Chào mọi người. Tôi tên là Aniko Kami. Một cái tên không có gì đặc biệt. Nhưng bản thân tôi mới đặc biệt. Tôi hiện đang 30 tuổi, có công việc ổn định là một nhà tài phiệt. Do giàu nên tôi không thích yêu đương lắm, cứ sống cuộc đời FA cho lành. Cứ tưởng sẽ sống như vậy cho đến cuối đời nhưng không. Ông trời vả ngay vào mặt tôi một cú tát. Tôi ra đi vào độ tuổi 30. Đó là vào ngày lễ hội, tôi đang tung tăng tận hưởng lễ hội vui vẻ thì một chiếc xe húc tôi bay xa. Thì tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình chết do xui thôi. Ai ngờ tôi được hồi sinh vào năm 15 tuổi mọi người. Vâng thật đấy! Cứ tưởng ông trời ghét mình nên cho mình chết, nhưng ai ngờ ông trời yêu thương mình cho mình sống lại. Thế là tôi lại tận hưởng cuộc đời quay trở lại Nhưng rồi, ông trời lại cho tôi một cú vả. Tôi lại chết vào ngày đó. Cũng vụ tai nạn ấy. Tôi cay lắm mọi người. Cay thằng lái xe bị mù đéo biết nhìn đường á. Nó tông tôi hai lần rồi mà vẫn không biết. Và rồi, ông trời lại cho tôi sống lại lần 3 thôi. Bất ngờ lẫn…
Chương 11: Màu Nam Tính
Chị Gái Bất Tử Của Tokyo RevengerTác giả: ༺TR₋₋BBAツ༻Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngChào mọi người. Tôi tên là Aniko Kami. Một cái tên không có gì đặc biệt. Nhưng bản thân tôi mới đặc biệt. Tôi hiện đang 30 tuổi, có công việc ổn định là một nhà tài phiệt. Do giàu nên tôi không thích yêu đương lắm, cứ sống cuộc đời FA cho lành. Cứ tưởng sẽ sống như vậy cho đến cuối đời nhưng không. Ông trời vả ngay vào mặt tôi một cú tát. Tôi ra đi vào độ tuổi 30. Đó là vào ngày lễ hội, tôi đang tung tăng tận hưởng lễ hội vui vẻ thì một chiếc xe húc tôi bay xa. Thì tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình chết do xui thôi. Ai ngờ tôi được hồi sinh vào năm 15 tuổi mọi người. Vâng thật đấy! Cứ tưởng ông trời ghét mình nên cho mình chết, nhưng ai ngờ ông trời yêu thương mình cho mình sống lại. Thế là tôi lại tận hưởng cuộc đời quay trở lại Nhưng rồi, ông trời lại cho tôi một cú vả. Tôi lại chết vào ngày đó. Cũng vụ tai nạn ấy. Tôi cay lắm mọi người. Cay thằng lái xe bị mù đéo biết nhìn đường á. Nó tông tôi hai lần rồi mà vẫn không biết. Và rồi, ông trời lại cho tôi sống lại lần 3 thôi. Bất ngờ lẫn… Năm nay là năm tôi 15 tuổi và Ran, Rin cũng đã 12. Cũng gần đến ngày chúng nó sẽ cầm đầu khu Roppongi. Cũng không biết ngày đó sẽ như thế nào. Chúng hẹn thằng cầm đầu ra đánh hay là đánh chính diện luôn đâyĐang nằm dài trên ghế sofa, Ran với Rin đang ngồi ăn bánh và xem tivi. Coi hai thằng trời đánh kia kìa, sao chúng lúc nào cũng vô tư thế nhỉ? Tôi mới vừa nộp hồ sơ của Ran, Rin đến trường mới. Nhưng không trường nào nhận. Không lẽ tôi nên bỏ cuộc? "Bác Yamoto mới mua cho tụi em mấy bộ đồ ngủ đẹp lắm á chị!"Tôi quay sang nhìn, Rin đang vui vẻ nói về chuyện bác Yamoto mới đi mua cho chúng vài bộ đồ. Về tới đây nhưng chúng chưa hề có bộ đồ nào. Nếu bác ấy có ý mua đồ cũng không có gì là sai, nhưng sao nó toàn màu hường vậy?"Màu hồng là màu nam tính. Con không biết à?" Bác Yamoto quay sang nhìn tôi, bác ấy gần 40 nhưng vẫn trẻ con như vậy. Nhưng cũng phải thôi, tôi cũng chả biết lý do mà bác ấy là con gái nhưng cải trang thành nam rồi lại còn thích màu hường nữa. Tính cách của bác ấy nhiều khi tôi thấy lạ lắm. "Chị Aniko, thấy sao ạ?""Phụt!!" Tôi đang uống nước thì bị một cảnh làm cho mù mắt. Tôi đang nhìn cái quái gì đây?"Sao vậy ạ? Không đẹp ạ?"