Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…

Quyển 2 - Chương 3

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 3Có lẽ k*ch th*ch quá lớn , khiến hai huynh đệ không thể nhận thức, tóm lại thẳng đến khi Lạc Ngọc rời khỏi họ vẫn chưa hoàn hồn.Tâm tình y không tốt cũng chẳng để tâm, cứ để hai huynh đệ kia trí tưởng tượng bay xa. Lúc này y chỉ muốn quan tâm đến Huyền Hoài Cẩn mà thôi.Gương mặt y hiện giờ có chút tái nhợt khiến Huyền Hoài Cẩn càng thêm nhu nhược, đôi môi đỏ hồng tăng thêm vài phần sinh khí nhưng khuôn mặt vẫn không thấy gì là khỏe mạnh, này thật khiến Lạc Ngọc vạn phần áy náy.Nếu không phải y lo lắng cho thân thể mình , ngày đêm chiếu cố, hoàng thúc chắc sẽ không tiều tụy như thế đi.Một trận áy náy nổi lên, hắn vốn lãnh đạm nhưng Huyền Hoài Cẩn mấy năm nay đối hắn thực tốt, khiến hắn vì y mà bỏ bớt một tầng băng.Nhiều năm nay, vẫn giữ nguyên ý định dạy dỗ hoàng thúc nhưng hắn vẫn chưa đem đối phương ăn a, không phải bị ngoại nhân ngăn cản gì , chính là hắn không đành lòng.Tuy y đối với hắn yêu say đắm, nhưng thân tình vẫn nhiều hơn vài phần.Một khi hắn thật sự vượt qua ranh giới, bọn họ có lẽ chẳng đi về đâu.Điều này làm hắn quyến luyến ôn nhu của y, nhiều lúc hắn không cố ý tìm thời cơ động thủ, mà chọn thuận theo tự nhiên.Hắn đem Huyền Hoài Cẩn cùng vận mệnh mình khắc cùng một nơi đi.‘Ngô…’Huyền Hoài Cẩn tựa hồ tỉnh lại.‘Hoàng thúc…’Lạc Ngọc tập trung trên người đối phương, nhìn y vô thức l**m môi dưới, liền đi lấy nước đợi hắn thanh tỉnh.‘Lạc Ngọc ?’Huyền Hoài Cẩn có chút kinh ngạc, nhìn quanh khó hiểu. Không phải phòng hắn a. Bị điểm huyệt ngủ y cũng không biết xảy ra chuyện gì, không thể lý giải tại sao sáng sơm tỉnh lại, lại ra như vầy.Lạc Ngọc đem nước đến uy y, miệng khô khốc Huyền Hoài Cẩn nhanh chóng uống cạn hơn nửa bát nước, liền chờ Lạc Ngọc giải thích.Nếu hắn không nói, bọn thị vệ cũng sẽ nói, Lạc Ngọc đành tường thuật sơ bộ sự tình tối qua, tuy rằng đa phần là sự thật, nhưng hắn cũng giấu đi không ít a.Huyền Hoài Cẩn đại khái hiểu được, theo như lời Lạc Ngọc y tối qua ngủ say bị nhân trói đi, cũng may Lạc Ngọc phát hiện liền cứu y, dưa y an bài trong phòng mình.Tuy có chút hoài nghi, nhưng nét mặt lo lắng của Lạc Ngọc khiến y không thể nghi ngờ, mọi chuyện đã qua thì cho qua đi vậy.‘Không thể chậm trễ thêm, nửa canh giờ sau liền xuất phát.’Ngớ tói chức trách bản thân, Huyền Hoài Cẩn nói, kì nguyện chương sắp đến, bọn họ phải nhanh chóng khởi hành.Lạc Ngọc gật đầu, để Huyền Hoài Cẩn tái nghỉ ngơi, bản thân liền thông tri thị vệ chuẩn bị xuất phát.Nhưng khi xoay người, hắn lại mỉm cười gian trá. Ai , hoàng thúc thân ái, tín nhiệm của ngươi thật khiến ta thấy áy náy a….

