Tác giả:

Trong thâm sơn yên tĩnh, sương mù nhàn nhạt trải khắp ngọn cỏ, gió nhẹ thổi qua làm lá cây phát ra thanh âm “xào xạc”, từ một nơi sâu thẳm trong rừng vang vọng tiếng đập đá “chát chát” phá tan vẻ u ám, tĩnh lặng nơi đây. Giờ đang là đêm khuya vắng vẻ. “Mẹ kiếp!” Hoàng Tự Thủy đem cái cuốc quăng sang một bên, thở hồng hộc ngồi bẹp xuống đất lau cái trán đã ướt đẫm mồ hôi. Bởi vì nhất thời nổi hứng muốn rèn luyện thân thể, hắn đã tự mình động thủ. Lại không nghĩ tới phần mộ này lại quá kiên cố. Sớm biết thế này, ta làm gì phải phí sức chứ! Hắn giơ ngón trỏ ra, chỉ thẳng vào cửa mộ, hội tụ chân khí rồi hét lớn một tiếng: “Phá.” Một tiếng nổ “uỳnh” vang lên, hiện ra sau đám bụi trắng xóa là lối đi vào cổ mộ. Hoàng Tự Thủy đứng lên, châm đuốc, hừ lạnh một tiếng rồi mới thong thả tiến vào. Từ bên trong tản ra một mùi nấm mốc lâu năm, huân hương dày đặc khiến Hoàng Tự Thủy như sắp khóc đến nơi. Trong đây tuy rằng bài trí hỗn độn nhưng các thứ tại đây bất kể từ nhỏ đến lớn đều là ngọc bảo đá…

