Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…

Quyển 1 - Chương 28

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ hai mươi támLạc Ngọc cả người đau nhức tỉnh lại thì trời vẫn như cũ tối đen, nói cách khác hắn ngất xỉu cũng không quá lâu.Nhớ tới khi nãy phóng túng, Lạc Ngọc thực buồn bực. Sau khi bọn hắn kịch liệt như vậy nhưng ngủ một lát liền hồi phục!?Cả người đau nhức là tất nhiên, nhưng trừ lần đó ra về sau không hề hấn gì, hơn nữa cơ thể vẫn như trước thập phần mẫn cảm, này chỉ có thể trách mình sao lại có cơ thể phù hợp với việc dạy dỗ!Thật là nực cười mà.Trước đây hắn chính là muốn tìm con mồi như thế nhưng không ngờ khi tìm được thì lại là chính mình! Trước đây hắn là S bây giờ lại là M, khiến hắn khó chấp nhận sự thật này. Nhưng chỉ khi đối mặt với Huyền Kì Dịch hắn mới cam tâm như thế còn người khác , đừng hòng.Tự an ủi chính mình, Lạc Ngọc rốt cục cũng thấy thoải mái đôi chút, xoay người lại chạm vào kim chúc làm cho hắn kinh ngạc, hắn vẫn bị kim liên khóa lại!Tuy rằng liên tử khá dài nhưng hai tay vẫn bị trói trên đỉnh đầu. Bất quá cũng may là hắn nằm ngửa như vậy cũng không có khó chịu, xem ra lúc hắn ngất Huyền Kì Dịch cũng coi như hảo tâm đem hắn lật ngửa lại.Nói đến Huyền Kì Dịch, Lạc Ngọc đem tầm mắt chuyển đến nam nhân bên cạnh. Nam nhân khuôn mặt băng lãnh là phụ hoàng hắn ….Lạc Ngọc thản nhiên cười, với hắn huyết thống cũng không phải thực sự là chướng ngại, nhớ tới kiếp trước hắn là cô nhi. Hiện tại hắn cũng không đen bất luận kẻ nào trở thành thân nhân của mình, trên thực tế trong mắt hắn chỉ có hai loại người, loại hắn cảm thấy hứng thú và loại hắn không cảm thấy hứng thú.Mà Huyền Kì Dịch là loại người đầu tiên, hay nói cách khác hắn phi thường hứng thú với người này, dù sự tình phát triển khiến hắn không vừa lòng nhưng cũng xem là thuận lợi.Kế tiếp, hắn nên làm gì ?Kỹ thuật cùng thủ pháp dạy dỗ ở kiếp trước hắn không hề quên, sau bao năm hiện tại đã đến lúc thu hoạch đi.Hắn tỉ mỉ dưỡng các sủng vật, đã đến thời điểm ngắt lấy.Trước tiên, nên bắt đầu từ ai đây?Trong đầu hiện lên khuôn mặt ôn hòa, không hề do dự, Lạc Ngọc đem hắn trở thành mục tiêu kế tiếp, đồng thời bắt đầu kế hoạc chi tiết ……

Chương thứ hai mươi tám

Lạc Ngọc cả người đau nhức tỉnh lại thì trời vẫn như cũ tối đen, nói cách khác hắn ngất xỉu cũng không quá lâu.

Nhớ tới khi nãy phóng túng, Lạc Ngọc thực buồn bực. Sau khi bọn hắn kịch liệt như vậy nhưng ngủ một lát liền hồi phục!?

Cả người đau nhức là tất nhiên, nhưng trừ lần đó ra về sau không hề hấn gì, hơn nữa cơ thể vẫn như trước thập phần mẫn cảm, này chỉ có thể trách mình sao lại có cơ thể phù hợp với việc dạy dỗ!

Thật là nực cười mà.

Trước đây hắn chính là muốn tìm con mồi như thế nhưng không ngờ khi tìm được thì lại là chính mình! Trước đây hắn là S bây giờ lại là M, khiến hắn khó chấp nhận sự thật này. Nhưng chỉ khi đối mặt với Huyền Kì Dịch hắn mới cam tâm như thế còn người khác , đừng hòng.

Tự an ủi chính mình, Lạc Ngọc rốt cục cũng thấy thoải mái đôi chút, xoay người lại chạm vào kim chúc làm cho hắn kinh ngạc, hắn vẫn bị kim liên khóa lại!

Tuy rằng liên tử khá dài nhưng hai tay vẫn bị trói trên đỉnh đầu. Bất quá cũng may là hắn nằm ngửa như vậy cũng không có khó chịu, xem ra lúc hắn ngất Huyền Kì Dịch cũng coi như hảo tâm đem hắn lật ngửa lại.

