Tác giả:

CHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại…

Chương 24

Một Cuộc Điện Thoại Lừa GạtTác giả: Dạ LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcCHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại… CHƯƠNG 24,Nghĩ tới đây, toàn bộ suy nghĩ của Hoàng Siêu đều hóa thành một luồng sức mạnh, y ôm lấy thắt lưng Uông Dương, không để ý tới đối phương toàn lực phản kháng, cố sức nghiêng một cái, đã thành thành thực thực đặt người kia bên dưới.Uông Dương trước thì chiếm hết ưu thế của tư thế áp chế, trước mặt cảnh sát cậy mạnh khoảnh khắc đã xoay chuyển hai chân mở rộng ra, mặc người xâm lược, Hoàng Siêu chặn lại tay chân đang lung tung tránh né của Uông Dương, lúc này, y đang khống chế động tác thân thể hắn, y còn không quên suy ngẫm rồi lại hỏi: “Cậu nói thích tôi, có bao nhiêu là nghiêm túc?”Uông Dương vốn tưởng rằng Hoàng Siêu bị mình khống chế đã không động đậy được, cũng không muốn động, chưa kịp vì niềm vui sắp thực hiện được mà nhảy nhót, lại không chú ý một cái đã bị kìm ngược lại, trong lòng đồng thời không cam lòng và mất mát không dứt, nản lòng thoái chí cho rằng Hoàng Siêu muốn giáo huấn hắn, lại bỗng nhiên nghe thấy đối phương hỏi như vậy, Uông Dương thầm dấy lên ngọn lửa mong chờ.“100% nghiêm túc!” Hắn lời thề son sắt bảo chứng, nghiêm túc và tình cảm thông qua ánh mắt nhắn nhủ tới Hoàng Siêu.“Được.” Lòng Hoàng Siêu bởi một câu bảo đảm của Uông Dương mà rung động, đưa tay cởi nút áo của hắn.“Vậy còn anh!?” Uông Dương nhan chóng hỏi.“Cậu có bao nhiêu nghiêm túc với tôi, tôi có bấy nhiêu nghiêm túc với cậu.” Hoàng Siêu chỉ vào háng mình, “Thấy không? Bây giờ chí ít đã có 60% độ nghiêm túc rồi.”Uông Dương nhìn xuống, 60% cũng đã dọa người lắm rồi! Nghĩ đến mình vừa rồi chiếm ưu thế, giờ lại chuyển sang hoàn cảnh xấu, còn phải chịu uy h**p kinh khủng như vậy, sắp muốn khóc rồi, tuy rằng vui vẻ, nhưng đồng thời cũng khẩn trương muốn chết, hắn hơi tránh né, vẫn như cũ tránh không ra, chỉ có thể mặt dày mày dạn khẩn cầu: “Anh Siêu, em sợ đau, anh để em đi ~”Hoàng Siêu bị chọc cười bởi nét cười này của Uông Dương: “Lực lượng quyết định thắng bại, cậu đánh được tôi à?”Uông Dương tuyệt vọng lắc đầu, hắn một tên sinh viên trói gà không chặt, làm thế nào mà đối kháng được với một cảnh sát đã tôi luyện ở trường chính quy chứ? Lại còn muốn thông qua phát động đột nhiên đánh lén để ghìm lấy Hoàng Siêu thì quả nhiên là quá ngây thơ rồi.“Vậy, vậy vậy em không có kinh nghiệm, anh nhất định phải ôn nhu một chút đấy.”Hoàng Siêu nghĩ thầm tôi đây cũng đâu có kinh nghiệm chứ, thế là hắc hắc cười nói: “Cái này anh mày cũng không dám cam đoan.”Uông Dương bất chấp vậy, con mắt nhắm lại, cái cổ ngửa lên: “Đến đây đi!”○○○

CHƯƠNG 24,

Nghĩ tới đây, toàn bộ suy nghĩ của Hoàng Siêu đều hóa thành một luồng sức mạnh, y ôm lấy thắt lưng Uông Dương, không để ý tới đối phương toàn lực phản kháng, cố sức nghiêng một cái, đã thành thành thực thực đặt người kia bên dưới.