Chương 36

Dực ThủyTác giả: Mị HồnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnTrong thâm sơn yên tĩnh, sương mù nhàn nhạt trải khắp ngọn cỏ, gió nhẹ thổi qua làm lá cây phát ra thanh âm “xào xạc”, từ một nơi sâu thẳm trong rừng vang vọng tiếng đập đá “chát chát” phá tan vẻ u ám, tĩnh lặng nơi đây. Giờ đang là đêm khuya vắng vẻ. “Mẹ kiếp!” Hoàng Tự Thủy đem cái cuốc quăng sang một bên, thở hồng hộc ngồi bẹp xuống đất lau cái trán đã ướt đẫm mồ hôi. Bởi vì nhất thời nổi hứng muốn rèn luyện thân thể, hắn đã tự mình động thủ. Lại không nghĩ tới phần mộ này lại quá kiên cố. Sớm biết thế này, ta làm gì phải phí sức chứ! Hắn giơ ngón trỏ ra, chỉ thẳng vào cửa mộ, hội tụ chân khí rồi hét lớn một tiếng: “Phá.” Một tiếng nổ “uỳnh” vang lên, hiện ra sau đám bụi trắng xóa là lối đi vào cổ mộ. Hoàng Tự Thủy đứng lên, châm đuốc, hừ lạnh một tiếng rồi mới thong thả tiến vào. Từ bên trong tản ra một mùi nấm mốc lâu năm, huân hương dày đặc khiến Hoàng Tự Thủy như sắp khóc đến nơi. Trong đây tuy rằng bài trí hỗn độn nhưng các thứ tại đây bất kể từ nhỏ đến lớn đều là ngọc bảo đá… Bên trong mã xa hoa lệ ———-Hoàng Tự Thủy lười nhác nằm trên đùi Thu Lan, mặc dù trên tay là cuốn ‘Giang hồ địa chí’, nhưng trước mắt hắn lúc này chỉ tồn tại hôn sự của Lãnh Dực Lăng. Cách bài trí, mời người này người kia… tất cả đều được Hoàng Tự Thủy liệt kê một hàng trong đầu. Điều đó không khỏi làm hắn phải cảm thán, nguyên lai ở đâu nào cũng tồn tại một người tên ‘trung khuyển’.Buông quyển sách trong tay xuống, Hoàng Tự Thủy lại lấy một cuốn khác lên. Số sách này đều do Thiên Nhất Liên tổng hợp lại cho hắn, nên hắn phải hảo hảo đọc mới không cô phụ tấm lòng của y.Mã xa hoa lệ được chia làm hai phần, phần trước là để nghỉ ngơi, phần sau là một phòng ăn nhỏ, ngăn cách giữa hai phần đó là một tấm hoành.Tấm hoành đột nhiên được mở ra, có một nha hoàn từ phía sau đưa lên một đĩa bánh điểm tâm. Thu Lan cầm một khối bánh đưa tới bên miệng Hoàng Tự Thủy, rồi lại ân cần lau đi vụn bánh còn vương lại trên môi hắn.Tựa như một con mèo lười, Hoàng Tự Thủy chui sát vào ngực Thu Lan cọ cọ, tham lam hít lấy mùi hoa lan dịu nhẹ trên người hắn, hai mắt híp lại hưởng thụ.Nhận thấy hành động khác thường của Hoàng Tự Thủy, trong ánh mắt nhu hòa của Thu Lan chợt lóe lên một tia ưu thương. Cho dù biết rõ bản thân đang trở thành thế thân cho người nọ, nhưng hắn vẫn cảm thấy mãn nguyện. Hắn chỉ có một tâm nguyện, đó là được ở bên Hoàng Tự Thủy.Tựa hồ cảm nhận được suy nghĩ của Thu Lan, Hoàng Tự Thủy áy náy cười xin lỗi.Phía bên kia mã xa, Thiên Nhất Liên đang si ngốc nhìn Minh Thiện Trần. Trải qua mấy tháng ở chung, Hoàng Tự Thủy đã sớm nhận ra tình cảm của Thiên Nhất Liên dành cho Minh Thiện Trần, mà Minh Thiện Trần cũng rất thương y. Mặc dù hai người sớm ngày gặp mặt, nhưng ai cũng không dám nói ra tình cảm của mình.Ôi~~ xem ra con đường ái tình của bọn họ vẫn còn xa vời lắm.(Thiên ngoại chi âm: Tiểu Thủy, ngươi và Lăng không phải cũng thế sao.)Đi được khoảng tầm chục ngày, mã xa rốt cuộc cũng đã tới địa bàn của Lãnh Nguyệt cung. Thiên Nhất Liên tìm một khách *** để mọi người nghỉ ngơi, thì mới phát hiện ra rằng, mọi khách điểm đều đã có người bao trọn. Tất cả đều là những kiếm khách võ lâm, cùng những người nổi tiếng trong thương trường. Thế mới biết sức ảnh hưởng của Lãnh Dực Lăng lớn đến thế nào.Hoàng Tự Thủy đứng sau lan can lầu hai nhìn đám người đi tới đi lui phía dưới, trong đầu tua lại thước phim ngày đó hắn cùng Lãnh Dực Lăng đoạn tuyệt quan hệ, khóe miệng thoáng gợi lên nét cười châm biếm.Chậm rãi xoay người trở về nội phòng, bên trong đã có thêm ba người quỳ sẵn nhận lệnh. Tuy đang là ban ngày, nhưng ba người đó lại mặc y phụ dạ hành, đầu che hắc sa.Hoàng Tự Thủy tiếp nhận chén trà Thu Lan đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, hướng ba hắc y nhân nói: “Đứng lên đi.”Ba người đó đứng dậy. Hoàng Tự Thủy trên mặt vẫn luôn giữ một nụ cười, bất quá nụ cười đó lại khiến người ta phải cảm thấy lạnh sống lưng.“Hôm nay thỉnh ba vị tới đây, ta có một việc muốn nhờ.”“…..”Bên trong thư phòng ———-Lãnh Dực Lăng lưng tựa ghế thái sư lạnh lùng nói: “Rõ chưa?”Lãnh Phong nghiêm chỉnh đứng trước mặt Lãnh Dực Lăng, ngữ khí nghiêm cẩn nói: “Thuộc hạ đã hiểu.”Lãnh Dực Lăng cầm lấy chén trà bạch ngọc trong tay, ánh mắt vừa rồi còn như muốn đông cứng người khác nay lại như sa vào mê võng ảo ảnh.“Dạ nhi, con có thể quay lại không?”Trong thư phòng rộng lớn chỉ còn chất chứa những ưu thương cùng lo lắng.Cont…

