Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…
Quyển 1 - Chương 46
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ bốn mươi sáuBuổi cơm chiều, Huyền Hoài Cẩn , Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh một bàn, Thương Duệ, còn những người khác vì thân phận của mình mà ở bàn khác chỉ để lại vài thị vệ canh gác.‘Huỳnh buổi tối có ý định gì không?’Lạc Ngọc chủ động xưng hô thân mật như những người bạn thân thiết.‘Ở trong phòng chiếu cố ca ca.’Lạc Ngọc tự nhiên xưng hô thân mật khiến y ngượng ngùng, thiện cảm của Lạc Ngọc y không có ý kiến.‘Huynh đệ các ngươi cảm tình thật tốt…’‘Ta cùng ca ca …’………..Hai người đơn thuần là tán gẫu nhưng lại như có nhiệt khí vây quanh, Huyền Hoài Cẩn một bên yên lặng ăn cơm, ngực tự nhiên thấy khó chịu.Bộ dáng hai người thân mật trò chuyện trong lòng y có chút xót, một loại cảm giác khó tả đi, cảm giác thật kỳ quái, đau khổ chua xót.‘Hoàng thúc, hoàng thúc?’‘A?’Huyền Hoài Cẩn hồi phục tinh thần, phát hiện Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh đã dừng nói chuyện đều nhất tề nhìn về y.‘Xảy ra chuyện gì?’‘Khoogn có gì…’ Lạc Ngọc cười cười, ‘Vừa rồi hoàng thúc có vẻ không vui như có gì khó nghĩ .’‘Phải không….’Huyền Hoài Cẩn trong lòng lo lắng, cảm xúc của hắn lại hiển hiện rõ ràng như thế sao, ngay cả Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh đều chú ý tới, xem ra sau này phải biết không chế.‘Tiếp tục ăn cơm.’Bị ngắt quãng, không khí vui vẻ của bàn ăn sưm biến mất, ba người đăm chiêu vùi đầu vào ăn cơm. Rất nhanh bữa chiều đã xong, ba người hướng phòng mình đi đến, vào cửa, Lạc Ngọc cười trộm, mưu ma chước quỷ đã hình thành , chờ cơ hội thực thi thôi.‘Ha ha..’Một người nằm trên giường, hai mắt nhắm lại dưỡng thần nhưng không thả lỏng, vẫn là chú ý động tĩnh hai phòng tả hữu.‘Bá lạp lạp…..’Bên phải truyền đến tiếng nước, tuy rằng phòng có cách âm nhưng Lạc Ngọc là cao thủ hiển nhiên nghe vô cùng rõ ràng.‘Xem ra ông trời giúp ta lựa chọn .’Lạc Ngọc cũng không vội vàng đứng dậy, hắn chời đợi một lát, tính nhẫn nại của hắn vốn không hảo như vậy nhưng hắn biết , quá nóng lòng sẽ khong thấy tuyệt cảnh, bởi vậy hắn đã tính toán thời gian chuẩn bị lúc đối phương ngâm mình vào dục dũng mới tiến vào.‘Rầm rầm…’Đi tới cửa phòng Vũ Huỳnh, nghe âm thanh âm tắm rửa Lạc Ngọc cười cười đến mi mắt loan loan.Ha ha, tiến vào thôi….
Chương thứ bốn mươi sáu
Buổi cơm chiều, Huyền Hoài Cẩn , Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh một bàn, Thương Duệ, còn những người khác vì thân phận của mình mà ở bàn khác chỉ để lại vài thị vệ canh gác.
‘Huỳnh buổi tối có ý định gì không?’
Lạc Ngọc chủ động xưng hô thân mật như những người bạn thân thiết.
‘Ở trong phòng chiếu cố ca ca.’
Lạc Ngọc tự nhiên xưng hô thân mật khiến y ngượng ngùng, thiện cảm của Lạc Ngọc y không có ý kiến.
‘Huynh đệ các ngươi cảm tình thật tốt…’
‘Ta cùng ca ca …’
………..
Hai người đơn thuần là tán gẫu nhưng lại như có nhiệt khí vây quanh, Huyền Hoài Cẩn một bên yên lặng ăn cơm, ngực tự nhiên thấy khó chịu.
Bộ dáng hai người thân mật trò chuyện trong lòng y có chút xót, một loại cảm giác khó tả đi, cảm giác thật kỳ quái, đau khổ chua xót.
‘Hoàng thúc, hoàng thúc?’
‘A?’
Huyền Hoài Cẩn hồi phục tinh thần, phát hiện Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh đã dừng nói chuyện đều nhất tề nhìn về y.
‘Xảy ra chuyện gì?’
‘Khoogn có gì…’ Lạc Ngọc cười cười, ‘Vừa rồi hoàng thúc có vẻ không vui như có gì khó nghĩ .’
‘Phải không….’
