CHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại…
Chương 19
Một Cuộc Điện Thoại Lừa GạtTác giả: Dạ LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcCHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại… CHƯƠNG 19,Đêm đó Uông Dương lại trải qua ở nhà Hoàng Siêu, sau đó lại đương nhiên thay Hoàng Siêu xoa bóp rồi.Đây cũng không phải là lời do Uông Dương ý đồ đen tối nói ra, mà là do Hoàng Siêu chủ động yêu cầu.“Cậu ở nhà tôi lừa ăn lừa ở, chỉ bảo cậu làm chút việc không quá đáng chứ?” Hoàng Siêu nói thì như vậy, vừa nói còn vừa ngoắc ngoắc ngón tay với Uông Dương.Đâu chỉ không quá đáng, quả thực là quá tự nguyện ấy chứ! Uông Dương bị ngón tay kia quyến rũ, mơ mơ màng màng đi qua.Qúa trình cũng giống như đêm hôm trước thôi, Hoàng Siêu căn bản không biết Uông Dương có dã tâm thế nào, nên hừ hừ thì hừ hừ, không chút khách khí chỉ thị Uông Dương nên xoa chỗ nào, bóp chỗ nào, thoải mái được một lát rồi cũng y như đêm trước, ngủ tự lúc nào không hay.Thấy Hoàng Siêu có một quãng không bảo mình phải làm gì, Uông Dương cũng theo lý thì nên đi ngủ mới đúng, nhưng lúc này hắn lại giống hệt đêm hôm trước, lại bắt đầu một vòng tâm lý giãy dụa.Ngứa tay quá… Uông Dương nghĩ, sờ cái mông chút chắc không phạm pháp đâu ha? Dù sao bệnh lạ một ngày không gặp sẽ khó chịu, lại có bệnh lạ một ngày không sờ sẽ chết cho nên sờ cũng không sao đâu nhỉ? Lúc này, toàn bộ đầu óc hắn đều tràn ngập ảo tưởng đẹp đẽ, những ảo tưởng này giống như rễ cây luồn lách trong đất, vòng vèo uốn lượn, ăn sâu bén rễ, vô luận làm gì cũng không thể cản được.Dùng phương thức đáng khinh như vậy an ủi mình, Uông Dương không chút xấu hổ đưa ‘ma trảo’ về phía cái mông Hoàng Siêu, không kiêng nể gì mà hưởng thụ xúc cảm từ mông của một người đàn ông khác, sau khi s* s**ng một lúc xong, hắn lại dùng cùng một phương thức như trên an ủi mình tiếp, thuận tiện hôn trộm một cái lên gáy.Từng bước một lún sâu xuống không cần nghĩ suy gì hết, Uông Dương gần như đang theo đuổi tâm tình, mặc cho nó đang phát triển theo một phương hướng chưa biết tiền đồ ra sao.Khi Uông Dương lại bò từ trên giường Hoàng Siêu xuống, hắn đã trộm hôn lên mỗi phần cơ thể lộ ra ngoài như lỗ tai, gáy, mu bàn tay các loại được vài lần rồi, hắn thậm chí còn len lén nhấc vạt áo Hoàng Siêu lên, ở thắt lưng y trộm để lại một vết ô mai.Đứng ở bên giường, Uông Dương vô cùng hài lòng với thành quả ngày hôm nay, hắn lại ‘gian’ tư thế ngủ của Hoàng Siêu thêm một lần rồi xoay người đi vào phòng vệ sinh.○○○
CHƯƠNG 19,
Đêm đó Uông Dương lại trải qua ở nhà Hoàng Siêu, sau đó lại đương nhiên thay Hoàng Siêu xoa bóp rồi.
Đây cũng không phải là lời do Uông Dương ý đồ đen tối nói ra, mà là do Hoàng Siêu chủ động yêu cầu.
“Cậu ở nhà tôi lừa ăn lừa ở, chỉ bảo cậu làm chút việc không quá đáng chứ?” Hoàng Siêu nói thì như vậy, vừa nói còn vừa ngoắc ngoắc ngón tay với Uông Dương.
Đâu chỉ không quá đáng, quả thực là quá tự nguyện ấy chứ! Uông Dương bị ngón tay kia quyến rũ, mơ mơ màng màng đi qua.
Qúa trình cũng giống như đêm hôm trước thôi, Hoàng Siêu căn bản không biết Uông Dương có dã tâm thế nào, nên hừ hừ thì hừ hừ, không chút khách khí chỉ thị Uông Dương nên xoa chỗ nào, bóp chỗ nào, thoải mái được một lát rồi cũng y như đêm trước, ngủ tự lúc nào không hay.
Thấy Hoàng Siêu có một quãng không bảo mình phải làm gì, Uông Dương cũng theo lý thì nên đi ngủ mới đúng, nhưng lúc này hắn lại giống hệt đêm hôm trước, lại bắt đầu một vòng tâm lý giãy dụa.