Bên trong mã xa hoa lệ ———-

Hoàng Tự Thủy lười nhác nằm trên đùi Thu Lan, mặc dù trên tay là cuốn ‘Giang hồ địa chí’, nhưng trước mắt hắn lúc này chỉ tồn tại hôn sự của Lãnh Dực Lăng. Cách bài trí, mời người này người kia… tất cả đều được Hoàng Tự Thủy liệt kê một hàng trong đầu. Điều đó không khỏi làm hắn phải cảm thán, nguyên lai ở đâu nào cũng tồn tại một người tên ‘trung khuyển’.

Buông quyển sách trong tay xuống, Hoàng Tự Thủy lại lấy một cuốn khác lên. Số sách này đều do Thiên Nhất Liên tổng hợp lại cho hắn, nên hắn phải hảo hảo đọc mới không cô phụ tấm lòng của y.

Mã xa hoa lệ được chia làm hai phần, phần trước là để nghỉ ngơi, phần sau là một phòng ăn nhỏ, ngăn cách giữa hai phần đó là một tấm hoành.

Tấm hoành đột nhiên được mở ra, có một nha hoàn từ phía sau đưa lên một đĩa bánh điểm tâm. Thu Lan cầm một khối bánh đưa tới bên miệng Hoàng Tự Thủy, rồi lại ân cần lau đi vụn bánh còn vương lại trên môi hắn.

Tựa như một con mèo lười, Hoàng Tự Thủy chui sát vào ngực Thu Lan cọ cọ, tham lam hít lấy mùi hoa lan dịu nhẹ trên người hắn, hai mắt híp lại hưởng thụ.

Nhận thấy hành động khác thường của Hoàng Tự Thủy, trong ánh mắt nhu hòa của Thu Lan chợt lóe lên một tia ưu thương. Cho dù biết rõ bản thân đang trở thành thế thân cho người nọ, nhưng hắn vẫn cảm thấy mãn nguyện. Hắn chỉ có một tâm nguyện, đó là được ở bên Hoàng Tự Thủy.

Tựa hồ cảm nhận được suy nghĩ của Thu Lan, Hoàng Tự Thủy áy náy cười xin lỗi.

Phía bên kia mã xa, Thiên Nhất Liên đang si ngốc nhìn Minh Thiện Trần. Trải qua mấy tháng ở chung, Hoàng Tự Thủy đã sớm nhận ra tình cảm của Thiên Nhất Liên dành cho Minh Thiện Trần, mà Minh Thiện Trần cũng rất thương y. Mặc dù hai người sớm ngày gặp mặt, nhưng ai cũng không dám nói ra tình cảm của mình.

Ôi~~ xem ra con đường ái tình của bọn họ vẫn còn xa vời lắm.

(Thiên ngoại chi âm: Tiểu Thủy, ngươi và Lăng không phải cũng thế sao.)

Đi được khoảng tầm chục ngày, mã xa rốt cuộc cũng đã tới địa bàn của Lãnh Nguyệt cung. Thiên Nhất Liên tìm một khách *** để mọi người nghỉ ngơi, thì mới phát hiện ra rằng, mọi khách điểm đều đã có người bao trọn. Tất cả đều là những kiếm khách võ lâm, cùng những người nổi tiếng trong thương trường. Thế mới biết sức ảnh hưởng của Lãnh Dực Lăng lớn đến thế nào.

Hoàng Tự Thủy đứng sau lan can lầu hai nhìn đám người đi tới đi lui phía dưới, trong đầu tua lại thước phim ngày đó hắn cùng Lãnh Dực Lăng đoạn tuyệt quan hệ, khóe miệng thoáng gợi lên nét cười châm biếm.

