Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…

Quyển 1 - Chương 30

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ ba mươiMột đường đi tới tẩm cung hoàng đế, Huyền Hoài Cẩn cảm thấy hình như có gì đó phát sinh nhưng không thể đoán được chỉ có thể bất an mà đi.Lần này tiến cung là vì muốn báo cho hoàng thượng việc an bài hiến tế, vì quốc sư không tham triều hắn chỉ có thể đợi Huyền Kì Dịch bãi triều trở về nhưng qua hồi lâu thái giám lại báo hoàng thượng đã về tẩm cung.Tuy rằng hắn đi đến ntaarm cung nhưng không hiểu vì sao cảm thấy buồn bực, đối với sự hiểu biết của hắn với Huyền Kì Dịch lúc này nên ở thư phòng mới phải sau lại đến tẩm cung làm gì? (đôt, thị tẩm zk hắn chứ làm gì?)Đến tẩm cung nhưng không một bóng hạ nhân, Huyền Hoài Cẩn cảm thấy kì quái nhưng chân hắn cũng không có ý định đình chỉ.Càng tới gần tẩm cung, bên trong truyền ra âm thanh vo cùng rõ ràng.Này, đây là…Mặt Huyền Hoài Cẩn liền đỏ lên. Tuy rằng làm quốc sư tuyệt đối không được gần nữ sắc nhưng thanh âm loại này vẫn biết rõ.Không thể nghi ngờ, đây là tiếng r*n r*!Hắn xấu hổ muốn rời đi nhưng đột nhiên nhớ tới tiếng r*n r* của ai đó khiến hắn dừng lại.Âm thanh này thực quen!Tuy rằng âm sắc bị d*c v*ng lẫn vào nhưng Huyền Hoài Caarnn vẫn nhận ra chủ nhân của âm thanh này, của Lạc Nọc mà hắn yêu thích!Này giống như sâm sét giữa trời quang, vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn.Đây hẳn là trách nhiệm của quốc sư a, khuyên hoàng thượng không nên vi phạm luân thường đạo lí nhưng hắn lại kinh hãi phát hiện, bản thân vì tiếng th* d*c ái muội kia mà thần hồn lạc phách!Tiếng r*n r* kiều mị của Lạc Ngọc giống như ma chú chiếm cứ toàn bộ tâm trí hắn, kìm lòng không đạu, hắn liền ảo tưởng Lạc Ngọc với bộ dáng phong tình mê người phong tình, tâm nhất thời bị đả kích.Chưa bao giời có ý nghĩ đại nghịch bất đạonhư vậy Huyền Hoài Cẩn nhất thời không biết làm sao cho phải, lí trí bảo hắn rời đi nhưng hai chân lại không di đông!‘Bên ngoài có người.’Huyền Kì Dịch nói nhỏ vào tai Lạc Ngọc nhưng động tác thì càng lúc càng kịch liệt.‘Có nhân… ngươi …. ngươi còn không…. dừng…..A…’Lạc Ngocc cũng biết bên ngoài có người nhưng bị *** cuốn lấy, vô pháp cự tuyệt Huyền Kì Dịch cầu hoan.‘Cho hắn tiến vào ?’Huyền KÌ Dịch tà tà cười, y đã sớm biết người ngoài kia là ai cũng biết Lạc Ngọc với người kia coa tâm, nếu đem hết thảy đập vỡ không biết quang cảnh sẽ như thế nào đây?Huyền Kì Dịch vung tay phải lên, một đạo khí liền bay về hướng cửa ‘Phanh’ một tiếng cửa mở, khiến HuyỀn Hoài Cẩn hoảng sợ, vốn dĩ lúc nãy chỉ chột dại thôi nhưng bây giờ là thực sự hoảng sợ.‘Hoàng đệ đến đây sao không tiến vào? Sẵn tiện đóng cửa lại luôn.’Lời Huyền Kì Dịch vừa nói ra, không khí trong phòng liền ngưng trọng, Huyền Hoài Cẩn không thể không tuân mệnh tiến vào nhìn đến phong cảnh trước mắt , hắn không khỏi đỏ mặt……

Chương thứ ba mươi

Một đường đi tới tẩm cung hoàng đế, Huyền Hoài Cẩn cảm thấy hình như có gì đó phát sinh nhưng không thể đoán được chỉ có thể bất an mà đi.

