Từng tia nắng ít ỏi c*̉a mùa đông lạnh giá soi dọi xuống khắp ngả đường, nhưng c*̃ng không thể giảm bớt đi cái lạnh c*̉a mùa đông miền bắc. Năm hết tết đến đường xá trở lên đông đúc người qua lại hẳn lên, kể cả trời đang mưa phùn rất nặng hạt. Cố gắng lắm tôi mới luồn lách qua được đám đông trước mặt. tôi nhăn nhó nhìn sang con nhóc đang tí ta tí tởn đi bên cạnh tôi lại còn quàng tay tôi mới sợ chứ. Nè ngọc bỏ tay anh ra m ọi người đang nhìn kìa em làm chò gì kì vậy. Con nhóc ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi bĩu môi nói. Kệ em và kệ họ cho họ nhìn đi có sao đâu. Thở dài tôi trả biết làm sao nữa đành để em nó ôm vậy bước vào chợ. Chợ trở lên đông đúc hơn ngày thường rất nhiều và có rất nhiều mặt hàng làm mắt tôi hoa hết cả lên, chỉ muốn về phòng trọ ngủ mà thôi. Con nhóc lôi tôi vào 1 tiệm quần áo Nam trong chợ. Tôi quay qua nhìn Em nó hỏi. -Em dẫn anh vào đây…
Chương 15: Chương 14: Tôi ngoảnh mặt lại t...
Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh NghèoTác giả: Kiyoshi saikullTừng tia nắng ít ỏi c*̉a mùa đông lạnh giá soi dọi xuống khắp ngả đường, nhưng c*̃ng không thể giảm bớt đi cái lạnh c*̉a mùa đông miền bắc. Năm hết tết đến đường xá trở lên đông đúc người qua lại hẳn lên, kể cả trời đang mưa phùn rất nặng hạt. Cố gắng lắm tôi mới luồn lách qua được đám đông trước mặt. tôi nhăn nhó nhìn sang con nhóc đang tí ta tí tởn đi bên cạnh tôi lại còn quàng tay tôi mới sợ chứ. Nè ngọc bỏ tay anh ra m ọi người đang nhìn kìa em làm chò gì kì vậy. Con nhóc ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi bĩu môi nói. Kệ em và kệ họ cho họ nhìn đi có sao đâu. Thở dài tôi trả biết làm sao nữa đành để em nó ôm vậy bước vào chợ. Chợ trở lên đông đúc hơn ngày thường rất nhiều và có rất nhiều mặt hàng làm mắt tôi hoa hết cả lên, chỉ muốn về phòng trọ ngủ mà thôi. Con nhóc lôi tôi vào 1 tiệm quần áo Nam trong chợ. Tôi quay qua nhìn Em nó hỏi. -Em dẫn anh vào đây… Tôi ngoảnh mặt lại thì nhìn thấy thằng Muỗm, nó đứng trước cửa nhìn tôi cười đểu.-Cái đệt mày nói ai đã yếu còn thích ra gió vậy tao giết mày giờ... Hơ hơ... hắt xì hơi........-Mày nhìn lại mày đi tao không nói sai đâu, phắn đi tắm đi xong qua nhà tao tao có chuyện muốn nói với mày.Tôi xoa xoa mũi khịt khịt hỏi nó.-Có chuyện gì không nói ở đây được à.-Không.-Vậy thì đợi tí tao qua... ơ hơ hắt xì hơi... cảm cmnr đen vật vã.Thằng này trả nói gì thêm mà bỏ về luôn.Tắm xong ngồi ăn cơm cùng mẹ tôi tôi mới để ý thấy đôi mắt mẹ tôi thâm quầng đi hơn so với hôm qua, có lẽ do thức đêm không ngủ được, thấy mẹ tôi buồn tôi còn buồn hơn lỗi buồn đó khiến lòng tôi lặng chĩu đi.Tần ngần mãi tôi mới dám mở miệng ra hỏi mẹ tôi.-Mẹ nè, thực sự bố bị công an bắt à.-Ừm.-Thế có bị làm sao không mẹ.