Uông Dương trước thì chiếm hết ưu thế của tư thế áp chế, trước mặt cảnh sát cậy mạnh khoảnh khắc đã xoay chuyển hai chân mở rộng ra, mặc người xâm lược, Hoàng Siêu chặn lại tay chân đang lung tung tránh né của Uông Dương, lúc này, y đang khống chế động tác thân thể hắn, y còn không quên suy ngẫm rồi lại hỏi: “Cậu nói thích tôi, có bao nhiêu là nghiêm túc?”

Uông Dương vốn tưởng rằng Hoàng Siêu bị mình khống chế đã không động đậy được, cũng không muốn động, chưa kịp vì niềm vui sắp thực hiện được mà nhảy nhót, lại không chú ý một cái đã bị kìm ngược lại, trong lòng đồng thời không cam lòng và mất mát không dứt, nản lòng thoái chí cho rằng Hoàng Siêu muốn giáo huấn hắn, lại bỗng nhiên nghe thấy đối phương hỏi như vậy, Uông Dương thầm dấy lên ngọn lửa mong chờ.

“100% nghiêm túc!” Hắn lời thề son sắt bảo chứng, nghiêm túc và tình cảm thông qua ánh mắt nhắn nhủ tới Hoàng Siêu.

“Được.” Lòng Hoàng Siêu bởi một câu bảo đảm của Uông Dương mà rung động, đưa tay cởi nút áo của hắn.

“Vậy còn anh!?” Uông Dương nhan chóng hỏi.

“Cậu có bao nhiêu nghiêm túc với tôi, tôi có bấy nhiêu nghiêm túc với cậu.” Hoàng Siêu chỉ vào háng mình, “Thấy không? Bây giờ chí ít đã có 60% độ nghiêm túc rồi.”

Uông Dương nhìn xuống, 60% cũng đã dọa người lắm rồi! Nghĩ đến mình vừa rồi chiếm ưu thế, giờ lại chuyển sang hoàn cảnh xấu, còn phải chịu uy h**p kinh khủng như vậy, sắp muốn khóc rồi, tuy rằng vui vẻ, nhưng đồng thời cũng khẩn trương muốn chết, hắn hơi tránh né, vẫn như cũ tránh không ra, chỉ có thể mặt dày mày dạn khẩn cầu: “Anh Siêu, em sợ đau, anh để em đi ~”

Hoàng Siêu bị chọc cười bởi nét cười này của Uông Dương: “Lực lượng quyết định thắng bại, cậu đánh được tôi à?”

Uông Dương tuyệt vọng lắc đầu, hắn một tên sinh viên trói gà không chặt, làm thế nào mà đối kháng được với một cảnh sát đã tôi luyện ở trường chính quy chứ? Lại còn muốn thông qua phát động đột nhiên đánh lén để ghìm lấy Hoàng Siêu thì quả nhiên là quá ngây thơ rồi.

“Vậy, vậy vậy em không có kinh nghiệm, anh nhất định phải ôn nhu một chút đấy.”

Hoàng Siêu nghĩ thầm tôi đây cũng đâu có kinh nghiệm chứ, thế là hắc hắc cười nói: “Cái này anh mày cũng không dám cam đoan.”

Uông Dương bất chấp vậy, con mắt nhắm lại, cái cổ ngửa lên: “Đến đây đi!”

