CHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại…
Chương 7
Một Cuộc Điện Thoại Lừa GạtTác giả: Dạ LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcCHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại… CHƯƠNG 7,Nếu đã tới đại học TJ, Hoàng Siêu giờ mà trở lại, sẽ cực mất mặt, y cũng kiên trì triển khai điều tra.Hôm nay Hoàng Siêu mặc quần áo bình thường, giải thích với dì trông cửa ký túc thân phận cảnh sát của mình, mục đích muốn vào khu ký túc xá nữ đầu tiên chính là một chuyện khiến y khó chịu vô cùng, y đi qua đi lại ở hàng hiên phòng ngủ, dẫn tới cái lườm nguýt của các nữ sinh không rõ chân tướng, càng khiến Hoàng Siêu, một cảnh sát mới vào nghe đau đầu không thôi.Bởi bảo an của khu ký túc xá đã chứng tỏ rằng ban đêm khu này đều sẽ khóa cửa, cấm bất luận học sinh cùng với người ngoài ra vào, bởi thế Hoàng Siêu đã tình nghi vụ việc có liên quan đến nam sinh của khu ký túc.Đi vài vòng trong trong ngoài ngoài, Hoàng Siêu phát hiện ra mấy vết giày cỡ khoảng chừng 44 ~ 46 ở trên ban công một gian phòng ngủ, cũng phát hiện vết tích nhiều chỗ bị người giẫm qua.Dựa vào đầu mối những vết giày này, Hoàng Siêu gọi dì quét dọn của ký túc xá lên hỏi, vào buổi sáng thì dì quét dọn lúc nào, chỗ phòng khách của khu nhà này có rất nhiều vết chân giẫm bùn, thậm chí cửa phòng ngủ có những vết tích khả nghi như thế này.Điều khiến Hoàng Siêu vừa kinh ngạc vừa vui mừng là, bởi phòng ngủ của nam sinh rất khó có tình huống bẩn như thế này, dì quét dọn nhớ rõ lắm, theo trí nhớ của dì, Hoàng Siêu đã tập trung mục tiêu tại một nhóm nam sinh ở lầu hai khu ký túc.Thông qua tra tìm từng gian từng gian phòng ngủ, so sánh dấu giày, Hoàng Siêu rất nhanh đã tìm thấy chiếc giày giẫm vào bồn hoa.Chủ nhân chiếc giày vừa vặn không có đó, trong phòng ngủ cũng không có bất luận thứ gì khả nghi, nhưng người bạn cùng phòng phản ánh rằng, chủ nhân của chiếc giày là một nam sinh béo bình thường ít nói, hắn cũng không sống ở đây, mà là ra ngoài thuê phòng, nhưng ngày hôm qua, thái độ lại khá là khác lạ về phòng ngủ, điểm ấy khiến mấy người bạn cùng phòng đã nhìn quen hắn không ngủ ở đây cực kỳ kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi nguyên do hắn làm như vậy.Sáng sớm ngày hôm sau, nam sinh béo đã quàng một túi sách đi ra, người bạn cùng phòng vốn tưởng rằng hắn đi học, thế nhưng trên lơp học cũng không thấy bóng dáng, thẳng đến khi Hoàng Siêu tới, người bạn cùng phòng mới mơ hồ cảm thấy tên béo này lại có quan hệ với sự kiện ‘kẻ trộm nội y’ huyên náo xôn xao này.Hoàng Siêu để các bạn cùng phòng dẫn y đi tới chỗ nam sinh béo thuê, thành công tìm lại một đống tang vật, bao gồm cả nam sinh béo đưa về chỗ giáo vụ để xử lý.Sau khi mang tang vật về khu ký túc xong, Hoàng Siêu lại xấu hổ lần nữa, y đem đồ nội y có màu sắc khác nhau, kiểu dáng rực rỡ từng cái trả về chính chủ, thực sự là một lần trải nghiệm khiến đại nam nhân xấu hổ vô cùng.○○○
CHƯƠNG 7,
Nếu đã tới đại học TJ, Hoàng Siêu giờ mà trở lại, sẽ cực mất mặt, y cũng kiên trì triển khai điều tra.
