Tác giả:

hôm nay trời mưa rất to, một cô gái đội lấy cơn đi về, chạy vội vã vào một ngôi nhà nhỏ và hẹp, nơi đây là ngôi nhà của cô và mẹ cô, cô là Huỳnh Nhược Vũ, cô là người con gái mạnh mẽ, không có bằng cấp do gia đình nghèo, cô và mẹ nương tựa vào nhau mà sống mẹ cô bệnh ngày một trở nặng, nhưng gia đình nghèo không có tiền để trị dứt điểm, ngày nào mẹ con họ cũng vui vẻ hạnh phúc với nhau " trời ơi sao không để trạnh mưa rồi về, con đi như vậy lỡ cảm rồi sao" bà Huỳnh nói " mẹ à cơn mưa này đuối với con chả là gì đâu, con khỏe lắm mẹ yên tâm" Huỳnh Nhược Vũ vui vẻ nói "còn trẻ không lo cho bản thân thật tốt, con cứ như vậy tuổi già lại khổ" Bà Huỳnh nói " bây giờ trẻ không lo làm, sao này già phải làm sao chứ Huỳnh Nhược Vũ nói " con cứ ngang bướng như vậy, cái miệng quả nhiên là giống cha con mà" bà Huỳnh nói " con không giống cha chả lẽ lại giống hàng xóm à" Huỳnh Nhược Vũ nói " thôi đi cô nương, lanh quá mau đi vào trong thay đồ rồi còn ra ăn cơm" bà Huỳnh lại nói " dạ" Nhược Vũ ngoan…