-Không biết nữa con ạ chắc không sao đâu, nè ăn đi con nhanh rồi học bài mai còn đi học đó.Mẹ tôi gắp cho tôi miếng trứng rán, rồi cắt nganh câu chuyện và những câu hỏi còn vẩn vương trong lòng tôi.Cơm nước xong tôi xin phép mẹ qua nhà thằng Ninh, qua nhà nó đẩy cánh cổng sắt vừa bước vào sân đã thấy nó đang ngồi trên bậc hè ngoài cửa, ngồi xuống cùng nó trước sân, đâu đó thỉnh thoảng vẫn còn tiếng ếch ương kêu khắp vườn, bầu trời thì tối đen như mực, những ngôi sao mờ mịt giữa khung trời ảm đạm.-Bố Mẹ mày đi đâu hết rồi Ninh.-À đi qua bên ngoại tao hết rồi.-Thế mày gọi tao qua có chuyện gì nói đi.Thằng Ninh lắc đầu ngao ngán rồi nói.-Có chuyện không hay rồi mày ơi.-Chuyện gì vậy mày.Tôi cũng đang thắc mắc có chuyện gì mà nó dấu dấu diếm diếm như vậy.-Lão Hậu với Lão Trọng Anh biết chuyện thằng em mày bị đánh rồi, có thể ngay ngày mai lão ta cùng lão Trọng Anh đi dứt điểm thằng Khang cùng thằng Ban Bệu và đám đàn em của nó đó.-Cái gì vậy trời sao lão ấy biết chuyện thằng em tao bị đánh hả.-Mày kể àNó im lặng rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.Tôi vò vò đầu lần này có chuyện rồi đánh nhau to rồi không may lại để như năm xưa, mà lại liên lụy đến lão Hậu và lão Trọng Anh thì...-Mày kể cho 2 Lão biết làm gì chứ, rồi xong lần này thì có chuyện rồi giờ tao với mày qua nhà 2 lão khuyên bảo 2 lão già đó đừng làm vậy kẻo không xong đâu nhanh.Tôi quát rồi đứng vụt dậy còn nó thì ngồi im lìm dưới đất không nói gì cũng không đứng dậy theo tôi.Nó thở ra 1 hơi dài lặng chĩu.-Giờ qua nhà 2 lão đó cũng không gặp được đâu 2 ông đi từ chiều rồi, mà trước khi đi 2 ông xin phép là đi đến mai mới về, chắc là đi kêu gọi bạn bè anh em đi đập thằng Khang và thằng Ban Bệu đó.Tôi vò vò đầu chán nản kiểu này thì không xong rồi.-Mày Mày... thật là haiz. Thôi tao về đây.Nó cũng không nói gì còn tôi thì cảm thấy đau đầu quá rồi mọi chuyện cứ rối tung lên.Về nhà mẹ tôi cùng thằng em đã ngủ, nhìn đồng hồ đã 9h30p rồi tôi cũng lăn lên giường mà không chợp mắt nổi.
Tôi ngoảnh mặt lại thì nhìn thấy thằng Muỗm, nó đứng trước cửa nhìn tôi cười đểu.
-Cái đệt mày nói ai đã yếu còn thích ra gió vậy tao giết mày giờ... Hơ hơ... hắt xì hơi........
-Mày nhìn lại mày đi tao không nói sai đâu, phắn đi tắm đi xong qua nhà tao tao có chuyện muốn nói với mày.
Tôi xoa xoa mũi khịt khịt hỏi nó.
-Có chuyện gì không nói ở đây được à.
-Không.
-Vậy thì đợi tí tao qua... ơ hơ hắt xì hơi... cảm cmnr đen vật vã.
Thằng này trả nói gì thêm mà bỏ về luôn.
Tắm xong ngồi ăn cơm cùng mẹ tôi tôi mới để ý thấy đôi mắt mẹ tôi thâm quầng đi hơn so với hôm qua, có lẽ do thức đêm không ngủ được, thấy mẹ tôi buồn tôi còn buồn hơn lỗi buồn đó khiến lòng tôi lặng chĩu đi.
Tần ngần mãi tôi mới dám mở miệng ra hỏi mẹ tôi.
-Mẹ nè, thực sự bố bị công an bắt à.
-Ừm.
-Thế có bị làm sao không mẹ.
-Không biết nữa con ạ chắc không sao đâu, nè ăn đi con nhanh rồi học bài mai còn đi học đó.