Chậm rãi xoay người trở về nội phòng, bên trong đã có thêm ba người quỳ sẵn nhận lệnh. Tuy đang là ban ngày, nhưng ba người đó lại mặc y phụ dạ hành, đầu che hắc sa.

Hoàng Tự Thủy tiếp nhận chén trà Thu Lan đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, hướng ba hắc y nhân nói: “Đứng lên đi.”

Ba người đó đứng dậy. Hoàng Tự Thủy trên mặt vẫn luôn giữ một nụ cười, bất quá nụ cười đó lại khiến người ta phải cảm thấy lạnh sống lưng.

“Hôm nay thỉnh ba vị tới đây, ta có một việc muốn nhờ.”

“…..”

Bên trong thư phòng ———-

Lãnh Dực Lăng lưng tựa ghế thái sư lạnh lùng nói: “Rõ chưa?”

Lãnh Phong nghiêm chỉnh đứng trước mặt Lãnh Dực Lăng, ngữ khí nghiêm cẩn nói: “Thuộc hạ đã hiểu.”

Lãnh Dực Lăng cầm lấy chén trà bạch ngọc trong tay, ánh mắt vừa rồi còn như muốn đông cứng người khác nay lại như sa vào mê võng ảo ảnh.

“Dạ nhi, con có thể quay lại không?”

Trong thư phòng rộng lớn chỉ còn chất chứa những ưu thương cùng lo lắng.