Nói đến Huyền Kì Dịch, Lạc Ngọc đem tầm mắt chuyển đến nam nhân bên cạnh. Nam nhân khuôn mặt băng lãnh là phụ hoàng hắn ….

Lạc Ngọc thản nhiên cười, với hắn huyết thống cũng không phải thực sự là chướng ngại, nhớ tới kiếp trước hắn là cô nhi. Hiện tại hắn cũng không đen bất luận kẻ nào trở thành thân nhân của mình, trên thực tế trong mắt hắn chỉ có hai loại người, loại hắn cảm thấy hứng thú và loại hắn không cảm thấy hứng thú.

Mà Huyền Kì Dịch là loại người đầu tiên, hay nói cách khác hắn phi thường hứng thú với người này, dù sự tình phát triển khiến hắn không vừa lòng nhưng cũng xem là thuận lợi.

Kế tiếp, hắn nên làm gì ?

Kỹ thuật cùng thủ pháp dạy dỗ ở kiếp trước hắn không hề quên, sau bao năm hiện tại đã đến lúc thu hoạch đi.

Hắn tỉ mỉ dưỡng các sủng vật, đã đến thời điểm ngắt lấy.

Trước tiên, nên bắt đầu từ ai đây?

Trong đầu hiện lên khuôn mặt ôn hòa, không hề do dự, Lạc Ngọc đem hắn trở thành mục tiêu kế tiếp, đồng thời bắt đầu kế hoạc chi tiết ……

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ hai mươi támLạc Ngọc cả người đau nhức tỉnh lại thì trời vẫn như cũ tối đen, nói cách khác hắn ngất xỉu cũng không quá lâu.Nhớ tới khi nãy phóng túng, Lạc Ngọc thực buồn bực. Sau khi bọn hắn kịch liệt như vậy nhưng ngủ một lát liền hồi phục!?Cả người đau nhức là tất nhiên, nhưng trừ lần đó ra về sau không hề hấn gì, hơn nữa cơ thể vẫn như trước thập phần mẫn cảm, này chỉ có thể trách mình sao lại có cơ thể phù hợp với việc dạy dỗ!Thật là nực cười mà.Trước đây hắn chính là muốn tìm con mồi như thế nhưng không ngờ khi tìm được thì lại là chính mình! Trước đây hắn là S bây giờ lại là M, khiến hắn khó chấp nhận sự thật này. Nhưng chỉ khi đối mặt với Huyền Kì Dịch hắn mới cam tâm như thế còn người khác , đừng hòng.Tự an ủi chính mình, Lạc Ngọc rốt cục cũng thấy thoải mái đôi chút, xoay người lại chạm vào kim chúc làm cho hắn kinh ngạc, hắn vẫn bị kim liên khóa lại!Tuy rằng liên tử khá dài nhưng hai tay vẫn bị trói trên đỉnh đầu. Bất quá cũng may là hắn nằm ngửa như vậy cũng không có khó chịu, xem ra lúc hắn ngất Huyền Kì Dịch cũng coi như hảo tâm đem hắn lật ngửa lại.Nói đến Huyền Kì Dịch, Lạc Ngọc đem tầm mắt chuyển đến nam nhân bên cạnh. Nam nhân khuôn mặt băng lãnh là phụ hoàng hắn ….Lạc Ngọc thản nhiên cười, với hắn huyết thống cũng không phải thực sự là chướng ngại, nhớ tới kiếp trước hắn là cô nhi. Hiện tại hắn cũng không đen bất luận kẻ nào trở thành thân nhân của mình, trên thực tế trong mắt hắn chỉ có hai loại người, loại hắn cảm thấy hứng thú và loại hắn không cảm thấy hứng thú.Mà Huyền Kì Dịch là loại người đầu tiên, hay nói cách khác hắn phi thường hứng thú với người này, dù sự tình phát triển khiến hắn không vừa lòng nhưng cũng xem là thuận lợi.Kế tiếp, hắn nên làm gì ?Kỹ thuật cùng thủ pháp dạy dỗ ở kiếp trước hắn không hề quên, sau bao năm hiện tại đã đến lúc thu hoạch đi.Hắn tỉ mỉ dưỡng các sủng vật, đã đến thời điểm ngắt lấy.Trước tiên, nên bắt đầu từ ai đây?Trong đầu hiện lên khuôn mặt ôn hòa, không hề do dự, Lạc Ngọc đem hắn trở thành mục tiêu kế tiếp, đồng thời bắt đầu kế hoạc chi tiết ……

Quyển 1 - Chương 28