Mẹ tôi gắp cho tôi miếng trứng rán, rồi cắt nganh câu chuyện và những câu hỏi còn vẩn vương trong lòng tôi.
Cơm nước xong tôi xin phép mẹ qua nhà thằng Ninh, qua nhà nó đẩy cánh cổng sắt vừa bước vào sân đã thấy nó đang ngồi trên bậc hè ngoài cửa, ngồi xuống cùng nó trước sân, đâu đó thỉnh thoảng vẫn còn tiếng ếch ương kêu khắp vườn, bầu trời thì tối đen như mực, những ngôi sao mờ mịt giữa khung trời ảm đạm.
-Bố Mẹ mày đi đâu hết rồi Ninh.
-À đi qua bên ngoại tao hết rồi.
-Thế mày gọi tao qua có chuyện gì nói đi.
Thằng Ninh lắc đầu ngao ngán rồi nói.
-Có chuyện không hay rồi mày ơi.
-Chuyện gì vậy mày.
Tôi cũng đang thắc mắc có chuyện gì mà nó dấu dấu diếm diếm như vậy.
-Lão Hậu với Lão Trọng Anh biết chuyện thằng em mày bị đánh rồi, có thể ngay ngày mai lão ta cùng lão Trọng Anh đi dứt điểm thằng Khang cùng thằng Ban Bệu và đám đàn em của nó đó.
-Cái gì vậy trời sao lão ấy biết chuyện thằng em tao bị đánh hả.
-Mày kể à
Nó im lặng rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Tôi vò vò đầu lần này có chuyện rồi đánh nhau to rồi không may lại để như năm xưa, mà lại liên lụy đến lão Hậu và lão Trọng Anh thì...
-Mày kể cho 2 Lão biết làm gì chứ, rồi xong lần này thì có chuyện rồi giờ tao với mày qua nhà 2 lão khuyên bảo 2 lão già đó đừng làm vậy kẻo không xong đâu nhanh.
Tôi quát rồi đứng vụt dậy còn nó thì ngồi im lìm dưới đất không nói gì cũng không đứng dậy theo tôi.
Nó thở ra 1 hơi dài lặng chĩu.
-Giờ qua nhà 2 lão đó cũng không gặp được đâu 2 ông đi từ chiều rồi, mà trước khi đi 2 ông xin phép là đi đến mai mới về, chắc là đi kêu gọi bạn bè anh em đi đập thằng Khang và thằng Ban Bệu đó.
Tôi vò vò đầu chán nản kiểu này thì không xong rồi.
-Mày Mày... thật là haiz. Thôi tao về đây.
Nó cũng không nói gì còn tôi thì cảm thấy đau đầu quá rồi mọi chuyện cứ rối tung lên.
Về nhà mẹ tôi cùng thằng em đã ngủ, nhìn đồng hồ đã 9h30p rồi tôi cũng lăn lên giường mà không chợp mắt nổi.
Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh NghèoTác giả: Kiyoshi saikullTừng tia nắng ít ỏi c*̉a mùa đông lạnh giá soi dọi xuống khắp ngả đường, nhưng c*̃ng không thể giảm bớt đi cái lạnh c*̉a mùa đông miền bắc. Năm hết tết đến đường xá trở lên đông đúc người qua lại hẳn lên, kể cả trời đang mưa phùn rất nặng hạt. Cố gắng lắm tôi mới luồn lách qua được đám đông trước mặt. tôi nhăn nhó nhìn sang con nhóc đang tí ta tí tởn đi bên cạnh tôi lại còn quàng tay tôi mới sợ chứ. Nè ngọc bỏ tay anh ra m ọi người đang nhìn kìa em làm chò gì kì vậy. Con nhóc ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi bĩu môi nói. Kệ em và kệ họ cho họ nhìn đi có sao đâu. Thở dài tôi trả biết làm sao nữa đành để em nó ôm vậy bước vào chợ. Chợ trở lên đông đúc hơn ngày thường rất nhiều và có rất nhiều mặt hàng làm mắt tôi hoa hết cả lên, chỉ muốn về phòng trọ ngủ mà thôi. Con nhóc lôi tôi vào 1 tiệm quần áo Nam trong chợ. Tôi quay qua nhìn Em nó hỏi. -Em dẫn anh vào đây… Tôi ngoảnh mặt lại thì nhìn thấy thằng Muỗm, nó đứng trước cửa nhìn tôi cười đểu.