Chương 3

Có lẽ k*ch th*ch quá lớn , khiến hai huynh đệ không thể nhận thức, tóm lại thẳng đến khi Lạc Ngọc rời khỏi họ vẫn chưa hoàn hồn.

Tâm tình y không tốt cũng chẳng để tâm, cứ để hai huynh đệ kia trí tưởng tượng bay xa. Lúc này y chỉ muốn quan tâm đến Huyền Hoài Cẩn mà thôi.

Gương mặt y hiện giờ có chút tái nhợt khiến Huyền Hoài Cẩn càng thêm nhu nhược, đôi môi đỏ hồng tăng thêm vài phần sinh khí nhưng khuôn mặt vẫn không thấy gì là khỏe mạnh, này thật khiến Lạc Ngọc vạn phần áy náy.

Nếu không phải y lo lắng cho thân thể mình , ngày đêm chiếu cố, hoàng thúc chắc sẽ không tiều tụy như thế đi.

Một trận áy náy nổi lên, hắn vốn lãnh đạm nhưng Huyền Hoài Cẩn mấy năm nay đối hắn thực tốt, khiến hắn vì y mà bỏ bớt một tầng băng.

Nhiều năm nay, vẫn giữ nguyên ý định dạy dỗ hoàng thúc nhưng hắn vẫn chưa đem đối phương ăn a, không phải bị ngoại nhân ngăn cản gì , chính là hắn không đành lòng.

Tuy y đối với hắn yêu say đắm, nhưng thân tình vẫn nhiều hơn vài phần.

Một khi hắn thật sự vượt qua ranh giới, bọn họ có lẽ chẳng đi về đâu.

Điều này làm hắn quyến luyến ôn nhu của y, nhiều lúc hắn không cố ý tìm thời cơ động thủ, mà chọn thuận theo tự nhiên.

Hắn đem Huyền Hoài Cẩn cùng vận mệnh mình khắc cùng một nơi đi.

‘Ngô…’

Huyền Hoài Cẩn tựa hồ tỉnh lại.

‘Hoàng thúc…’

Lạc Ngọc tập trung trên người đối phương, nhìn y vô thức l**m môi dưới, liền đi lấy nước đợi hắn thanh tỉnh.

‘Lạc Ngọc ?’

Huyền Hoài Cẩn có chút kinh ngạc, nhìn quanh khó hiểu. Không phải phòng hắn a. Bị điểm huyệt ngủ y cũng không biết xảy ra chuyện gì, không thể lý giải tại sao sáng sơm tỉnh lại, lại ra như vầy.

Lạc Ngọc đem nước đến uy y, miệng khô khốc Huyền Hoài Cẩn nhanh chóng uống cạn hơn nửa bát nước, liền chờ Lạc Ngọc giải thích.

Nếu hắn không nói, bọn thị vệ cũng sẽ nói, Lạc Ngọc đành tường thuật sơ bộ sự tình tối qua, tuy rằng đa phần là sự thật, nhưng hắn cũng giấu đi không ít a.

Huyền Hoài Cẩn đại khái hiểu được, theo như lời Lạc Ngọc y tối qua ngủ say bị nhân trói đi, cũng may Lạc Ngọc phát hiện liền cứu y, dưa y an bài trong phòng mình.

Tuy có chút hoài nghi, nhưng nét mặt lo lắng của Lạc Ngọc khiến y không thể nghi ngờ, mọi chuyện đã qua thì cho qua đi vậy.

‘Không thể chậm trễ thêm, nửa canh giờ sau liền xuất phát.’

Ngớ tói chức trách bản thân, Huyền Hoài Cẩn nói, kì nguyện chương sắp đến, bọn họ phải nhanh chóng khởi hành.

Lạc Ngọc gật đầu, để Huyền Hoài Cẩn tái nghỉ ngơi, bản thân liền thông tri thị vệ chuẩn bị xuất phát.

Nhưng khi xoay người, hắn lại mỉm cười gian trá. Ai , hoàng thúc thân ái, tín nhiệm của ngươi thật khiến ta thấy áy náy a….