Chương 48: Sự Lựa Chọn Cuối Cùng

Yêu Phải Chàng Tổng Tài KhờTác giả: Mực ỐngTruyện Hài Hướchôm nay trời mưa rất to, một cô gái đội lấy cơn đi về, chạy vội vã vào một ngôi nhà nhỏ và hẹp, nơi đây là ngôi nhà của cô và mẹ cô, cô là Huỳnh Nhược Vũ, cô là người con gái mạnh mẽ, không có bằng cấp do gia đình nghèo, cô và mẹ nương tựa vào nhau mà sống mẹ cô bệnh ngày một trở nặng, nhưng gia đình nghèo không có tiền để trị dứt điểm, ngày nào mẹ con họ cũng vui vẻ hạnh phúc với nhau " trời ơi sao không để trạnh mưa rồi về, con đi như vậy lỡ cảm rồi sao" bà Huỳnh nói " mẹ à cơn mưa này đuối với con chả là gì đâu, con khỏe lắm mẹ yên tâm" Huỳnh Nhược Vũ vui vẻ nói "còn trẻ không lo cho bản thân thật tốt, con cứ như vậy tuổi già lại khổ" Bà Huỳnh nói " bây giờ trẻ không lo làm, sao này già phải làm sao chứ Huỳnh Nhược Vũ nói " con cứ ngang bướng như vậy, cái miệng quả nhiên là giống cha con mà" bà Huỳnh nói " con không giống cha chả lẽ lại giống hàng xóm à" Huỳnh Nhược Vũ nói " thôi đi cô nương, lanh quá mau đi vào trong thay đồ rồi còn ra ăn cơm" bà Huỳnh lại nói " dạ" Nhược Vũ ngoan… lúc này cũng mai là Việt Bân và Hoàng Mẫn chạy đến kịp, Việt Bân chạy đến đá cho mụ ta 1 đá, khiến bà ta ngã xuống đất rồi đập đầu vào tường ngất điNhược Vũ hoảng hốt lau đến bên Hạo Thiên nước mắt tuông trào thét lên " Hạo Thiên "Nhưng Hạo Thiên không nghe, anh ôm chặt lấy Tiểu Ngôn sau đó nhắm mắt lại rồi ngã xuống đấtxe cấp cứu đến, Nhược Vũ và Hạo Thiên ngồi trên xe đi đến bệnh việnNhược Vũ nắm lấy tay anh khóc nức nở " Hạo Thiên anh làm ơn đừng có chuyện gì, nếu anh mà xẩy ra chuyện gì mẹ con em sẽ ân hận cả đời đấy, Hạo Thiên" Nhược Vũ đau đớn khóc xuống chặn đường đến bệnh việnHoàng Mẫn đưa tiểu Ngôn về nhà rồi nhẹ nhàn chăm sóc thằng bé" không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, tiểu Ngôn ngoan" Hoàng Mẫn dịu dàng nói" có phải do tiểu Ngôn nên chú Hạo Thiên mới bị thương phải không ạ" Tiểu Vũ rưng rưng nước mắt hỏi" không phải tại con đâu" Hoàng Mẫn lắc đầu nói" nhưng chú!.chú ấy! chú ấy" Tiểu Ngôn vừa khóc vừa nói" chú ấy không sao, con yên tâm đi, nào ngủ ngoan" Hoàng Mẫn vẫn dịu dàng nóivỗ mãi Tiểu Ngôn mới chịu ngủ, Hoàng Mẫn ra phòng khách thấy Việt Bân đang ngồi đó, cô cũng nhẹ nhàng ngồi xuống, thấy anh trầm tư suy nghĩ cô đặc tay lên vai anhanh quay qua nhìn cô sau đó ôm chầm lấy cô" anh!." Hoàng Mẫn ngạc nhiên đến ngơ người ra" 1 chút thôi, chỉ 1 chút thôi" Việt Bân mệt mỏi nóithấy Việt Bân mệt mỏi cô cũng không nói gì cả, anh cứ im lặng ôm lấy côsáng hôm sau Hạo Thiên tỉnh dậy, thấy Nhược Vũ ngồi ngủ kế bên mình, anh vô cùng thương cô, anh nắm lấy tay cô, nhìn côNhược Vũ mở mắt ra nhìn thấy anh, cô liền mừng rỡ nói " anh tỉnh rồi sao?"Hạo Thiên gật đầuNhược Vũ nhìn thấy anh bình an cô xúc động rơi nước mắt, Hạo Thiên đưa tay lên lau nước mắt cho côNhược Vũ nắm lấy tay anh, cô mỉm cười sao đó nhẹ nhàng hôn lên tay anhcả 2 chỉ nhìn nhau cười rồi rơi nước mắt, khi nhìn vào mắt nhau họ hiểu nhau đang muốn nói gì, cô cũng hiểu Hạo Thiên đang dự định làm gìmấy ngày sau khi xuất viện Hạo Thiên về lại nhà dọn hết đồ đạc định rời đi, khi anh vừa mở cửa thì thấy tiểu Ngôn đang ngồi ở trước cửa2 cha họ nhìn thấy nhau, Hạo Thiên biết thằng bé không thể chấp nhận mình đã lựa chọn lời xa 2 mẹ con cô ấy, anh rời đi cũng là sự quyết định cuối cùng của bản thânnhìn thấy tiểu Ngôn anh không hề rơi nước mắt, anh mỉm cười nói " con phải chăm sóc cho mẹ thật tốt"Tiểu Ngôn nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng dường như muốn khócHạo Thiên nói rồi thì kéo vali đi, anh rời xa nơi này, rời xa mẹ con cô ấy, bước xuống chung cư, Leo đã đợi anh ở trước xe, Hạo Thiên không nở đi, anh quay đầu lại, nhìn lên phía nhà mình, nước mắt anh không kìm được mà rơi xuống, anh cố gặng gạt đi rồi dứt khoát lên xe rời xa nơi nàyTiểu Ngôn vừa chạy xuống thì thấy anh đã ngồi trên xe và chạy đi mất, thằng bé chạy đuổi theo và hét " Cha"nhưng lời này có vẻ quá muộn màng rồi, Hạo Thiên không thể nghe thấy cũng không thể nhìn thấy, thằng bé làm sao đuổi kịp xe hơi, nó khóc thét lên trong vô vọngtrong phòng Nhược Vũ cũng cuộng tròn dưới sàn, cô ôm mặt khóc nức nởcả 2 người họ chị mới gặp lại nhau, chỉ mới cùng nhau xây dựng lại hạnh phúc, tại sao họ lại phải rời xa nhau thêm 1 lần nữabản thân cả 2 hoàn toàn không muốn xa rời nhau, chỉ là do Hạo Thiên không muốn nhìn thấy con trai của mình phải gặp nguy hiểm 1 lần nào nữa, 1 lần là quá đủ rồimáy bay cất cánh đến Thượng Hải, một người cha rời xa vợ và con, 1 được con rời phải rời xa cha mình, 1 người vợ bất lực chỉ có thể nhìn chồng của mình rời đi.

