Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…

Quyển 3 - Chương 10

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 10Sức nặng đè trên ngực làm lạc ngọc mê man có chút hít thở không thông, hắn theo bản năng vặn vẹo muốn thoát khỏi sức nặng này.Nhưng mặc kệ thế nào, sức nặng chính là vững vàng ở đó một chút cũng không giảm bớt, hơn nữa, vì hắn vặn vẹo mà dưới thân truyền đến đau đớn.Lạc ngọc không thể không mở mắt, muốn nhìn thủ phạm tạo nên hết thảy, kết quả lại thấy được khuôn mặt đang ngủ của huyền kì dịch.Nói huyền kì dịch đangngủ cũng vì dù lạc ngọc “ra sức” vặn vẹo cũng không là người quanh năm cảnh giác cao độ mở mắt, bất qáu nếu đối phương không có ý tứ mở mắt, lạc ngọc cungc không cố ý đi vạc trần.Nhìn xuống, nguyên nhân khiến hắn ngủ không an ổn là cánh tay huyền kì dịch trên ngực hắn. Quả là nam nhân bá đạo, ngay cả lúc ngủ cũng không quên công khai d*c v*ng độc chiếm a.Lạc ngọc muốn đem tay huyền kì dịch hất ra nhưng lại không thể di chuyển được, này càng khẳng định huyền kì dịch tỉnh! Động tác này không phải là để xem thái độ của ta sao!?Quên đi, lạc ngọc thở dài, điều chỉnh tư thế im lặng nằm, đối với thủ đoạn nhỏ của huyền kì dich mặc kệ, nhưng trong lòng lại kinh ngạc.Là … huyền kì dịch giúp hắn thượng dược?Lạc nọc không quá tin tưởng, huyền kì dịch ác liệt sẽ vì hắn thượng dược, nhưng ở đây trừ bỏ hắn không còn người khác, không có khả năng là hắn chính mình trong lúc hôn mê tự bôi dược đi?“Không cần dùng loại ánh mắt hoài nghi này nhìn ta a…”Có lẽ ánh mắt chăm chú của lạc ngọc huyền kì dịch cuối cùng cũng mở mắt, tay ở trước ngực cũng di động nhưng là bá đạo ôm lạc ngọc sát vào ngực hơn.Không phải do hắn muốn hoài nghi nhưng thái độ huyền kì dịch so với ngày thường quái dị a.Không mở miệng, lạc ngọc nhích thân thể lại gần huyền kì dịch hơn.Hừ, vừa rồi y áp hắn đi? Hiện tại hắn áp lại không tin sức nặng toàn thân hắn không so được với một cánh tay!Lạc ngọc trong lòng tự nhiên bốc lên ý tưởng ngây thơ, có lẽ xuất phát từ giận dỗi, hắn quả thật làm như thế.“Biểu hiện không sai.”Huyền kì dịch tựa hồ nhìn thấy ý đồ của lạc ngọc, nhưng không chút để ý mở rộng vòng tay tùy ý lạc ngọc đem hắn áp.Nếu bình thường cũng có thể ngoan ngoãn như vậy để hắn áp thì thật tốt a!Lạc ngọc vô hạn cảm thán. Hắn đương nhiên biết huyền kì dịch ám chỉ cái gì, nếu như đối phương mong muốn như vậy hắn cuối cùng sẽ được “thưởng cho”cái gì ?“lạc ngọc thân ái thật cố gắng, phụ hoàng đương nhiên như ngươi mong muốn …”Câu nói của huyền kì dịch làm cho trong lòng lạc ngoc nhất thời nở hoa, ăn khổ lúc trước đã có hồi báo, hắn cuối cùng có thể đi ra ngoài!Cho dù bên ngoài vẫn bị huyền kì dịch giám thị, nhưng hắn lại có thể tiếp xúc rất nhiều người, các huynh đệ thân ái của hắn, cuối cùng cũng có thể nghiệm thu kết quả đào tạo của hắn.