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 3Có lẽ k*ch th*ch quá lớn , khiến hai huynh đệ không thể nhận thức, tóm lại thẳng đến khi Lạc Ngọc rời khỏi họ vẫn chưa hoàn hồn.Tâm tình y không tốt cũng chẳng để tâm, cứ để hai huynh đệ kia trí tưởng tượng bay xa. Lúc này y chỉ muốn quan tâm đến Huyền Hoài Cẩn mà thôi.Gương mặt y hiện giờ có chút tái nhợt khiến Huyền Hoài Cẩn càng thêm nhu nhược, đôi môi đỏ hồng tăng thêm vài phần sinh khí nhưng khuôn mặt vẫn không thấy gì là khỏe mạnh, này thật khiến Lạc Ngọc vạn phần áy náy.Nếu không phải y lo lắng cho thân thể mình , ngày đêm chiếu cố, hoàng thúc chắc sẽ không tiều tụy như thế đi.Một trận áy náy nổi lên, hắn vốn lãnh đạm nhưng Huyền Hoài Cẩn mấy năm nay đối hắn thực tốt, khiến hắn vì y mà bỏ bớt một tầng băng.Nhiều năm nay, vẫn giữ nguyên ý định dạy dỗ hoàng thúc nhưng hắn vẫn chưa đem đối phương ăn a, không phải bị ngoại nhân ngăn cản gì , chính là hắn không đành lòng.Tuy y đối với hắn yêu say đắm, nhưng thân tình vẫn nhiều hơn vài phần.Một khi hắn thật sự vượt qua ranh giới, bọn họ có lẽ chẳng đi về đâu.Điều này làm hắn quyến luyến ôn nhu của y, nhiều lúc hắn không cố ý tìm thời cơ động thủ, mà chọn thuận theo tự nhiên.Hắn đem Huyền Hoài Cẩn cùng vận mệnh mình khắc cùng một nơi đi.‘Ngô…’Huyền Hoài Cẩn tựa hồ tỉnh lại.‘Hoàng thúc…’Lạc Ngọc tập trung trên người đối phương, nhìn y vô thức l**m môi dưới, liền đi lấy nước đợi hắn thanh tỉnh.‘Lạc Ngọc ?’Huyền Hoài Cẩn có chút kinh ngạc, nhìn quanh khó hiểu. Không phải phòng hắn a. Bị điểm huyệt ngủ y cũng không biết xảy ra chuyện gì, không thể lý giải tại sao sáng sơm tỉnh lại, lại ra như vầy.Lạc Ngọc đem nước đến uy y, miệng khô khốc Huyền Hoài Cẩn nhanh chóng uống cạn hơn nửa bát nước, liền chờ Lạc Ngọc giải thích.Nếu hắn không nói, bọn thị vệ cũng sẽ nói, Lạc Ngọc đành tường thuật sơ bộ sự tình tối qua, tuy rằng đa phần là sự thật, nhưng hắn cũng giấu đi không ít a.Huyền Hoài Cẩn đại khái hiểu được, theo như lời Lạc Ngọc y tối qua ngủ say bị nhân trói đi, cũng may Lạc Ngọc phát hiện liền cứu y, dưa y an bài trong phòng mình.Tuy có chút hoài nghi, nhưng nét mặt lo lắng của Lạc Ngọc khiến y không thể nghi ngờ, mọi chuyện đã qua thì cho qua đi vậy.‘Không thể chậm trễ thêm, nửa canh giờ sau liền xuất phát.’Ngớ tói chức trách bản thân, Huyền Hoài Cẩn nói, kì nguyện chương sắp đến, bọn họ phải nhanh chóng khởi hành.Lạc Ngọc gật đầu, để Huyền Hoài Cẩn tái nghỉ ngơi, bản thân liền thông tri thị vệ chuẩn bị xuất phát.Nhưng khi xoay người, hắn lại mỉm cười gian trá. Ai , hoàng thúc thân ái, tín nhiệm của ngươi thật khiến ta thấy áy náy a….

Quyển 2 - Chương 3