Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…
Quyển 1 - Chương 9
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ chínLạc Ngọc biết nói.Hắn sinh ra được chín tháng, đột nhiên mở miệng hô câu’Mẫu phi’, làm cho nhạc phi vui sướng không thôi.Đồng thời điều này cũng làm cho nhu phi càng thêm ‘chú ý’ Trạch Dục nhà mình. Có thể nói việc hắn biết nói, trực tiếp làm nên trận địa chấn, gián tiếp đưa Trạch Dục vào cảnh ngộ bi thảm.Nhưng Lạc Ngọc vẫn không vừa ý, hắn có thể nói là đương nhiên nhưng sao cơ thể không dài ra. Lạc Ngọc vui sương khi người gặp họa, nhìn Trach Dục bị bắt uy mặt không còn giọt máu, hắn đắc ý cầm vài món điểm tâm lên, cố ý trước mặt Trạch Dục ăn ngon làng, cố ý chọc tức đối phương.Có thể nói đây chính là điểm tốt!‘Lạc nhi thông minh hơn người, lớn lên ắt bất phàm.’Nhu phi ôm Lạc Ngọc ca ngợi, lập tức lại bắt đầu lo lắng cho Trạc Dục.‘Sinh cùng ngày nhưng Trạch nhi chỉ có thể phát ra vài tiếng vô nghĩa, chắc không phải vì sinh non khiến cho Trạch nhi kém phát triển đi?’‘Dục nhi nhìn qua thực khỏe mạnh, bà vú cùng thái y nói không có việc gì, không nên quá lo lắng.’Nhã phi an ủi nhu phi, lần đầu tiên sinh con nên các nàng nào biết quá trình sinh trưởng của đứa nhỏ như thế nào. Bọn họ hỏi thái y cùng bà vú, bọn họ nói Dục nhi cùng lạc nhi bình thường mà.Nhất là Lạc nhi, so với người khác thông minh hơn hẳn.Điều này làm cho nhã phi vừa vui mừng vừa lo lắng, có thể lấy làm kiêu ngạo. ở trong hoàng cung này sợ nhất là bộc lộ tàu năng, càng trí tuệ , càng thiên phú lại càng dễ trở thành vật hi sinh.Nơi đây khó lòng phòng bị, bất cứ lúc nào, tiểu hoàng tử đều dễ chết non!Nhìn nhã phi buồn rầu, Lạc Ngọc liền hiểu được nàng vì cái gì u sầu, xem ra, hắn nên thu liễm lại, ít nhất không biểu hiện quá mức xuất sắc.‘Hoàng thượng giá lâm—-‘Thanh âm sắc nhọn của vị thái giám đánh gãy tâm tư của mọi người, Lạc Ngọc giật mình, phiền toái lớn nhất của hắn đến !‘Hoàng thượng…’Nhu phi cùng nhã phi đều hành lễ, mà hoàng đế tựa hồ không dể ý sự hiện diện của các nàng. Đảo mắt qua liền nhìn thẳng Lạc Ngọc, ánh mắt tựa như con báo săn mồi, làm cho thần kinh Lạc Ngọc một phen chấn động.‘Nghe nói Lạc Ngọc biết nói?’Thanh âm trầm thấp lướt qua lòng Lạc Ngọc làm hắn hối hannj không thôi, tự mình làm bậy!‘Đúng vậy, thái tử đột nhiên mở miệng, thực dọa thần thiếp.’Nhã phi ôn nhu cười, trả lời.‘Nói cái gì?’Huyền Kì Dịch đến gần nhã phi, làm cho Lạc Ngọc làm cho hắn nhất thời lo lắng.‘Hắn còn nhỏ nói được không nhiều…’Nhã phi tránh nặng tìm nhẹ, Lạc Ngcj nói nhiều nhất – thực vật.‘Phải không…’Huyền Kì Dich sâu xa cười, đột nhiên ôm lấy Lạc Ngọc. hành vi của hắn khiến tất cả mọi người lo sợ, nhất là Lạc Ngọc trong lòng hắn, cúi thấp đầu không dám nhìn hắn.Trời ạ! Hắn còn chưa ‘xưng bá’ cung đình, sẽ không như thế này mà kết thúc!? Tuyệt kỹ dạy dỗ a, con mồi chất lượng tốt a, cuộc sống hạnh phúc a, chẳng lẽ mọi thứ sắp trở thành bọt nước!?Hoàn
Chương thứ chín
Lạc Ngọc biết nói.