Hôm nay Hoàng Siêu mặc quần áo bình thường, giải thích với dì trông cửa ký túc thân phận cảnh sát của mình, mục đích muốn vào khu ký túc xá nữ đầu tiên chính là một chuyện khiến y khó chịu vô cùng, y đi qua đi lại ở hàng hiên phòng ngủ, dẫn tới cái lườm nguýt của các nữ sinh không rõ chân tướng, càng khiến Hoàng Siêu, một cảnh sát mới vào nghe đau đầu không thôi.
Bởi bảo an của khu ký túc xá đã chứng tỏ rằng ban đêm khu này đều sẽ khóa cửa, cấm bất luận học sinh cùng với người ngoài ra vào, bởi thế Hoàng Siêu đã tình nghi vụ việc có liên quan đến nam sinh của khu ký túc.
Đi vài vòng trong trong ngoài ngoài, Hoàng Siêu phát hiện ra mấy vết giày cỡ khoảng chừng 44 ~ 46 ở trên ban công một gian phòng ngủ, cũng phát hiện vết tích nhiều chỗ bị người giẫm qua.
Dựa vào đầu mối những vết giày này, Hoàng Siêu gọi dì quét dọn của ký túc xá lên hỏi, vào buổi sáng thì dì quét dọn lúc nào, chỗ phòng khách của khu nhà này có rất nhiều vết chân giẫm bùn, thậm chí cửa phòng ngủ có những vết tích khả nghi như thế này.
Điều khiến Hoàng Siêu vừa kinh ngạc vừa vui mừng là, bởi phòng ngủ của nam sinh rất khó có tình huống bẩn như thế này, dì quét dọn nhớ rõ lắm, theo trí nhớ của dì, Hoàng Siêu đã tập trung mục tiêu tại một nhóm nam sinh ở lầu hai khu ký túc.
Thông qua tra tìm từng gian từng gian phòng ngủ, so sánh dấu giày, Hoàng Siêu rất nhanh đã tìm thấy chiếc giày giẫm vào bồn hoa.
Chủ nhân chiếc giày vừa vặn không có đó, trong phòng ngủ cũng không có bất luận thứ gì khả nghi, nhưng người bạn cùng phòng phản ánh rằng, chủ nhân của chiếc giày là một nam sinh béo bình thường ít nói, hắn cũng không sống ở đây, mà là ra ngoài thuê phòng, nhưng ngày hôm qua, thái độ lại khá là khác lạ về phòng ngủ, điểm ấy khiến mấy người bạn cùng phòng đã nhìn quen hắn không ngủ ở đây cực kỳ kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi nguyên do hắn làm như vậy.
Sáng sớm ngày hôm sau, nam sinh béo đã quàng một túi sách đi ra, người bạn cùng phòng vốn tưởng rằng hắn đi học, thế nhưng trên lơp học cũng không thấy bóng dáng, thẳng đến khi Hoàng Siêu tới, người bạn cùng phòng mới mơ hồ cảm thấy tên béo này lại có quan hệ với sự kiện ‘kẻ trộm nội y’ huyên náo xôn xao này.
Hoàng Siêu để các bạn cùng phòng dẫn y đi tới chỗ nam sinh béo thuê, thành công tìm lại một đống tang vật, bao gồm cả nam sinh béo đưa về chỗ giáo vụ để xử lý.
Sau khi mang tang vật về khu ký túc xong, Hoàng Siêu lại xấu hổ lần nữa, y đem đồ nội y có màu sắc khác nhau, kiểu dáng rực rỡ từng cái trả về chính chủ, thực sự là một lần trải nghiệm khiến đại nam nhân xấu hổ vô cùng.