lúc này cũng mai là Việt Bân và Hoàng Mẫn chạy đến kịp, Việt Bân chạy đến đá cho mụ ta 1 đá, khiến bà ta ngã xuống đất rồi đập đầu vào tường ngất đi

Nhược Vũ hoảng hốt lau đến bên Hạo Thiên nước mắt tuông trào thét lên " Hạo Thiên "

Nhưng Hạo Thiên không nghe, anh ôm chặt lấy Tiểu Ngôn sau đó nhắm mắt lại rồi ngã xuống đất

xe cấp cứu đến, Nhược Vũ và Hạo Thiên ngồi trên xe đi đến bệnh viện

Nhược Vũ nắm lấy tay anh khóc nức nở " Hạo Thiên anh làm ơn đừng có chuyện gì, nếu anh mà xẩy ra chuyện gì mẹ con em sẽ ân hận cả đời đấy, Hạo Thiên" Nhược Vũ đau đớn khóc xuống chặn đường đến bệnh viện

Hoàng Mẫn đưa tiểu Ngôn về nhà rồi nhẹ nhàn chăm sóc thằng bé

" không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, tiểu Ngôn ngoan" Hoàng Mẫn dịu dàng nói

" có phải do tiểu Ngôn nên chú Hạo Thiên mới bị thương phải không ạ" Tiểu Vũ rưng rưng nước mắt hỏi

" không phải tại con đâu" Hoàng Mẫn lắc đầu nói

" nhưng chú!.

chú ấy! chú ấy" Tiểu Ngôn vừa khóc vừa nói

" chú ấy không sao, con yên tâm đi, nào ngủ ngoan" Hoàng Mẫn vẫn dịu dàng nói

vỗ mãi Tiểu Ngôn mới chịu ngủ, Hoàng Mẫn ra phòng khách thấy Việt Bân đang ngồi đó, cô cũng nhẹ nhàng ngồi xuống, thấy anh trầm tư suy nghĩ cô đặc tay lên vai anh

anh quay qua nhìn cô sau đó ôm chầm lấy cô

" anh!.

" Hoàng Mẫn ngạc nhiên đến ngơ người ra

" 1 chút thôi, chỉ 1 chút thôi" Việt Bân mệt mỏi nói

thấy Việt Bân mệt mỏi cô cũng không nói gì cả, anh cứ im lặng ôm lấy cô

sáng hôm sau Hạo Thiên tỉnh dậy, thấy Nhược Vũ ngồi ngủ kế bên mình, anh vô cùng thương cô, anh nắm lấy tay cô, nhìn cô

Nhược Vũ mở mắt ra nhìn thấy anh, cô liền mừng rỡ nói " anh tỉnh rồi sao?"

Hạo Thiên gật đầu

Nhược Vũ nhìn thấy anh bình an cô xúc động rơi nước mắt, Hạo Thiên đưa tay lên lau nước mắt cho cô

Nhược Vũ nắm lấy tay anh, cô mỉm cười sao đó nhẹ nhàng hôn lên tay anh

cả 2 chỉ nhìn nhau cười rồi rơi nước mắt, khi nhìn vào mắt nhau họ hiểu nhau đang muốn nói gì, cô cũng hiểu Hạo Thiên đang dự định làm gì

mấy ngày sau khi xuất viện Hạo Thiên về lại nhà dọn hết đồ đạc định rời đi, khi anh vừa mở cửa thì thấy tiểu Ngôn đang ngồi ở trước cửa

2 cha họ nhìn thấy nhau, Hạo Thiên biết thằng bé không thể chấp nhận mình đã lựa chọn lời xa 2 mẹ con cô ấy, anh rời đi cũng là sự quyết định cuối cùng của bản thân

nhìn thấy tiểu Ngôn anh không hề rơi nước mắt, anh mỉm cười nói " con phải chăm sóc cho mẹ thật tốt"

Tiểu Ngôn nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng dường như muốn khóc