Hắn sinh ra được chín tháng, đột nhiên mở miệng hô câu’Mẫu phi’, làm cho nhạc phi vui sướng không thôi.
Đồng thời điều này cũng làm cho nhu phi càng thêm ‘chú ý’ Trạch Dục nhà mình. Có thể nói việc hắn biết nói, trực tiếp làm nên trận địa chấn, gián tiếp đưa Trạch Dục vào cảnh ngộ bi thảm.
Nhưng Lạc Ngọc vẫn không vừa ý, hắn có thể nói là đương nhiên nhưng sao cơ thể không dài ra. Lạc Ngọc vui sương khi người gặp họa, nhìn Trach Dục bị bắt uy mặt không còn giọt máu, hắn đắc ý cầm vài món điểm tâm lên, cố ý trước mặt Trạch Dục ăn ngon làng, cố ý chọc tức đối phương.
Có thể nói đây chính là điểm tốt!
‘Lạc nhi thông minh hơn người, lớn lên ắt bất phàm.’
Nhu phi ôm Lạc Ngọc ca ngợi, lập tức lại bắt đầu lo lắng cho Trạc Dục.
‘Sinh cùng ngày nhưng Trạch nhi chỉ có thể phát ra vài tiếng vô nghĩa, chắc không phải vì sinh non khiến cho Trạch nhi kém phát triển đi?’
‘Dục nhi nhìn qua thực khỏe mạnh, bà vú cùng thái y nói không có việc gì, không nên quá lo lắng.’
Nhã phi an ủi nhu phi, lần đầu tiên sinh con nên các nàng nào biết quá trình sinh trưởng của đứa nhỏ như thế nào. Bọn họ hỏi thái y cùng bà vú, bọn họ nói Dục nhi cùng lạc nhi bình thường mà.
Nhất là Lạc nhi, so với người khác thông minh hơn hẳn.
Điều này làm cho nhã phi vừa vui mừng vừa lo lắng, có thể lấy làm kiêu ngạo. ở trong hoàng cung này sợ nhất là bộc lộ tàu năng, càng trí tuệ , càng thiên phú lại càng dễ trở thành vật hi sinh.
Nơi đây khó lòng phòng bị, bất cứ lúc nào, tiểu hoàng tử đều dễ chết non!
Nhìn nhã phi buồn rầu, Lạc Ngọc liền hiểu được nàng vì cái gì u sầu, xem ra, hắn nên thu liễm lại, ít nhất không biểu hiện quá mức xuất sắc.
‘Hoàng thượng giá lâm—-‘
Thanh âm sắc nhọn của vị thái giám đánh gãy tâm tư của mọi người, Lạc Ngọc giật mình, phiền toái lớn nhất của hắn đến !
‘Hoàng thượng…’
Nhu phi cùng nhã phi đều hành lễ, mà hoàng đế tựa hồ không dể ý sự hiện diện của các nàng. Đảo mắt qua liền nhìn thẳng Lạc Ngọc, ánh mắt tựa như con báo săn mồi, làm cho thần kinh Lạc Ngọc một phen chấn động.
‘Nghe nói Lạc Ngọc biết nói?’
Thanh âm trầm thấp lướt qua lòng Lạc Ngọc làm hắn hối hannj không thôi, tự mình làm bậy!
‘Đúng vậy, thái tử đột nhiên mở miệng, thực dọa thần thiếp.’
Nhã phi ôn nhu cười, trả lời.
‘Nói cái gì?’
Huyền Kì Dịch đến gần nhã phi, làm cho Lạc Ngọc làm cho hắn nhất thời lo lắng.
‘Hắn còn nhỏ nói được không nhiều…’
Nhã phi tránh nặng tìm nhẹ, Lạc Ngcj nói nhiều nhất – thực vật.
‘Phải không…’
Huyền Kì Dich sâu xa cười, đột nhiên ôm lấy Lạc Ngọc. hành vi của hắn khiến tất cả mọi người lo sợ, nhất là Lạc Ngọc trong lòng hắn, cúi thấp đầu không dám nhìn hắn.
Trời ạ! Hắn còn chưa ‘xưng bá’ cung đình, sẽ không như thế này mà kết thúc!? Tuyệt kỹ dạy dỗ a, con mồi chất lượng tốt a, cuộc sống hạnh phúc a, chẳng lẽ mọi thứ sắp trở thành bọt nước!?