○○○

Một Cuộc Điện Thoại Lừa GạtTác giả: Dạ LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcCHƯƠNG 1, “Ê, biết tôi là ai không?” Hoàng Siêu nhận cuộc gọi, nam nhân không rõ thân phận đầu bên điện thoại nói một câu như vậy. “Không biết.” Hoàng Siêu thẳng thắn lưu loát trả lời. Đối phương chắc là không ngờ tới người nghe sẽ thẳng thắn như thế, hắn ngẩn người ra, ngay sau đó lại nói: “Hê, là tôi đây anh bạn, thực sự không nhớ rõ sao?” “Không nhớ rõ.” “Anh sao lại không nhớ rõ chứ, nghĩ lại đi nào.” Sở trường của Hoàng Siêu là giỏi về nhớ kỹ âm thanh, đối với âm thanh đã từng nghe qua y chưa bao giờ quên, cho nên y khẳng định đây không phải người y quen. Thân là cảnh sát hình sự, nghề nghiệp của Hoàng Siêu đã trui rèn cho bản thân y sự cảnh giác cao độ, một loại phương thức lừa dối thường dùng cấp tốc xuất hiện trong đầu y. Loại thủ đoạn lừa dối thông thường này đều sẽ lợi dụng tâm lý nể mặt bình thường của người nhận cuộc gọi, cho dù thực sự không rõ đối phương là ai, nhưng sợ nói thẳng sẽ làm mích lòng bạn bè, thường thường sẽ có một cái tròng ở giữa đôi bên, khi người bị hại… CHƯƠNG 24,Nghĩ tới đây, toàn bộ suy nghĩ của Hoàng Siêu đều hóa thành một luồng sức mạnh, y ôm lấy thắt lưng Uông Dương, không để ý tới đối phương toàn lực phản kháng, cố sức nghiêng một cái, đã thành thành thực thực đặt người kia bên dưới.Uông Dương trước thì chiếm hết ưu thế của tư thế áp chế, trước mặt cảnh sát cậy mạnh khoảnh khắc đã xoay chuyển hai chân mở rộng ra, mặc người xâm lược, Hoàng Siêu chặn lại tay chân đang lung tung tránh né của Uông Dương, lúc này, y đang khống chế động tác thân thể hắn, y còn không quên suy ngẫm rồi lại hỏi: “Cậu nói thích tôi, có bao nhiêu là nghiêm túc?”Uông Dương vốn tưởng rằng Hoàng Siêu bị mình khống chế đã không động đậy được, cũng không muốn động, chưa kịp vì niềm vui sắp thực hiện được mà nhảy nhót, lại không chú ý một cái đã bị kìm ngược lại, trong lòng đồng thời không cam lòng và mất mát không dứt, nản lòng thoái chí cho rằng Hoàng Siêu muốn giáo huấn hắn, lại bỗng nhiên nghe thấy đối phương hỏi như vậy, Uông Dương thầm dấy lên ngọn lửa mong chờ.“100% nghiêm túc!” Hắn lời thề son sắt bảo chứng, nghiêm túc và tình cảm thông qua ánh mắt nhắn nhủ tới Hoàng Siêu.“Được.” Lòng Hoàng Siêu bởi một câu bảo đảm của Uông Dương mà rung động, đưa tay cởi nút áo của hắn.“Vậy còn anh!?” Uông Dương nhan chóng hỏi.“Cậu có bao nhiêu nghiêm túc với tôi, tôi có bấy nhiêu nghiêm túc với cậu.” Hoàng Siêu chỉ vào háng mình, “Thấy không? Bây giờ chí ít đã có 60% độ nghiêm túc rồi.”Uông Dương nhìn xuống, 60% cũng đã dọa người lắm rồi! Nghĩ đến mình vừa rồi chiếm ưu thế, giờ lại chuyển sang hoàn cảnh xấu, còn phải chịu uy h**p kinh khủng như vậy, sắp muốn khóc rồi, tuy rằng vui vẻ, nhưng đồng thời cũng khẩn trương muốn chết, hắn hơi tránh né, vẫn như cũ tránh không ra, chỉ có thể mặt dày mày dạn khẩn cầu: “Anh Siêu, em sợ đau, anh để em đi ~”Hoàng Siêu bị chọc cười bởi nét cười này của Uông Dương: “Lực lượng quyết định thắng bại, cậu đánh được tôi à?”Uông Dương tuyệt vọng lắc đầu, hắn một tên sinh viên trói gà không chặt, làm thế nào mà đối kháng được với một cảnh sát đã tôi luyện ở trường chính quy chứ? Lại còn muốn thông qua phát động đột nhiên đánh lén để ghìm lấy Hoàng Siêu thì quả nhiên là quá ngây thơ rồi.“Vậy, vậy vậy em không có kinh nghiệm, anh nhất định phải ôn nhu một chút đấy.”Hoàng Siêu nghĩ thầm tôi đây cũng đâu có kinh nghiệm chứ, thế là hắc hắc cười nói: “Cái này anh mày cũng không dám cam đoan.”Uông Dương bất chấp vậy, con mắt nhắm lại, cái cổ ngửa lên: “Đến đây đi!”○○○

Chương 24