Huyền Hoài Cẩn trong lòng lo lắng, cảm xúc của hắn lại hiển hiện rõ ràng như thế sao, ngay cả Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh đều chú ý tới, xem ra sau này phải biết không chế.
‘Tiếp tục ăn cơm.’
Bị ngắt quãng, không khí vui vẻ của bàn ăn sưm biến mất, ba người đăm chiêu vùi đầu vào ăn cơm. Rất nhanh bữa chiều đã xong, ba người hướng phòng mình đi đến, vào cửa, Lạc Ngọc cười trộm, mưu ma chước quỷ đã hình thành , chờ cơ hội thực thi thôi.
‘Ha ha..’
Một người nằm trên giường, hai mắt nhắm lại dưỡng thần nhưng không thả lỏng, vẫn là chú ý động tĩnh hai phòng tả hữu.
‘Bá lạp lạp…..’
Bên phải truyền đến tiếng nước, tuy rằng phòng có cách âm nhưng Lạc Ngọc là cao thủ hiển nhiên nghe vô cùng rõ ràng.
‘Xem ra ông trời giúp ta lựa chọn .’
Lạc Ngọc cũng không vội vàng đứng dậy, hắn chời đợi một lát, tính nhẫn nại của hắn vốn không hảo như vậy nhưng hắn biết , quá nóng lòng sẽ khong thấy tuyệt cảnh, bởi vậy hắn đã tính toán thời gian chuẩn bị lúc đối phương ngâm mình vào dục dũng mới tiến vào.
‘Rầm rầm…’
Đi tới cửa phòng Vũ Huỳnh, nghe âm thanh âm tắm rửa Lạc Ngọc cười cười đến mi mắt loan loan.
Ha ha, tiến vào thôi….
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương thứ bốn mươi sáuBuổi cơm chiều, Huyền Hoài Cẩn , Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh một bàn, Thương Duệ, còn những người khác vì thân phận của mình mà ở bàn khác chỉ để lại vài thị vệ canh gác.‘Huỳnh buổi tối có ý định gì không?’Lạc Ngọc chủ động xưng hô thân mật như những người bạn thân thiết.‘Ở trong phòng chiếu cố ca ca.’Lạc Ngọc tự nhiên xưng hô thân mật khiến y ngượng ngùng, thiện cảm của Lạc Ngọc y không có ý kiến.‘Huynh đệ các ngươi cảm tình thật tốt…’‘Ta cùng ca ca …’………..Hai người đơn thuần là tán gẫu nhưng lại như có nhiệt khí vây quanh, Huyền Hoài Cẩn một bên yên lặng ăn cơm, ngực tự nhiên thấy khó chịu.Bộ dáng hai người thân mật trò chuyện trong lòng y có chút xót, một loại cảm giác khó tả đi, cảm giác thật kỳ quái, đau khổ chua xót.‘Hoàng thúc, hoàng thúc?’‘A?’Huyền Hoài Cẩn hồi phục tinh thần, phát hiện Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh đã dừng nói chuyện đều nhất tề nhìn về y.‘Xảy ra chuyện gì?’‘Khoogn có gì…’ Lạc Ngọc cười cười, ‘Vừa rồi hoàng thúc có vẻ không vui như có gì khó nghĩ .’‘Phải không….’Huyền Hoài Cẩn trong lòng lo lắng, cảm xúc của hắn lại hiển hiện rõ ràng như thế sao, ngay cả Lạc Ngọc cùng Vũ Huỳnh đều chú ý tới, xem ra sau này phải biết không chế.‘Tiếp tục ăn cơm.’Bị ngắt quãng, không khí vui vẻ của bàn ăn sưm biến mất, ba người đăm chiêu vùi đầu vào ăn cơm. Rất nhanh bữa chiều đã xong, ba người hướng phòng mình đi đến, vào cửa, Lạc Ngọc cười trộm, mưu ma chước quỷ đã hình thành , chờ cơ hội thực thi thôi.‘Ha ha..’Một người nằm trên giường, hai mắt nhắm lại dưỡng thần nhưng không thả lỏng, vẫn là chú ý động tĩnh hai phòng tả hữu.‘Bá lạp lạp…..’Bên phải truyền đến tiếng nước, tuy rằng phòng có cách âm nhưng Lạc Ngọc là cao thủ hiển nhiên nghe vô cùng rõ ràng.‘Xem ra ông trời giúp ta lựa chọn .’Lạc Ngọc cũng không vội vàng đứng dậy, hắn chời đợi một lát, tính nhẫn nại của hắn vốn không hảo như vậy nhưng hắn biết , quá nóng lòng sẽ khong thấy tuyệt cảnh, bởi vậy hắn đã tính toán thời gian chuẩn bị lúc đối phương ngâm mình vào dục dũng mới tiến vào.‘Rầm rầm…’Đi tới cửa phòng Vũ Huỳnh, nghe âm thanh âm tắm rửa Lạc Ngọc cười cười đến mi mắt loan loan.Ha ha, tiến vào thôi….