Hạo Thiên nói rồi thì kéo vali đi, anh rời xa nơi này, rời xa mẹ con cô ấy, bước xuống chung cư, Leo đã đợi anh ở trước xe, Hạo Thiên không nở đi, anh quay đầu lại, nhìn lên phía nhà mình, nước mắt anh không kìm được mà rơi xuống, anh cố gặng gạt đi rồi dứt khoát lên xe rời xa nơi này

Tiểu Ngôn vừa chạy xuống thì thấy anh đã ngồi trên xe và chạy đi mất, thằng bé chạy đuổi theo và hét " Cha"

nhưng lời này có vẻ quá muộn màng rồi, Hạo Thiên không thể nghe thấy cũng không thể nhìn thấy, thằng bé làm sao đuổi kịp xe hơi, nó khóc thét lên trong vô vọng

trong phòng Nhược Vũ cũng cuộng tròn dưới sàn, cô ôm mặt khóc nức nở

cả 2 người họ chị mới gặp lại nhau, chỉ mới cùng nhau xây dựng lại hạnh phúc, tại sao họ lại phải rời xa nhau thêm 1 lần nữa

bản thân cả 2 hoàn toàn không muốn xa rời nhau, chỉ là do Hạo Thiên không muốn nhìn thấy con trai của mình phải gặp nguy hiểm 1 lần nào nữa, 1 lần là quá đủ rồi

máy bay cất cánh đến Thượng Hải, một người cha rời xa vợ và con, 1 được con rời phải rời xa cha mình, 1 người vợ bất lực chỉ có thể nhìn chồng của mình rời đi.

