Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…

Quyển 1 - Chương 33

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ ba mươi ba‘Tại sao làm thế?’Mở miệng đánh tan mảnh yên lặng, hắn dựa vào người Huyền Kì Dịch phát ra âm thanh phong tình vạn chủng câu dẫn lòng người.‘Nguyên nhân…. ngươi còn không rõ?’Huyền Kì Dịch không đáo hỏi lại, Lạc Ngọc hai tay không ngừng dao động tuy nói là không phải là dụ dỗ nhưng lại cực kì khiêu khích.Quả thật, Lạc Ngọc trong nước loạn vuốt tóc, từ lúc Huyền Kì Dịch đen Huyền Hoài Cẩn lên giường khi nãy, hắn biết không đơn giả như vậy, giống như Huyền Kì Dịch bá đạo độc chiếm nhân, sẽ không muốn cùng người khác chia sẻ.Quả nhiên, y muốn giết tâm của hoàng thúc, đồng thời biểu thị công khai quyền sở hữu, thật đúng là bá đạo ngang ngược.Nhưng….Một đạo hào quang trong mắt Lạc Ngọc hiện lên, khóe miệng gợi lên nụ cười gian tà, giảo hoạt.Hắn không phải là con cừu ngoan ngoãn để bị trói, muốn độc chiếm hắn, không có khả năng!Nếu con mồi không tới cửa hà cớ gì hắn không tự mình đi sưn.Bước đầu tiên của kế hoạch chính là – ra khỏi cung a.!Trong cung Huyền Kì Dịch kiểm soát tất thảy, mà ngoài cung, thế lực của y sẽ giảm, hảo hảo lợi dụng điểm này hảo hảo huấn luyện y.(chết không bỏ được )Ngay bây giờ chẳng phải có cơ hội đây sao…..(- _-||)‘Phụ hoàng….’ Lạc Ngọc xoay người ghé vào trước ngực Huyền Kì Dịch làm nũng, cả người dán lên cơ thể y, cọ cọ ,’Qua vài ngày là đến kì nguyện chương,về việc đi sứ a, ngươi đã quyết định ai đi chưa?’‘Không, ngươi muốn đi’Huyền Kì Dịch hờ hững, làm như chẳng biết gì đẩy lại vấn đề cho Lạc Ngọc.Trong lòng âm thầm mắng Huyền Kì Dịch,Lạc Ngọc như trước tươi cười hầu hạ đối phương.‘Ân, theo lệ thường thì phải phái hoàng tử đi, ta thực hy vọng có thể thưởng ngoạn phong cảnh.’‘Ngươi cho rằng ta sẽ cho ngươi đi sao?’Huyền Kì Dịch trả Lạc Ngọc một cây liền nhắm mắt lại, Lạc Ngọc biết rx hắn nên cũng không nhắc lại vấn đề này, chỉ có thể tạm thời vứt sang một bên.Nhưng. Hắn tuyệt đối không từ bỏ!Kì nguyện chương(?), là ngày hội trọng yếu, ba năm tổ chức một lần, vô cùng long trọng hơn nữa bữa tiệc này không đơn giản là quốc gia đại sự, hoàng tộc các nước đều tham dự nhưng bởi vì hoàng thất đầy mâu thuẫn cùng địch ý nên quân vương trên cơ bản sẽ không xuất hiện mà sẽ cử hoàng thân quốc thích của mình dự thay.Kì nguyện chương kéo dài trong một tháng, không kể ngày đêm hắn sẽ tận hứng tìm con mồi dạy dỗ, nghĩ đến hoàng thất các nước diện mạo xuất chúng hơn người.(rõ dãi)Vì chuỗi ngày khoái hoạt này, hắn hiện tại cần phải cố gắng Huyền Kì Dịch cho hắn đi sứ a!

Chương thứ ba mươi ba

‘Tại sao làm thế?’

Mở miệng đánh tan mảnh yên lặng, hắn dựa vào người Huyền Kì Dịch phát ra âm thanh phong tình vạn chủng câu dẫn lòng người.

‘Nguyên nhân…. ngươi còn không rõ?’

Huyền Kì Dịch không đáo hỏi lại, Lạc Ngọc hai tay không ngừng dao động tuy nói là không phải là dụ dỗ nhưng lại cực kì khiêu khích.

Quả thật, Lạc Ngọc trong nước loạn vuốt tóc, từ lúc Huyền Kì Dịch đen Huyền Hoài Cẩn lên giường khi nãy, hắn biết không đơn giả như vậy, giống như Huyền Kì Dịch bá đạo độc chiếm nhân, sẽ không muốn cùng người khác chia sẻ.

Quả nhiên, y muốn giết tâm của hoàng thúc, đồng thời biểu thị công khai quyền sở hữu, thật đúng là bá đạo ngang ngược.

Nhưng….

Một đạo hào quang trong mắt Lạc Ngọc hiện lên, khóe miệng gợi lên nụ cười gian tà, giảo hoạt.

Hắn không phải là con cừu ngoan ngoãn để bị trói, muốn độc chiếm hắn, không có khả năng!

Nếu con mồi không tới cửa hà cớ gì hắn không tự mình đi sưn.

Bước đầu tiên của kế hoạch chính là – ra khỏi cung a.!

Trong cung Huyền Kì Dịch kiểm soát tất thảy, mà ngoài cung, thế lực của y sẽ giảm, hảo hảo lợi dụng điểm này hảo hảo huấn luyện y.(chết không bỏ được )

Ngay bây giờ chẳng phải có cơ hội đây sao…..(- _-||)

‘Phụ hoàng….’ Lạc Ngọc xoay người ghé vào trước ngực Huyền Kì Dịch làm nũng, cả người dán lên cơ thể y, cọ cọ ,’Qua vài ngày là đến kì nguyện chương,về việc đi sứ a, ngươi đã quyết định ai đi chưa?’

