Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…

Quyển 2 - Chương 10

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 10‘Túy hồng trần thực sự là kịch độc, ta thật sự vô phương!’Tuy rằng e sợ khí thế Cách Uyên nhưng đại phu vẫn là nói sự thật.‘Đều là lỗi của ta!’Đang lúc Cách Uyên định chất vấn thái y, Huyền Hoài Cẩn thống khổ nói.‘Rốt cục xảy ra chuyện gì?’Ngữ khí Cách Uyên vô cùng tàn nhẫn chất vấn.‘Lần này Lạc Ngọc đến đây vì muốn giải túy hồng trần…’Huyền Hoài Cẩn đem sự việc tường thuật ngắn gọn, nhưng y đon thuần chỉ nghĩ Lạc Ngọc là bị thích khách nước mình ám sát.‘Khi đó thân thể hắn tốt lắm, nhìn không ra hắn trúng độc, cho nên ta nhất thời buông lỏng, kết quả là …..’Huyền Hoài Cẩn hối hận không thôi, sớm biết như thế, vừa đến nơi y nên cầu Minh quốc hoàng tử chữa cho Lạc Ngoc chứ không phải lo tổ chức kì nguyện chương!‘Ngươi ở đây chăm sóc Lạc Ngọc, ta đi thỉnh hắn đến.’Cách Uyên nói xong, phi thân khỏi cửa, hắn liền nhanh chóng đi thỉnh Minh quốc hoàng tử đến chữa cho Lạc Ngọc, lấy thân phận là Cách quốc hoàng tử, đối phương có bao nhiêu không cam tâm tình nguyện cũng phải nể mặt mũi hắn mà đến, huống chi người trúng độc là Huyền quốc hoàng tử, ái tử tối sủng ái của quốc vương Huyền quốc.Nhìn theo bóng dáng Cách Uyên rời đi, Huyền Hoài Cẩn đầy bụng tâm sự canh giữ bên cạnh Lạc Ngọc, nắm chặt tay hắn, hận không thể giúp hắn nhận bớt một phần thống khổ.‘Ta… không việc gì…..’Mồ hôi lạnh tuôn khong ngừng nhưng Lạc Ngọc vẫn cố chống đỡ, an ủi Huyền Hoài Cẩn.Trên thực tế, hắn đang nghi hoặc rốt cục chuyện này là thế nào. Độc là hắn hạ, cũng đã giải đi bảy phần, số độc tính còn lại không có gì đáng nói, theo lý thuyết chỉ cần hắn hảo hảo nghỉ ngơi với thể chất của hắn, số độc còn lại hẳn là phải tự tán đi rồi chứ!Nhưng hiện tại chúng phát tác còn mạnh hơn, hơn nữa đây không phải là triệu chứng trúng độc túy hồng trần. Hắn hoài nghi cổ mùi hương ở phù liễu các kia.Mặc dù Cách Uyên không có gì biểu hiện bất thường cũng không chứng minh mùi hương kia đối với y không ảnh hưởng.Có lẽ mùi hương kia làm chuyển hóa độc dược còn lại trong cơ thể hắ, làm sinh ra một loại độc dược mới!Tốt rồi, tự làm bậy không thể sống, hắn chỉ tính toán để lừa gạt Huyền Kì Dịch, bây giờ lộng giả thành thật, đây là ông trời trêu hắn sao?Được rồi, dẫu sao cũng là đến đây giải độc, hắn là bệnh nhân có thể khiến hai người kia thương xót, cũng coi như đây là khổ nhục kế đi,hơn nữa tánh mạng hắn cũng không ảnh hưởng không phải sao?Lạc Ngọc an ủi chính mình, toàn thân đều rất đau chỉ có thể tự mình thôi miên phân tán đi đau đớn, hy vọng vị hoàng tử kia thật sự có chút tài năng, độc này trúng phải thật sự là đau chết người !