Lần này tiến cung là vì muốn báo cho hoàng thượng việc an bài hiến tế, vì quốc sư không tham triều hắn chỉ có thể đợi Huyền Kì Dịch bãi triều trở về nhưng qua hồi lâu thái giám lại báo hoàng thượng đã về tẩm cung.

Tuy rằng hắn đi đến ntaarm cung nhưng không hiểu vì sao cảm thấy buồn bực, đối với sự hiểu biết của hắn với Huyền Kì Dịch lúc này nên ở thư phòng mới phải sau lại đến tẩm cung làm gì? (đôt, thị tẩm zk hắn chứ làm gì?)

Đến tẩm cung nhưng không một bóng hạ nhân, Huyền Hoài Cẩn cảm thấy kì quái nhưng chân hắn cũng không có ý định đình chỉ.

Càng tới gần tẩm cung, bên trong truyền ra âm thanh vo cùng rõ ràng.

Này, đây là…

Mặt Huyền Hoài Cẩn liền đỏ lên. Tuy rằng làm quốc sư tuyệt đối không được gần nữ sắc nhưng thanh âm loại này vẫn biết rõ.

Không thể nghi ngờ, đây là tiếng r*n r*!

Hắn xấu hổ muốn rời đi nhưng đột nhiên nhớ tới tiếng r*n r* của ai đó khiến hắn dừng lại.

Âm thanh này thực quen!

Tuy rằng âm sắc bị d*c v*ng lẫn vào nhưng Huyền Hoài Caarnn vẫn nhận ra chủ nhân của âm thanh này, của Lạc Nọc mà hắn yêu thích!

Này giống như sâm sét giữa trời quang, vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn.

Đây hẳn là trách nhiệm của quốc sư a, khuyên hoàng thượng không nên vi phạm luân thường đạo lí nhưng hắn lại kinh hãi phát hiện, bản thân vì tiếng th* d*c ái muội kia mà thần hồn lạc phách!

Tiếng r*n r* kiều mị của Lạc Ngọc giống như ma chú chiếm cứ toàn bộ tâm trí hắn, kìm lòng không đạu, hắn liền ảo tưởng Lạc Ngọc với bộ dáng phong tình mê người phong tình, tâm nhất thời bị đả kích.

Chưa bao giời có ý nghĩ đại nghịch bất đạonhư vậy Huyền Hoài Cẩn nhất thời không biết làm sao cho phải, lí trí bảo hắn rời đi nhưng hai chân lại không di đông!

‘Bên ngoài có người.’

Huyền Kì Dịch nói nhỏ vào tai Lạc Ngọc nhưng động tác thì càng lúc càng kịch liệt.

‘Có nhân… ngươi …. ngươi còn không…. dừng…..A…’

Lạc Ngocc cũng biết bên ngoài có người nhưng bị *** cuốn lấy, vô pháp cự tuyệt Huyền Kì Dịch cầu hoan.

‘Cho hắn tiến vào ?’

Huyền KÌ Dịch tà tà cười, y đã sớm biết người ngoài kia là ai cũng biết Lạc Ngọc với người kia coa tâm, nếu đem hết thảy đập vỡ không biết quang cảnh sẽ như thế nào đây?

Huyền Kì Dịch vung tay phải lên, một đạo khí liền bay về hướng cửa ‘Phanh’ một tiếng cửa mở, khiến HuyỀn Hoài Cẩn hoảng sợ, vốn dĩ lúc nãy chỉ chột dại thôi nhưng bây giờ là thực sự hoảng sợ.

‘Hoàng đệ đến đây sao không tiến vào? Sẵn tiện đóng cửa lại luôn.’