‘Không, ngươi muốn đi’

Huyền Kì Dịch hờ hững, làm như chẳng biết gì đẩy lại vấn đề cho Lạc Ngọc.

Trong lòng âm thầm mắng Huyền Kì Dịch,Lạc Ngọc như trước tươi cười hầu hạ đối phương.

‘Ân, theo lệ thường thì phải phái hoàng tử đi, ta thực hy vọng có thể thưởng ngoạn phong cảnh.’

‘Ngươi cho rằng ta sẽ cho ngươi đi sao?’

Huyền Kì Dịch trả Lạc Ngọc một cây liền nhắm mắt lại, Lạc Ngọc biết rx hắn nên cũng không nhắc lại vấn đề này, chỉ có thể tạm thời vứt sang một bên.

Nhưng. Hắn tuyệt đối không từ bỏ!

Kì nguyện chương(?), là ngày hội trọng yếu, ba năm tổ chức một lần, vô cùng long trọng hơn nữa bữa tiệc này không đơn giản là quốc gia đại sự, hoàng tộc các nước đều tham dự nhưng bởi vì hoàng thất đầy mâu thuẫn cùng địch ý nên quân vương trên cơ bản sẽ không xuất hiện mà sẽ cử hoàng thân quốc thích của mình dự thay.

Kì nguyện chương kéo dài trong một tháng, không kể ngày đêm hắn sẽ tận hứng tìm con mồi dạy dỗ, nghĩ đến hoàng thất các nước diện mạo xuất chúng hơn người.(rõ dãi)

Vì chuỗi ngày khoái hoạt này, hắn hiện tại cần phải cố gắng Huyền Kì Dịch cho hắn đi sứ a!

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ ba mươi ba‘Tại sao làm thế?’Mở miệng đánh tan mảnh yên lặng, hắn dựa vào người Huyền Kì Dịch phát ra âm thanh phong tình vạn chủng câu dẫn lòng người.‘Nguyên nhân…. ngươi còn không rõ?’Huyền Kì Dịch không đáo hỏi lại, Lạc Ngọc hai tay không ngừng dao động tuy nói là không phải là dụ dỗ nhưng lại cực kì khiêu khích.Quả thật, Lạc Ngọc trong nước loạn vuốt tóc, từ lúc Huyền Kì Dịch đen Huyền Hoài Cẩn lên giường khi nãy, hắn biết không đơn giả như vậy, giống như Huyền Kì Dịch bá đạo độc chiếm nhân, sẽ không muốn cùng người khác chia sẻ.Quả nhiên, y muốn giết tâm của hoàng thúc, đồng thời biểu thị công khai quyền sở hữu, thật đúng là bá đạo ngang ngược.Nhưng….Một đạo hào quang trong mắt Lạc Ngọc hiện lên, khóe miệng gợi lên nụ cười gian tà, giảo hoạt.Hắn không phải là con cừu ngoan ngoãn để bị trói, muốn độc chiếm hắn, không có khả năng!Nếu con mồi không tới cửa hà cớ gì hắn không tự mình đi sưn.Bước đầu tiên của kế hoạch chính là – ra khỏi cung a.!Trong cung Huyền Kì Dịch kiểm soát tất thảy, mà ngoài cung, thế lực của y sẽ giảm, hảo hảo lợi dụng điểm này hảo hảo huấn luyện y.(chết không bỏ được )Ngay bây giờ chẳng phải có cơ hội đây sao…..(- _-||)‘Phụ hoàng….’ Lạc Ngọc xoay người ghé vào trước ngực Huyền Kì Dịch làm nũng, cả người dán lên cơ thể y, cọ cọ ,’Qua vài ngày là đến kì nguyện chương,về việc đi sứ a, ngươi đã quyết định ai đi chưa?’‘Không, ngươi muốn đi’Huyền Kì Dịch hờ hững, làm như chẳng biết gì đẩy lại vấn đề cho Lạc Ngọc.Trong lòng âm thầm mắng Huyền Kì Dịch,Lạc Ngọc như trước tươi cười hầu hạ đối phương.‘Ân, theo lệ thường thì phải phái hoàng tử đi, ta thực hy vọng có thể thưởng ngoạn phong cảnh.’‘Ngươi cho rằng ta sẽ cho ngươi đi sao?’Huyền Kì Dịch trả Lạc Ngọc một cây liền nhắm mắt lại, Lạc Ngọc biết rx hắn nên cũng không nhắc lại vấn đề này, chỉ có thể tạm thời vứt sang một bên.Nhưng. Hắn tuyệt đối không từ bỏ!Kì nguyện chương(?), là ngày hội trọng yếu, ba năm tổ chức một lần, vô cùng long trọng hơn nữa bữa tiệc này không đơn giản là quốc gia đại sự, hoàng tộc các nước đều tham dự nhưng bởi vì hoàng thất đầy mâu thuẫn cùng địch ý nên quân vương trên cơ bản sẽ không xuất hiện mà sẽ cử hoàng thân quốc thích của mình dự thay.Kì nguyện chương kéo dài trong một tháng, không kể ngày đêm hắn sẽ tận hứng tìm con mồi dạy dỗ, nghĩ đến hoàng thất các nước diện mạo xuất chúng hơn người.(rõ dãi)Vì chuỗi ngày khoái hoạt này, hắn hiện tại cần phải cố gắng Huyền Kì Dịch cho hắn đi sứ a!

Quyển 1 - Chương 33