○○○
Một Cuộc Điện Thoại Lừa GạtTác giả: Dạ LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcCHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại… CHƯƠNG 7,Nếu đã tới đại học TJ, Hoàng Siêu giờ mà trở lại, sẽ cực mất mặt, y cũng kiên trì triển khai điều tra.Hôm nay Hoàng Siêu mặc quần áo bình thường, giải thích với dì trông cửa ký túc thân phận cảnh sát của mình, mục đích muốn vào khu ký túc xá nữ đầu tiên chính là một chuyện khiến y khó chịu vô cùng, y đi qua đi lại ở hàng hiên phòng ngủ, dẫn tới cái lườm nguýt của các nữ sinh không rõ chân tướng, càng khiến Hoàng Siêu, một cảnh sát mới vào nghe đau đầu không thôi.Bởi bảo an của khu ký túc xá đã chứng tỏ rằng ban đêm khu này đều sẽ khóa cửa, cấm bất luận học sinh cùng với người ngoài ra vào, bởi thế Hoàng Siêu đã tình nghi vụ việc có liên quan đến nam sinh của khu ký túc.Đi vài vòng trong trong ngoài ngoài, Hoàng Siêu phát hiện ra mấy vết giày cỡ khoảng chừng 44 ~ 46 ở trên ban công một gian phòng ngủ, cũng phát hiện vết tích nhiều chỗ bị người giẫm qua.Dựa vào đầu mối những vết giày này, Hoàng Siêu gọi dì quét dọn của ký túc xá lên hỏi, vào buổi sáng thì dì quét dọn lúc nào, chỗ phòng khách của khu nhà này có rất nhiều vết chân giẫm bùn, thậm chí cửa phòng ngủ có những vết tích khả nghi như thế này.Điều khiến Hoàng Siêu vừa kinh ngạc vừa vui mừng là, bởi phòng ngủ của nam sinh rất khó có tình huống bẩn như thế này, dì quét dọn nhớ rõ lắm, theo trí nhớ của dì, Hoàng Siêu đã tập trung mục tiêu tại một nhóm nam sinh ở lầu hai khu ký túc.Thông qua tra tìm từng gian từng gian phòng ngủ, so sánh dấu giày, Hoàng Siêu rất nhanh đã tìm thấy chiếc giày giẫm vào bồn hoa.Chủ nhân chiếc giày vừa vặn không có đó, trong phòng ngủ cũng không có bất luận thứ gì khả nghi, nhưng người bạn cùng phòng phản ánh rằng, chủ nhân của chiếc giày là một nam sinh béo bình thường ít nói, hắn cũng không sống ở đây, mà là ra ngoài thuê phòng, nhưng ngày hôm qua, thái độ lại khá là khác lạ về phòng ngủ, điểm ấy khiến mấy người bạn cùng phòng đã nhìn quen hắn không ngủ ở đây cực kỳ kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi nguyên do hắn làm như vậy.Sáng sớm ngày hôm sau, nam sinh béo đã quàng một túi sách đi ra, người bạn cùng phòng vốn tưởng rằng hắn đi học, thế nhưng trên lơp học cũng không thấy bóng dáng, thẳng đến khi Hoàng Siêu tới, người bạn cùng phòng mới mơ hồ cảm thấy tên béo này lại có quan hệ với sự kiện ‘kẻ trộm nội y’ huyên náo xôn xao này.Hoàng Siêu để các bạn cùng phòng dẫn y đi tới chỗ nam sinh béo thuê, thành công tìm lại một đống tang vật, bao gồm cả nam sinh béo đưa về chỗ giáo vụ để xử lý.Sau khi mang tang vật về khu ký túc xong, Hoàng Siêu lại xấu hổ lần nữa, y đem đồ nội y có màu sắc khác nhau, kiểu dáng rực rỡ từng cái trả về chính chủ, thực sự là một lần trải nghiệm khiến đại nam nhân xấu hổ vô cùng.○○○