-Cái đệt mày nói ai đã yếu còn thích ra gió vậy tao giết mày giờ... Hơ hơ... hắt xì hơi........-Mày nhìn lại mày đi tao không nói sai đâu, phắn đi tắm đi xong qua nhà tao tao có chuyện muốn nói với mày.Tôi xoa xoa mũi khịt khịt hỏi nó.-Có chuyện gì không nói ở đây được à.-Không.-Vậy thì đợi tí tao qua... ơ hơ hắt xì hơi... cảm cmnr đen vật vã.Thằng này trả nói gì thêm mà bỏ về luôn.Tắm xong ngồi ăn cơm cùng mẹ tôi tôi mới để ý thấy đôi mắt mẹ tôi thâm quầng đi hơn so với hôm qua, có lẽ do thức đêm không ngủ được, thấy mẹ tôi buồn tôi còn buồn hơn lỗi buồn đó khiến lòng tôi lặng chĩu đi.Tần ngần mãi tôi mới dám mở miệng ra hỏi mẹ tôi.-Mẹ nè, thực sự bố bị công an bắt à.-Ừm.-Thế có bị làm sao không mẹ.-Không biết nữa con ạ chắc không sao đâu, nè ăn đi con nhanh rồi học bài mai còn đi học đó.Mẹ tôi gắp cho tôi miếng trứng rán, rồi cắt nganh câu chuyện và những câu hỏi còn vẩn vương trong lòng tôi.Cơm nước xong tôi xin phép mẹ qua nhà thằng Ninh, qua nhà nó đẩy cánh cổng sắt vừa bước vào sân đã thấy nó đang ngồi trên bậc hè ngoài cửa, ngồi xuống cùng nó trước sân, đâu đó thỉnh thoảng vẫn còn tiếng ếch ương kêu khắp vườn, bầu trời thì tối đen như mực, những ngôi sao mờ mịt giữa khung trời ảm đạm.-Bố Mẹ mày đi đâu hết rồi Ninh.-À đi qua bên ngoại tao hết rồi.-Thế mày gọi tao qua có chuyện gì nói đi.Thằng Ninh lắc đầu ngao ngán rồi nói.-Có chuyện không hay rồi mày ơi.-Chuyện gì vậy mày.Tôi cũng đang thắc mắc có chuyện gì mà nó dấu dấu diếm diếm như vậy.-Lão Hậu với Lão Trọng Anh biết chuyện thằng em mày bị đánh rồi, có thể ngay ngày mai lão ta cùng lão Trọng Anh đi dứt điểm thằng Khang cùng thằng Ban Bệu và đám đàn em của nó đó.-Cái gì vậy trời sao lão ấy biết chuyện thằng em tao bị đánh hả.-Mày kể àNó im lặng rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.Tôi vò vò đầu lần này có chuyện rồi đánh nhau to rồi không may lại để như năm xưa, mà lại liên lụy đến lão Hậu và lão Trọng Anh thì...-Mày kể cho 2 Lão biết làm gì chứ, rồi xong lần này thì có chuyện rồi giờ tao với mày qua nhà 2 lão khuyên bảo 2 lão già đó đừng làm vậy kẻo không xong đâu nhanh.Tôi quát rồi đứng vụt dậy còn nó thì ngồi im lìm dưới đất không nói gì cũng không đứng dậy theo tôi.Nó thở ra 1 hơi dài lặng chĩu.-Giờ qua nhà 2 lão đó cũng không gặp được đâu 2 ông đi từ chiều rồi, mà trước khi đi 2 ông xin phép là đi đến mai mới về, chắc là đi kêu gọi bạn bè anh em đi đập thằng Khang và thằng Ban Bệu đó.Tôi vò vò đầu chán nản kiểu này thì không xong rồi.-Mày Mày... thật là haiz. Thôi tao về đây.Nó cũng không nói gì còn tôi thì cảm thấy đau đầu quá rồi mọi chuyện cứ rối tung lên.Về nhà mẹ tôi cùng thằng em đã ngủ, nhìn đồng hồ đã 9h30p rồi tôi cũng lăn lên giường mà không chợp mắt nổi.