Lời Huyền Kì Dịch vừa nói ra, không khí trong phòng liền ngưng trọng, Huyền Hoài Cẩn không thể không tuân mệnh tiến vào nhìn đến phong cảnh trước mắt , hắn không khỏi đỏ mặt……

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ ba mươiMột đường đi tới tẩm cung hoàng đế, Huyền Hoài Cẩn cảm thấy hình như có gì đó phát sinh nhưng không thể đoán được chỉ có thể bất an mà đi.Lần này tiến cung là vì muốn báo cho hoàng thượng việc an bài hiến tế, vì quốc sư không tham triều hắn chỉ có thể đợi Huyền Kì Dịch bãi triều trở về nhưng qua hồi lâu thái giám lại báo hoàng thượng đã về tẩm cung.Tuy rằng hắn đi đến ntaarm cung nhưng không hiểu vì sao cảm thấy buồn bực, đối với sự hiểu biết của hắn với Huyền Kì Dịch lúc này nên ở thư phòng mới phải sau lại đến tẩm cung làm gì? (đôt, thị tẩm zk hắn chứ làm gì?)Đến tẩm cung nhưng không một bóng hạ nhân, Huyền Hoài Cẩn cảm thấy kì quái nhưng chân hắn cũng không có ý định đình chỉ.Càng tới gần tẩm cung, bên trong truyền ra âm thanh vo cùng rõ ràng.Này, đây là…Mặt Huyền Hoài Cẩn liền đỏ lên. Tuy rằng làm quốc sư tuyệt đối không được gần nữ sắc nhưng thanh âm loại này vẫn biết rõ.Không thể nghi ngờ, đây là tiếng r*n r*!Hắn xấu hổ muốn rời đi nhưng đột nhiên nhớ tới tiếng r*n r* của ai đó khiến hắn dừng lại.Âm thanh này thực quen!Tuy rằng âm sắc bị d*c v*ng lẫn vào nhưng Huyền Hoài Caarnn vẫn nhận ra chủ nhân của âm thanh này, của Lạc Nọc mà hắn yêu thích!Này giống như sâm sét giữa trời quang, vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn.Đây hẳn là trách nhiệm của quốc sư a, khuyên hoàng thượng không nên vi phạm luân thường đạo lí nhưng hắn lại kinh hãi phát hiện, bản thân vì tiếng th* d*c ái muội kia mà thần hồn lạc phách!Tiếng r*n r* kiều mị của Lạc Ngọc giống như ma chú chiếm cứ toàn bộ tâm trí hắn, kìm lòng không đạu, hắn liền ảo tưởng Lạc Ngọc với bộ dáng phong tình mê người phong tình, tâm nhất thời bị đả kích.Chưa bao giời có ý nghĩ đại nghịch bất đạonhư vậy Huyền Hoài Cẩn nhất thời không biết làm sao cho phải, lí trí bảo hắn rời đi nhưng hai chân lại không di đông!‘Bên ngoài có người.’Huyền Kì Dịch nói nhỏ vào tai Lạc Ngọc nhưng động tác thì càng lúc càng kịch liệt.‘Có nhân… ngươi …. ngươi còn không…. dừng…..A…’Lạc Ngocc cũng biết bên ngoài có người nhưng bị *** cuốn lấy, vô pháp cự tuyệt Huyền Kì Dịch cầu hoan.‘Cho hắn tiến vào ?’Huyền KÌ Dịch tà tà cười, y đã sớm biết người ngoài kia là ai cũng biết Lạc Ngọc với người kia coa tâm, nếu đem hết thảy đập vỡ không biết quang cảnh sẽ như thế nào đây?Huyền Kì Dịch vung tay phải lên, một đạo khí liền bay về hướng cửa ‘Phanh’ một tiếng cửa mở, khiến HuyỀn Hoài Cẩn hoảng sợ, vốn dĩ lúc nãy chỉ chột dại thôi nhưng bây giờ là thực sự hoảng sợ.‘Hoàng đệ đến đây sao không tiến vào? Sẵn tiện đóng cửa lại luôn.’Lời Huyền Kì Dịch vừa nói ra, không khí trong phòng liền ngưng trọng, Huyền Hoài Cẩn không thể không tuân mệnh tiến vào nhìn đến phong cảnh trước mắt , hắn không khỏi đỏ mặt……

Quyển 1 - Chương 30