Hoàn
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ chínLạc Ngọc biết nói.Hắn sinh ra được chín tháng, đột nhiên mở miệng hô câu’Mẫu phi’, làm cho nhạc phi vui sướng không thôi.Đồng thời điều này cũng làm cho nhu phi càng thêm ‘chú ý’ Trạch Dục nhà mình. Có thể nói việc hắn biết nói, trực tiếp làm nên trận địa chấn, gián tiếp đưa Trạch Dục vào cảnh ngộ bi thảm.Nhưng Lạc Ngọc vẫn không vừa ý, hắn có thể nói là đương nhiên nhưng sao cơ thể không dài ra. Lạc Ngọc vui sương khi người gặp họa, nhìn Trach Dục bị bắt uy mặt không còn giọt máu, hắn đắc ý cầm vài món điểm tâm lên, cố ý trước mặt Trạch Dục ăn ngon làng, cố ý chọc tức đối phương.Có thể nói đây chính là điểm tốt!‘Lạc nhi thông minh hơn người, lớn lên ắt bất phàm.’Nhu phi ôm Lạc Ngọc ca ngợi, lập tức lại bắt đầu lo lắng cho Trạc Dục.‘Sinh cùng ngày nhưng Trạch nhi chỉ có thể phát ra vài tiếng vô nghĩa, chắc không phải vì sinh non khiến cho Trạch nhi kém phát triển đi?’‘Dục nhi nhìn qua thực khỏe mạnh, bà vú cùng thái y nói không có việc gì, không nên quá lo lắng.’Nhã phi an ủi nhu phi, lần đầu tiên sinh con nên các nàng nào biết quá trình sinh trưởng của đứa nhỏ như thế nào. Bọn họ hỏi thái y cùng bà vú, bọn họ nói Dục nhi cùng lạc nhi bình thường mà.Nhất là Lạc nhi, so với người khác thông minh hơn hẳn.Điều này làm cho nhã phi vừa vui mừng vừa lo lắng, có thể lấy làm kiêu ngạo. ở trong hoàng cung này sợ nhất là bộc lộ tàu năng, càng trí tuệ , càng thiên phú lại càng dễ trở thành vật hi sinh.Nơi đây khó lòng phòng bị, bất cứ lúc nào, tiểu hoàng tử đều dễ chết non!Nhìn nhã phi buồn rầu, Lạc Ngọc liền hiểu được nàng vì cái gì u sầu, xem ra, hắn nên thu liễm lại, ít nhất không biểu hiện quá mức xuất sắc.‘Hoàng thượng giá lâm—-‘Thanh âm sắc nhọn của vị thái giám đánh gãy tâm tư của mọi người, Lạc Ngọc giật mình, phiền toái lớn nhất của hắn đến !‘Hoàng thượng…’Nhu phi cùng nhã phi đều hành lễ, mà hoàng đế tựa hồ không dể ý sự hiện diện của các nàng. Đảo mắt qua liền nhìn thẳng Lạc Ngọc, ánh mắt tựa như con báo săn mồi, làm cho thần kinh Lạc Ngọc một phen chấn động.‘Nghe nói Lạc Ngọc biết nói?’Thanh âm trầm thấp lướt qua lòng Lạc Ngọc làm hắn hối hannj không thôi, tự mình làm bậy!‘Đúng vậy, thái tử đột nhiên mở miệng, thực dọa thần thiếp.’Nhã phi ôn nhu cười, trả lời.‘Nói cái gì?’Huyền Kì Dịch đến gần nhã phi, làm cho Lạc Ngọc làm cho hắn nhất thời lo lắng.‘Hắn còn nhỏ nói được không nhiều…’Nhã phi tránh nặng tìm nhẹ, Lạc Ngcj nói nhiều nhất – thực vật.‘Phải không…’Huyền Kì Dich sâu xa cười, đột nhiên ôm lấy Lạc Ngọc. hành vi của hắn khiến tất cả mọi người lo sợ, nhất là Lạc Ngọc trong lòng hắn, cúi thấp đầu không dám nhìn hắn.Trời ạ! Hắn còn chưa ‘xưng bá’ cung đình, sẽ không như thế này mà kết thúc!? Tuyệt kỹ dạy dỗ a, con mồi chất lượng tốt a, cuộc sống hạnh phúc a, chẳng lẽ mọi thứ sắp trở thành bọt nước!?Hoàn