Ngứa tay quá… Uông Dương nghĩ, sờ cái mông chút chắc không phạm pháp đâu ha? Dù sao bệnh lạ một ngày không gặp sẽ khó chịu, lại có bệnh lạ một ngày không sờ sẽ chết cho nên sờ cũng không sao đâu nhỉ? Lúc này, toàn bộ đầu óc hắn đều tràn ngập ảo tưởng đẹp đẽ, những ảo tưởng này giống như rễ cây luồn lách trong đất, vòng vèo uốn lượn, ăn sâu bén rễ, vô luận làm gì cũng không thể cản được.
Dùng phương thức đáng khinh như vậy an ủi mình, Uông Dương không chút xấu hổ đưa ‘ma trảo’ về phía cái mông Hoàng Siêu, không kiêng nể gì mà hưởng thụ xúc cảm từ mông của một người đàn ông khác, sau khi s* s**ng một lúc xong, hắn lại dùng cùng một phương thức như trên an ủi mình tiếp, thuận tiện hôn trộm một cái lên gáy.
Từng bước một lún sâu xuống không cần nghĩ suy gì hết, Uông Dương gần như đang theo đuổi tâm tình, mặc cho nó đang phát triển theo một phương hướng chưa biết tiền đồ ra sao.
Khi Uông Dương lại bò từ trên giường Hoàng Siêu xuống, hắn đã trộm hôn lên mỗi phần cơ thể lộ ra ngoài như lỗ tai, gáy, mu bàn tay các loại được vài lần rồi, hắn thậm chí còn len lén nhấc vạt áo Hoàng Siêu lên, ở thắt lưng y trộm để lại một vết ô mai.
Đứng ở bên giường, Uông Dương vô cùng hài lòng với thành quả ngày hôm nay, hắn lại ‘gian’ tư thế ngủ của Hoàng Siêu thêm một lần rồi xoay người đi vào phòng vệ sinh.
○○○
Một Cuộc Điện Thoại Lừa GạtTác giả: Dạ LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcCHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại… CHƯƠNG 19,Đêm đó Uông Dương lại trải qua ở nhà Hoàng Siêu, sau đó lại đương nhiên thay Hoàng Siêu xoa bóp rồi.Đây cũng không phải là lời do Uông Dương ý đồ đen tối nói ra, mà là do Hoàng Siêu chủ động yêu cầu.“Cậu ở nhà tôi lừa ăn lừa ở, chỉ bảo cậu làm chút việc không quá đáng chứ?” Hoàng Siêu nói thì như vậy, vừa nói còn vừa ngoắc ngoắc ngón tay với Uông Dương.Đâu chỉ không quá đáng, quả thực là quá tự nguyện ấy chứ! Uông Dương bị ngón tay kia quyến rũ, mơ mơ màng màng đi qua.Qúa trình cũng giống như đêm hôm trước thôi, Hoàng Siêu căn bản không biết Uông Dương có dã tâm thế nào, nên hừ hừ thì hừ hừ, không chút khách khí chỉ thị Uông Dương nên xoa chỗ nào, bóp chỗ nào, thoải mái được một lát rồi cũng y như đêm trước, ngủ tự lúc nào không hay.Thấy Hoàng Siêu có một quãng không bảo mình phải làm gì, Uông Dương cũng theo lý thì nên đi ngủ mới đúng, nhưng lúc này hắn lại giống hệt đêm hôm trước, lại bắt đầu một vòng tâm lý giãy dụa.Ngứa tay quá… Uông Dương nghĩ, sờ cái mông chút chắc không phạm pháp đâu ha? Dù sao bệnh lạ một ngày không gặp sẽ khó chịu, lại có bệnh lạ một ngày không sờ sẽ chết cho nên sờ cũng không sao đâu nhỉ? Lúc này, toàn bộ đầu óc hắn đều tràn ngập ảo tưởng đẹp đẽ, những ảo tưởng này giống như rễ cây luồn lách trong đất, vòng vèo uốn lượn, ăn sâu bén rễ, vô luận làm gì cũng không thể cản được.Dùng phương thức đáng khinh như vậy an ủi mình, Uông Dương không chút xấu hổ đưa ‘ma trảo’ về phía cái mông Hoàng Siêu, không kiêng nể gì mà hưởng thụ xúc cảm từ mông của một người đàn ông khác, sau khi s* s**ng một lúc xong, hắn lại dùng cùng một phương thức như trên an ủi mình tiếp, thuận tiện hôn trộm một cái lên gáy.Từng bước một lún sâu xuống không cần nghĩ suy gì hết, Uông Dương gần như đang theo đuổi tâm tình, mặc cho nó đang phát triển theo một phương hướng chưa biết tiền đồ ra sao.Khi Uông Dương lại bò từ trên giường Hoàng Siêu xuống, hắn đã trộm hôn lên mỗi phần cơ thể lộ ra ngoài như lỗ tai, gáy, mu bàn tay các loại được vài lần rồi, hắn thậm chí còn len lén nhấc vạt áo Hoàng Siêu lên, ở thắt lưng y trộm để lại một vết ô mai.Đứng ở bên giường, Uông Dương vô cùng hài lòng với thành quả ngày hôm nay, hắn lại ‘gian’ tư thế ngủ của Hoàng Siêu thêm một lần rồi xoay người đi vào phòng vệ sinh.○○○