Chương 10

‘Túy hồng trần thực sự là kịch độc, ta thật sự vô phương!’

Tuy rằng e sợ khí thế Cách Uyên nhưng đại phu vẫn là nói sự thật.

‘Đều là lỗi của ta!’

Đang lúc Cách Uyên định chất vấn thái y, Huyền Hoài Cẩn thống khổ nói.

‘Rốt cục xảy ra chuyện gì?’

Ngữ khí Cách Uyên vô cùng tàn nhẫn chất vấn.

‘Lần này Lạc Ngọc đến đây vì muốn giải túy hồng trần…’

Huyền Hoài Cẩn đem sự việc tường thuật ngắn gọn, nhưng y đon thuần chỉ nghĩ Lạc Ngọc là bị thích khách nước mình ám sát.

‘Khi đó thân thể hắn tốt lắm, nhìn không ra hắn trúng độc, cho nên ta nhất thời buông lỏng, kết quả là …..’

Huyền Hoài Cẩn hối hận không thôi, sớm biết như thế, vừa đến nơi y nên cầu Minh quốc hoàng tử chữa cho Lạc Ngoc chứ không phải lo tổ chức kì nguyện chương!

‘Ngươi ở đây chăm sóc Lạc Ngọc, ta đi thỉnh hắn đến.’

Cách Uyên nói xong, phi thân khỏi cửa, hắn liền nhanh chóng đi thỉnh Minh quốc hoàng tử đến chữa cho Lạc Ngọc, lấy thân phận là Cách quốc hoàng tử, đối phương có bao nhiêu không cam tâm tình nguyện cũng phải nể mặt mũi hắn mà đến, huống chi người trúng độc là Huyền quốc hoàng tử, ái tử tối sủng ái của quốc vương Huyền quốc.

Nhìn theo bóng dáng Cách Uyên rời đi, Huyền Hoài Cẩn đầy bụng tâm sự canh giữ bên cạnh Lạc Ngọc, nắm chặt tay hắn, hận không thể giúp hắn nhận bớt một phần thống khổ.

‘Ta… không việc gì…..’

Mồ hôi lạnh tuôn khong ngừng nhưng Lạc Ngọc vẫn cố chống đỡ, an ủi Huyền Hoài Cẩn.

Trên thực tế, hắn đang nghi hoặc rốt cục chuyện này là thế nào. Độc là hắn hạ, cũng đã giải đi bảy phần, số độc tính còn lại không có gì đáng nói, theo lý thuyết chỉ cần hắn hảo hảo nghỉ ngơi với thể chất của hắn, số độc còn lại hẳn là phải tự tán đi rồi chứ!

Nhưng hiện tại chúng phát tác còn mạnh hơn, hơn nữa đây không phải là triệu chứng trúng độc túy hồng trần. Hắn hoài nghi cổ mùi hương ở phù liễu các kia.

Mặc dù Cách Uyên không có gì biểu hiện bất thường cũng không chứng minh mùi hương kia đối với y không ảnh hưởng.

Có lẽ mùi hương kia làm chuyển hóa độc dược còn lại trong cơ thể hắ, làm sinh ra một loại độc dược mới!

Tốt rồi, tự làm bậy không thể sống, hắn chỉ tính toán để lừa gạt Huyền Kì Dịch, bây giờ lộng giả thành thật, đây là ông trời trêu hắn sao?

Được rồi, dẫu sao cũng là đến đây giải độc, hắn là bệnh nhân có thể khiến hai người kia thương xót, cũng coi như đây là khổ nhục kế đi,hơn nữa tánh mạng hắn cũng không ảnh hưởng không phải sao?

Lạc Ngọc an ủi chính mình, toàn thân đều rất đau chỉ có thể tự mình thôi miên phân tán đi đau đớn, hy vọng vị hoàng tử kia thật sự có chút tài năng, độc này trúng phải thật sự là đau chết người !

