vào tay người lạ mặt đó- Anh là ai? Vừa dứt lời thì người lạ mặt suýt thì ngã sấp mặt lờ, ngạc nhiên nhìn tôi- Cô không nhớ tôi?- Ơ hay, anh là ai sao tôi lại phải nhớ anh.

Cái tính đanh đá lại trỗi dậy, quay trở lại tính cách bình thường khiến tôi cảm thấy thoải mái, dễ chịu (làm như tính cách hàng ngày của bà không phải là thật vậy)- Cô… hôm q.

.

u.

a? Nhìn cái vẻ ấp úng của anh ta mà tôi suýt chút nữa thì bật cười ha hả, người này đúng thật có chút quen thuộc, nhưng quá xui xẻo vì đụng phải người não cá vàng như tôi- Không nhớ nổi, mà anh ăn mặc kín đáo thế, người ta sẽ nhầm tưởng là tên thần kinh nào mới trốn viện đấy (chỉ có cách ăn mặc của bà mới như vậy thôi, chứ người ta ăn mặc xì tin vậy mà)- Alo… Cái tên lạ mặt nhận một cú điện thoại rồi bỏ đi luôn, chả thèm chào tôi một cái, đờ mờ, vội thì vội chứ, tôi cũng giúp đỡ anh ta rồi cơ mà, lại gặp thêm một người thần kinh không ổn định, bực hết cả mình, nghĩ rồi tôi bỏ về lớp, học mới được 3 ngày mà nghỉ 2 ngày, đi muộn một ngày, chắc tôi bị liệt vào học sinh chăm ngoan nhất của năm quá, hu hu- Niên Niên, tao nể mày thật đó.

Kỳ Kỳ vẫn chăm chăm vào cái điện thoại, miệng thì ngậm cái kẹo m*t, nhìn cái vẻ bất cần đời của cô nàng tôi lại thở dài, nằm dài ra bàn học- Nể cái giề?- Đi học ba ngày, nghỉ 2 ngày, một ngày đi muộn, tại hạ xin bái phục!- Mày đừng có nói nữa, tao đang buồn thúi ruột đây này! Tôi vừa nói mà vừa khóc, first kiss của tôi, bị cướp rồi đấy, bị cướp bởi một đứa con trai không quen biết, ôi đệnh mệnh- YY đâu, sao từ nãy giờ không thấy nhỏ vậy?- Nó đi chơi với troai rồi!- Cái gì, lại là cái thằng cha ******** đó? Tôi ngồi bật dậy, máu nóng trong người lại sôi trào- Không phải do bà sao >_>>