Yêu Phải Chàng Tổng Tài KhờTác giả: Mực ỐngTruyện Hài Hướchôm nay trời mưa rất to, một cô gái đội lấy cơn đi về, chạy vội vã vào một ngôi nhà nhỏ và hẹp, nơi đây là ngôi nhà của cô và mẹ cô, cô là Huỳnh Nhược Vũ, cô là người con gái mạnh mẽ, không có bằng cấp do gia đình nghèo, cô và mẹ nương tựa vào nhau mà sống mẹ cô bệnh ngày một trở nặng, nhưng gia đình nghèo không có tiền để trị dứt điểm, ngày nào mẹ con họ cũng vui vẻ hạnh phúc với nhau " trời ơi sao không để trạnh mưa rồi về, con đi như vậy lỡ cảm rồi sao" bà Huỳnh nói " mẹ à cơn mưa này đuối với con chả là gì đâu, con khỏe lắm mẹ yên tâm" Huỳnh Nhược Vũ vui vẻ nói "còn trẻ không lo cho bản thân thật tốt, con cứ như vậy tuổi già lại khổ" Bà Huỳnh nói " bây giờ trẻ không lo làm, sao này già phải làm sao chứ Huỳnh Nhược Vũ nói " con cứ ngang bướng như vậy, cái miệng quả nhiên là giống cha con mà" bà Huỳnh nói " con không giống cha chả lẽ lại giống hàng xóm à" Huỳnh Nhược Vũ nói " thôi đi cô nương, lanh quá mau đi vào trong thay đồ rồi còn ra ăn cơm" bà Huỳnh lại nói " dạ" Nhược Vũ ngoan… lúc này cũng mai là Việt Bân và Hoàng Mẫn chạy đến kịp, Việt Bân chạy đến đá cho mụ ta 1 đá, khiến bà ta ngã xuống đất rồi đập đầu vào tường ngất điNhược Vũ hoảng hốt lau đến bên Hạo Thiên nước mắt tuông trào thét lên " Hạo Thiên "Nhưng Hạo Thiên không nghe, anh ôm chặt lấy Tiểu Ngôn sau đó nhắm mắt lại rồi ngã xuống đấtxe cấp cứu đến, Nhược Vũ và Hạo Thiên ngồi trên xe đi đến bệnh việnNhược Vũ nắm lấy tay anh khóc nức nở " Hạo Thiên anh làm ơn đừng có chuyện gì, nếu anh mà xẩy ra chuyện gì mẹ con em sẽ ân hận cả đời đấy, Hạo Thiên" Nhược Vũ đau đớn khóc xuống chặn đường đến bệnh việnHoàng Mẫn đưa tiểu Ngôn về nhà rồi nhẹ nhàn chăm sóc thằng bé" không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, tiểu Ngôn ngoan" Hoàng Mẫn dịu dàng nói" có phải do tiểu Ngôn nên chú Hạo Thiên mới bị thương phải không ạ" Tiểu Vũ rưng rưng nước mắt hỏi" không phải tại con đâu" Hoàng Mẫn lắc đầu nói" nhưng chú!.chú ấy! chú ấy" Tiểu Ngôn vừa khóc vừa nói" chú ấy không sao, con yên tâm đi, nào ngủ ngoan" Hoàng Mẫn vẫn dịu dàng nóivỗ mãi Tiểu Ngôn mới chịu ngủ, Hoàng Mẫn ra phòng khách thấy Việt Bân đang ngồi đó, cô cũng nhẹ nhàng ngồi xuống, thấy anh trầm tư suy nghĩ cô đặc tay lên vai anhanh quay qua nhìn cô sau đó ôm chầm lấy cô" anh!." Hoàng Mẫn ngạc nhiên đến ngơ người ra" 1 chút thôi, chỉ 1 chút thôi" Việt Bân mệt mỏi nóithấy Việt Bân mệt mỏi cô cũng không nói gì cả, anh cứ im lặng ôm lấy côsáng hôm sau Hạo Thiên tỉnh dậy, thấy Nhược Vũ ngồi ngủ kế bên mình, anh vô cùng thương cô, anh nắm lấy tay cô, nhìn côNhược Vũ mở mắt ra nhìn thấy anh, cô liền mừng rỡ nói " anh tỉnh rồi sao?"Hạo Thiên gật đầuNhược Vũ nhìn thấy anh bình an cô xúc động rơi nước mắt, Hạo Thiên đưa tay lên lau nước mắt cho côNhược Vũ nắm lấy tay anh, cô mỉm cười sao đó nhẹ nhàng hôn lên tay anhcả 2 chỉ nhìn nhau cười rồi rơi nước mắt, khi nhìn vào mắt nhau họ hiểu nhau đang muốn nói gì, cô cũng hiểu Hạo Thiên đang dự định làm gìmấy ngày sau khi xuất viện Hạo Thiên về lại nhà dọn hết đồ đạc định rời đi, khi anh vừa mở cửa thì thấy tiểu Ngôn đang ngồi ở trước cửa2 cha họ nhìn thấy nhau, Hạo Thiên biết thằng bé không thể chấp nhận mình đã lựa chọn lời xa 2 mẹ con cô ấy, anh rời đi cũng là sự quyết định cuối cùng của bản thânnhìn thấy tiểu Ngôn anh không hề rơi nước mắt, anh mỉm cười nói " con phải chăm sóc cho mẹ thật tốt"Tiểu Ngôn nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng dường như muốn khócHạo Thiên nói rồi thì kéo vali đi, anh rời xa nơi này, rời xa mẹ con cô ấy, bước xuống chung cư, Leo đã đợi anh ở trước xe, Hạo Thiên không nở đi, anh quay đầu lại, nhìn lên phía nhà mình, nước mắt anh không kìm được mà rơi xuống, anh cố gặng gạt đi rồi dứt khoát lên xe rời xa nơi nàyTiểu Ngôn vừa chạy xuống thì thấy anh đã ngồi trên xe và chạy đi mất, thằng bé chạy đuổi theo và hét " Cha"nhưng lời này có vẻ quá muộn màng rồi, Hạo Thiên không thể nghe thấy cũng không thể nhìn thấy, thằng bé làm sao đuổi kịp xe hơi, nó khóc thét lên trong vô vọngtrong phòng Nhược Vũ cũng cuộng tròn dưới sàn, cô ôm mặt khóc nức nởcả 2 người họ chị mới gặp lại nhau, chỉ mới cùng nhau xây dựng lại hạnh phúc, tại sao họ lại phải rời xa nhau thêm 1 lần nữabản thân cả 2 hoàn toàn không muốn xa rời nhau, chỉ là do Hạo Thiên không muốn nhìn thấy con trai của mình phải gặp nguy hiểm 1 lần nào nữa, 1 lần là quá đủ rồimáy bay cất cánh đến Thượng Hải, một người cha rời xa vợ và con, 1 được con rời phải rời xa cha mình, 1 người vợ bất lực chỉ có thể nhìn chồng của mình rời đi.

Chương 48: Sự Lựa Chọn Cuối Cùng