Cont…

Dực ThủyTác giả: Mị HồnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnTrong thâm sơn yên tĩnh, sương mù nhàn nhạt trải khắp ngọn cỏ, gió nhẹ thổi qua làm lá cây phát ra thanh âm “xào xạc”, từ một nơi sâu thẳm trong rừng vang vọng tiếng đập đá “chát chát” phá tan vẻ u ám, tĩnh lặng nơi đây. Giờ đang là đêm khuya vắng vẻ. “Mẹ kiếp!” Hoàng Tự Thủy đem cái cuốc quăng sang một bên, thở hồng hộc ngồi bẹp xuống đất lau cái trán đã ướt đẫm mồ hôi. Bởi vì nhất thời nổi hứng muốn rèn luyện thân thể, hắn đã tự mình động thủ. Lại không nghĩ tới phần mộ này lại quá kiên cố. Sớm biết thế này, ta làm gì phải phí sức chứ! Hắn giơ ngón trỏ ra, chỉ thẳng vào cửa mộ, hội tụ chân khí rồi hét lớn một tiếng: “Phá.” Một tiếng nổ “uỳnh” vang lên, hiện ra sau đám bụi trắng xóa là lối đi vào cổ mộ. Hoàng Tự Thủy đứng lên, châm đuốc, hừ lạnh một tiếng rồi mới thong thả tiến vào. Từ bên trong tản ra một mùi nấm mốc lâu năm, huân hương dày đặc khiến Hoàng Tự Thủy như sắp khóc đến nơi. Trong đây tuy rằng bài trí hỗn độn nhưng các thứ tại đây bất kể từ nhỏ đến lớn đều là ngọc bảo đá… Bên trong mã xa hoa lệ ———-Hoàng Tự Thủy lười nhác nằm trên đùi Thu Lan, mặc dù trên tay là cuốn ‘Giang hồ địa chí’, nhưng trước mắt hắn lúc này chỉ tồn tại hôn sự của Lãnh Dực Lăng. Cách bài trí, mời người này người kia… tất cả đều được Hoàng Tự Thủy liệt kê một hàng trong đầu. Điều đó không khỏi làm hắn phải cảm thán, nguyên lai ở đâu nào cũng tồn tại một người tên ‘trung khuyển’.Buông quyển sách trong tay xuống, Hoàng Tự Thủy lại lấy một cuốn khác lên. Số sách này đều do Thiên Nhất Liên tổng hợp lại cho hắn, nên hắn phải hảo hảo đọc mới không cô phụ tấm lòng của y.Mã xa hoa lệ được chia làm hai phần, phần trước là để nghỉ ngơi, phần sau là một phòng ăn nhỏ, ngăn cách giữa hai phần đó là một tấm hoành.Tấm hoành đột nhiên được mở ra, có một nha hoàn từ phía sau đưa lên một đĩa bánh điểm tâm. Thu Lan cầm một khối bánh đưa tới bên miệng Hoàng Tự Thủy, rồi lại ân cần lau đi vụn bánh còn vương lại trên môi hắn.Tựa như một con mèo lười, Hoàng Tự Thủy chui sát vào ngực Thu Lan cọ cọ, tham lam hít lấy mùi hoa lan dịu nhẹ trên người hắn, hai mắt híp lại hưởng thụ.Nhận thấy hành động khác thường của Hoàng Tự Thủy, trong ánh mắt nhu hòa của Thu Lan chợt lóe lên một tia ưu thương. Cho dù biết rõ bản thân đang trở thành thế thân cho người nọ, nhưng hắn vẫn cảm thấy mãn nguyện. Hắn chỉ có một tâm nguyện, đó là được ở bên Hoàng Tự Thủy.Tựa hồ cảm nhận được suy nghĩ của Thu Lan, Hoàng Tự Thủy áy náy cười xin lỗi.Phía bên kia mã xa, Thiên Nhất Liên đang si ngốc nhìn Minh Thiện Trần. Trải qua mấy tháng ở chung, Hoàng Tự Thủy đã sớm nhận ra tình cảm của Thiên Nhất Liên dành cho Minh Thiện Trần, mà Minh Thiện Trần cũng rất thương y. Mặc dù hai người sớm ngày gặp mặt, nhưng ai cũng không dám nói ra tình cảm của mình.Ôi~~ xem ra con đường ái tình của bọn họ vẫn còn xa vời lắm.(Thiên ngoại chi âm: Tiểu Thủy, ngươi và Lăng không phải cũng thế sao.)Đi được khoảng tầm chục ngày, mã xa rốt cuộc cũng đã tới địa bàn của Lãnh Nguyệt cung. Thiên Nhất Liên tìm một khách *** để mọi người nghỉ ngơi, thì mới phát hiện ra rằng, mọi khách điểm đều đã có người bao trọn. Tất cả đều là những kiếm khách võ lâm, cùng những người nổi tiếng trong thương trường. Thế mới biết sức ảnh hưởng của Lãnh Dực Lăng lớn đến thế nào.Hoàng Tự Thủy đứng sau lan can lầu hai nhìn đám người đi tới đi lui phía dưới, trong đầu tua lại thước phim ngày đó hắn cùng Lãnh Dực Lăng đoạn tuyệt quan hệ, khóe miệng thoáng gợi lên nét cười châm biếm.Chậm rãi xoay người trở về nội phòng, bên trong đã có thêm ba người quỳ sẵn nhận lệnh. Tuy đang là ban ngày, nhưng ba người đó lại mặc y phụ dạ hành, đầu che hắc sa.Hoàng Tự Thủy tiếp nhận chén trà Thu Lan đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, hướng ba hắc y nhân nói: “Đứng lên đi.”Ba người đó đứng dậy. Hoàng Tự Thủy trên mặt vẫn luôn giữ một nụ cười, bất quá nụ cười đó lại khiến người ta phải cảm thấy lạnh sống lưng.“Hôm nay thỉnh ba vị tới đây, ta có một việc muốn nhờ.”“…..”Bên trong thư phòng ———-Lãnh Dực Lăng lưng tựa ghế thái sư lạnh lùng nói: “Rõ chưa?”Lãnh Phong nghiêm chỉnh đứng trước mặt Lãnh Dực Lăng, ngữ khí nghiêm cẩn nói: “Thuộc hạ đã hiểu.”Lãnh Dực Lăng cầm lấy chén trà bạch ngọc trong tay, ánh mắt vừa rồi còn như muốn đông cứng người khác nay lại như sa vào mê võng ảo ảnh.“Dạ nhi, con có thể quay lại không?”Trong thư phòng rộng lớn chỉ còn chất chứa những ưu thương cùng lo lắng.Cont…

Chương 36