Chạy Nữa Tao Cắt Chân Mày!Tác giả: Bạch Dương UyTôi – Vũ Niên Niên 5 tuổi, là con rơi (Nhặt ngoài thùng rác về của mẹ Nhi), được mệnh danh là đại ca xóm hay trong mắt người lớn còn gọi là “kẻ phá hoại” Nhưng…, cái chức danh oai phong lẫm liệt ấy chả kéo dài được bao lâu chỉ vì một cậu nhóc mọt sách, cậu ta đã làm đảo trộn mọi thứ xung quanh tôi. Cũng chính vì cậu ta mà quãng thanh xuân sau này của tôi cũng không mấy tốt đẹp. Nói trắng ra là tôi ghét cậu ta kinh khủng luôn ấy chứ chỉ là tôi không dám nói (sợ bị mẹ Nhi đánh), lúc nào cũng vậy, mẹ tôi luôn dành ưu tiên cho cái tên đó, mặc dù tôi mới là con ruột của mẹ.“Niên Niên, mày học hỏi Tử Mạn một chút không được hả?”Tôi thật sự không hiểu, một cô bé vừa đáng yêu, tăng động, vui vẻ hoạt bát nết na giỏi giang như tôi thì cần học cái gì ở cậu ta chứ, lúc nào cũng cắm mặt vào quyển sách, khéo trầm cảm luôn thì khổ, cố giải thích với mẹ về việc đấy, cuối cùng thì bị mẹ Nhi mắng cho một trận, nhưng thật sự tôi bị mắng có phải lần đầu tiên đâu mà phải buồn mà cái khiến cho tôi ấm ức là… Tôi cố gắng chạy thật nhanh ra khỏi cái nơi quái quỷ đó, tay liên tục chà mạnh lên môi, miệng không ngừng rủa thầm cái tên đin đó, Tử Mạn, cậu được lắm, thù này không trả tôi thề tôi sẽ cưới cậu con mịa nó luôn, 30 chưa phải là tết, bởi vì cái tánh đi không nhìn đường mà tôi đâm sầm vào ai đó, khiến chồng giấy tờ trong tay người đối diện bay tứ phía- A, xin lỗi xin lỗi.Tôi lúi húi cắm đầu cắm cổ nhặt đống giấy dưới đất, mà không biết người đối diện đang nhìn mình bằng ánh mắt như người ngoài hành tinh rớt xuống- L..à cô.Tôi sững người, sao cái giọng nói này nghe quen thế nhỉ, hình như đã gặp ở đâu đó, cố mở não mình ra mà nghĩ cho bằng được, nhưng được một lúc thì tôi đành chịu thua, ngẩng mặt lên thì phát hiện ra người này đúng thật… không quen, tôi lắc đầu nhặt nốt mấy tờ cuối rồi dúi vào tay người lạ mặt đó- Anh là ai? Vừa dứt lời thì người lạ mặt suýt thì ngã sấp mặt lờ, ngạc nhiên nhìn tôi- Cô không nhớ tôi?- Ơ hay, anh là ai sao tôi lại phải nhớ anh.Cái tính đanh đá lại trỗi dậy, quay trở lại tính cách bình thường khiến tôi cảm thấy thoải mái, dễ chịu (làm như tính cách hàng ngày của bà không phải là thật vậy)- Cô… hôm q..u.a? Nhìn cái vẻ ấp úng của anh ta mà tôi suýt chút nữa thì bật cười ha hả, người này đúng thật có chút quen thuộc, nhưng quá xui xẻo vì đụng phải người não cá vàng như tôi- Không nhớ nổi, mà anh ăn mặc kín đáo thế, người ta sẽ nhầm tưởng là tên thần kinh nào mới trốn viện đấy (chỉ có cách ăn mặc của bà mới như vậy thôi, chứ người ta ăn mặc xì tin vậy mà)- Alo… Cái tên lạ mặt nhận một cú điện thoại rồi bỏ đi luôn, chả thèm chào tôi một cái, đờ mờ, vội thì vội chứ, tôi cũng giúp đỡ anh ta rồi cơ mà, lại gặp thêm một người thần kinh không ổn định, bực hết cả mình, nghĩ rồi tôi bỏ về lớp, học mới được 3 ngày mà nghỉ 2 ngày, đi muộn một ngày, chắc tôi bị liệt vào học sinh chăm ngoan nhất của năm quá, hu hu- Niên Niên, tao nể mày thật đó.Kỳ Kỳ vẫn chăm chăm vào cái điện thoại, miệng thì ngậm cái kẹo m*t, nhìn cái vẻ bất cần đời của cô nàng tôi lại thở dài, nằm dài ra bàn học- Nể cái giề?- Đi học ba ngày, nghỉ 2 ngày, một ngày đi muộn, tại hạ xin bái phục!- Mày đừng có nói nữa, tao đang buồn thúi ruột đây này! Tôi vừa nói mà vừa khóc, first kiss của tôi, bị cướp rồi đấy, bị cướp bởi một đứa con trai không quen biết, ôi đệnh mệnh- YY đâu, sao từ nãy giờ không thấy nhỏ vậy?- Nó đi chơi với troai rồi!- Cái gì, lại là cái thằng cha ******** đó? Tôi ngồi bật dậy, máu nóng trong người lại sôi trào- Không phải do bà sao >_>>

Chương 19: 19: Cạn Ngôn