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 10‘Túy hồng trần thực sự là kịch độc, ta thật sự vô phương!’Tuy rằng e sợ khí thế Cách Uyên nhưng đại phu vẫn là nói sự thật.‘Đều là lỗi của ta!’Đang lúc Cách Uyên định chất vấn thái y, Huyền Hoài Cẩn thống khổ nói.‘Rốt cục xảy ra chuyện gì?’Ngữ khí Cách Uyên vô cùng tàn nhẫn chất vấn.‘Lần này Lạc Ngọc đến đây vì muốn giải túy hồng trần…’Huyền Hoài Cẩn đem sự việc tường thuật ngắn gọn, nhưng y đon thuần chỉ nghĩ Lạc Ngọc là bị thích khách nước mình ám sát.‘Khi đó thân thể hắn tốt lắm, nhìn không ra hắn trúng độc, cho nên ta nhất thời buông lỏng, kết quả là …..’Huyền Hoài Cẩn hối hận không thôi, sớm biết như thế, vừa đến nơi y nên cầu Minh quốc hoàng tử chữa cho Lạc Ngoc chứ không phải lo tổ chức kì nguyện chương!‘Ngươi ở đây chăm sóc Lạc Ngọc, ta đi thỉnh hắn đến.’Cách Uyên nói xong, phi thân khỏi cửa, hắn liền nhanh chóng đi thỉnh Minh quốc hoàng tử đến chữa cho Lạc Ngọc, lấy thân phận là Cách quốc hoàng tử, đối phương có bao nhiêu không cam tâm tình nguyện cũng phải nể mặt mũi hắn mà đến, huống chi người trúng độc là Huyền quốc hoàng tử, ái tử tối sủng ái của quốc vương Huyền quốc.Nhìn theo bóng dáng Cách Uyên rời đi, Huyền Hoài Cẩn đầy bụng tâm sự canh giữ bên cạnh Lạc Ngọc, nắm chặt tay hắn, hận không thể giúp hắn nhận bớt một phần thống khổ.‘Ta… không việc gì…..’Mồ hôi lạnh tuôn khong ngừng nhưng Lạc Ngọc vẫn cố chống đỡ, an ủi Huyền Hoài Cẩn.Trên thực tế, hắn đang nghi hoặc rốt cục chuyện này là thế nào. Độc là hắn hạ, cũng đã giải đi bảy phần, số độc tính còn lại không có gì đáng nói, theo lý thuyết chỉ cần hắn hảo hảo nghỉ ngơi với thể chất của hắn, số độc còn lại hẳn là phải tự tán đi rồi chứ!Nhưng hiện tại chúng phát tác còn mạnh hơn, hơn nữa đây không phải là triệu chứng trúng độc túy hồng trần. Hắn hoài nghi cổ mùi hương ở phù liễu các kia.Mặc dù Cách Uyên không có gì biểu hiện bất thường cũng không chứng minh mùi hương kia đối với y không ảnh hưởng.Có lẽ mùi hương kia làm chuyển hóa độc dược còn lại trong cơ thể hắ, làm sinh ra một loại độc dược mới!Tốt rồi, tự làm bậy không thể sống, hắn chỉ tính toán để lừa gạt Huyền Kì Dịch, bây giờ lộng giả thành thật, đây là ông trời trêu hắn sao?Được rồi, dẫu sao cũng là đến đây giải độc, hắn là bệnh nhân có thể khiến hai người kia thương xót, cũng coi như đây là khổ nhục kế đi,hơn nữa tánh mạng hắn cũng không ảnh hưởng không phải sao?Lạc Ngọc an ủi chính mình, toàn thân đều rất đau chỉ có thể tự mình thôi miên phân tán đi đau đớn, hy vọng vị hoàng tử kia thật sự có chút tài năng, độc này trúng phải thật sự là đau chết người !

Quyển 2 - Chương 10