Chương 10

Sức nặng đè trên ngực làm lạc ngọc mê man có chút hít thở không thông, hắn theo bản năng vặn vẹo muốn thoát khỏi sức nặng này.

Nhưng mặc kệ thế nào, sức nặng chính là vững vàng ở đó một chút cũng không giảm bớt, hơn nữa, vì hắn vặn vẹo mà dưới thân truyền đến đau đớn.

Lạc ngọc không thể không mở mắt, muốn nhìn thủ phạm tạo nên hết thảy, kết quả lại thấy được khuôn mặt đang ngủ của huyền kì dịch.

Nói huyền kì dịch đangngủ cũng vì dù lạc ngọc “ra sức” vặn vẹo cũng không là người quanh năm cảnh giác cao độ mở mắt, bất qáu nếu đối phương không có ý tứ mở mắt, lạc ngọc cungc không cố ý đi vạc trần.

Nhìn xuống, nguyên nhân khiến hắn ngủ không an ổn là cánh tay huyền kì dịch trên ngực hắn. Quả là nam nhân bá đạo, ngay cả lúc ngủ cũng không quên công khai d*c v*ng độc chiếm a.

Lạc ngọc muốn đem tay huyền kì dịch hất ra nhưng lại không thể di chuyển được, này càng khẳng định huyền kì dịch tỉnh! Động tác này không phải là để xem thái độ của ta sao!?

Quên đi, lạc ngọc thở dài, điều chỉnh tư thế im lặng nằm, đối với thủ đoạn nhỏ của huyền kì dich mặc kệ, nhưng trong lòng lại kinh ngạc.

Là … huyền kì dịch giúp hắn thượng dược?

Lạc nọc không quá tin tưởng, huyền kì dịch ác liệt sẽ vì hắn thượng dược, nhưng ở đây trừ bỏ hắn không còn người khác, không có khả năng là hắn chính mình trong lúc hôn mê tự bôi dược đi?

“Không cần dùng loại ánh mắt hoài nghi này nhìn ta a…”

Có lẽ ánh mắt chăm chú của lạc ngọc huyền kì dịch cuối cùng cũng mở mắt, tay ở trước ngực cũng di động nhưng là bá đạo ôm lạc ngọc sát vào ngực hơn.

Không phải do hắn muốn hoài nghi nhưng thái độ huyền kì dịch so với ngày thường quái dị a.

Không mở miệng, lạc ngọc nhích thân thể lại gần huyền kì dịch hơn.

Hừ, vừa rồi y áp hắn đi? Hiện tại hắn áp lại không tin sức nặng toàn thân hắn không so được với một cánh tay!

Lạc ngọc trong lòng tự nhiên bốc lên ý tưởng ngây thơ, có lẽ xuất phát từ giận dỗi, hắn quả thật làm như thế.

“Biểu hiện không sai.”

Huyền kì dịch tựa hồ nhìn thấy ý đồ của lạc ngọc, nhưng không chút để ý mở rộng vòng tay tùy ý lạc ngọc đem hắn áp.

Nếu bình thường cũng có thể ngoan ngoãn như vậy để hắn áp thì thật tốt a!

Lạc ngọc vô hạn cảm thán. Hắn đương nhiên biết huyền kì dịch ám chỉ cái gì, nếu như đối phương mong muốn như vậy hắn cuối cùng sẽ được “thưởng cho”cái gì ?

“lạc ngọc thân ái thật cố gắng, phụ hoàng đương nhiên như ngươi mong muốn …”

Câu nói của huyền kì dịch làm cho trong lòng lạc ngoc nhất thời nở hoa, ăn khổ lúc trước đã có hồi báo, hắn cuối cùng có thể đi ra ngoài!

Cho dù bên ngoài vẫn bị huyền kì dịch giám thị, nhưng hắn lại có thể tiếp xúc rất nhiều người, các huynh đệ thân ái của hắn, cuối cùng cũng có thể nghiệm thu kết quả đào tạo của hắn.

Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 10Sức nặng đè trên ngực làm lạc ngọc mê man có chút hít thở không thông, hắn theo bản năng vặn vẹo muốn thoát khỏi sức nặng này.Nhưng mặc kệ thế nào, sức nặng chính là vững vàng ở đó một chút cũng không giảm bớt, hơn nữa, vì hắn vặn vẹo mà dưới thân truyền đến đau đớn.Lạc ngọc không thể không mở mắt, muốn nhìn thủ phạm tạo nên hết thảy, kết quả lại thấy được khuôn mặt đang ngủ của huyền kì dịch.Nói huyền kì dịch đangngủ cũng vì dù lạc ngọc “ra sức” vặn vẹo cũng không là người quanh năm cảnh giác cao độ mở mắt, bất qáu nếu đối phương không có ý tứ mở mắt, lạc ngọc cungc không cố ý đi vạc trần.Nhìn xuống, nguyên nhân khiến hắn ngủ không an ổn là cánh tay huyền kì dịch trên ngực hắn. Quả là nam nhân bá đạo, ngay cả lúc ngủ cũng không quên công khai d*c v*ng độc chiếm a.Lạc ngọc muốn đem tay huyền kì dịch hất ra nhưng lại không thể di chuyển được, này càng khẳng định huyền kì dịch tỉnh! Động tác này không phải là để xem thái độ của ta sao!?Quên đi, lạc ngọc thở dài, điều chỉnh tư thế im lặng nằm, đối với thủ đoạn nhỏ của huyền kì dich mặc kệ, nhưng trong lòng lại kinh ngạc.Là … huyền kì dịch giúp hắn thượng dược?Lạc nọc không quá tin tưởng, huyền kì dịch ác liệt sẽ vì hắn thượng dược, nhưng ở đây trừ bỏ hắn không còn người khác, không có khả năng là hắn chính mình trong lúc hôn mê tự bôi dược đi?“Không cần dùng loại ánh mắt hoài nghi này nhìn ta a…”Có lẽ ánh mắt chăm chú của lạc ngọc huyền kì dịch cuối cùng cũng mở mắt, tay ở trước ngực cũng di động nhưng là bá đạo ôm lạc ngọc sát vào ngực hơn.Không phải do hắn muốn hoài nghi nhưng thái độ huyền kì dịch so với ngày thường quái dị a.Không mở miệng, lạc ngọc nhích thân thể lại gần huyền kì dịch hơn.Hừ, vừa rồi y áp hắn đi? Hiện tại hắn áp lại không tin sức nặng toàn thân hắn không so được với một cánh tay!Lạc ngọc trong lòng tự nhiên bốc lên ý tưởng ngây thơ, có lẽ xuất phát từ giận dỗi, hắn quả thật làm như thế.“Biểu hiện không sai.”Huyền kì dịch tựa hồ nhìn thấy ý đồ của lạc ngọc, nhưng không chút để ý mở rộng vòng tay tùy ý lạc ngọc đem hắn áp.Nếu bình thường cũng có thể ngoan ngoãn như vậy để hắn áp thì thật tốt a!Lạc ngọc vô hạn cảm thán. Hắn đương nhiên biết huyền kì dịch ám chỉ cái gì, nếu như đối phương mong muốn như vậy hắn cuối cùng sẽ được “thưởng cho”cái gì ?“lạc ngọc thân ái thật cố gắng, phụ hoàng đương nhiên như ngươi mong muốn …”Câu nói của huyền kì dịch làm cho trong lòng lạc ngoc nhất thời nở hoa, ăn khổ lúc trước đã có hồi báo, hắn cuối cùng có thể đi ra ngoài!Cho dù bên ngoài vẫn bị huyền kì dịch giám thị, nhưng hắn lại có thể tiếp xúc rất nhiều người, các huynh đệ thân ái của hắn, cuối cùng cũng có thể nghiệm thu kết quả đào tạo của hắn.

Quyển 3 - Chương 10