Đẹp làm sao? Gu thẩm mỹ của bác Yamoto tệ đến cỡ nào vậy. Chúng nó là con trai mà bác cho mặc một bộ đồ ngủ màu hường rồi hình dạng còn giống như mấy con khủng long thế kia? Hình tượng bất lương đâu rồi."Hahahaha!!" Tôi ôm bụng cười lớn, mắc cười quá đi. Nghĩ tới cái cảnh mà chúng nó cầm đầu Roppongi nhưng mặc bộ đồ này đúng là hài hước. Nhưng sao chúng háo hức quá vậy."Chị cười cái gì?" Ran cọc cằn lên tiếng"Không phải, nhưng mà sao mấy đứa có thể mặc những bộ đồ này vậy?""Đồ của bác Yamoto mua cho thì phải mặc thôi."Ừm...tỏ vẻ ngoan hiền cho ai xem vậy. Nếu lúc trước thì tôi có thể tin nhưng mà giờ thì đéo nha. Chúng nó tỏ vẻ ngoan hiền ở nhà như vậy thôi. Chứ thử ra ngoài đi, hổ báo trường mẫu giáo là đây."Trời ơi, Ran-Ran và Rin-Rin của bác sao lại dễ thương cute phô mai que như vậy hả?"Bác Yamoto chạy lại ôm ấp hôn hít vào chúng. Thấy mà nổi cả da gà. "À...Chúng em cũng có mua cho chị một bộ đó."Chúng mua gần hết trung tâm thương mại thế mà mua cho tôi đúng 1 bộ. Hảo em trai. Nhưng thôi, chúng có lòng thì mình nhận. Mong rằng là vừa mắt tôi. Tôi lặng người tay cầm bộ đồ chúng nó mua cho tôi. Là một bộ đồ ngủ con thỏ màu hồng. Chúng nó đừng nói rằng bắt tôi mặc cái bộ này đấy nhá. Mơ đi!"Wo!! Đẹp ghê!!""Hợp với chị ghê. Đúng là màu hồng. Ai mặc cũng hợp!!"Ran, Rin đứng quanh tôi nhìn tôi mặc bộ đồ con thỏ màu hường. Chả hiểu sao tôi lại phải mặc bộ này, nhưng thôi hai thằng nhóc này sắp cầm đầu một khu rồi. Ráng chịu đựng xíu để tương lai còn có răng mà ăn cháo
Năm nay là năm tôi 15 tuổi và Ran, Rin cũng đã 12. Cũng gần đến ngày chúng nó sẽ cầm đầu khu Roppongi. Cũng không biết ngày đó sẽ như thế nào. Chúng hẹn thằng cầm đầu ra đánh hay là đánh chính diện luôn đây
Đang nằm dài trên ghế sofa, Ran với Rin đang ngồi ăn bánh và xem tivi. Coi hai thằng trời đánh kia kìa, sao chúng lúc nào cũng vô tư thế nhỉ? Tôi mới vừa nộp hồ sơ của Ran, Rin đến trường mới. Nhưng không trường nào nhận. Không lẽ tôi nên bỏ cuộc?
"Bác Yamoto mới mua cho tụi em mấy bộ đồ ngủ đẹp lắm á chị!"
Tôi quay sang nhìn, Rin đang vui vẻ nói về chuyện bác Yamoto mới đi mua cho chúng vài bộ đồ. Về tới đây nhưng chúng chưa hề có bộ đồ nào. Nếu bác ấy có ý mua đồ cũng không có gì là sai, nhưng sao nó toàn màu hường vậy?
"Màu hồng là màu nam tính. Con không biết à?"
Bác Yamoto quay sang nhìn tôi, bác ấy gần 40 nhưng vẫn trẻ con như vậy. Nhưng cũng phải thôi, tôi cũng chả biết lý do mà bác ấy là con gái nhưng cải trang thành nam rồi lại còn thích màu hường nữa. Tính cách của bác ấy nhiều khi tôi thấy lạ lắm.
"Chị Aniko, thấy sao ạ?"
"Phụt!!" Tôi đang uống nước thì bị một cảnh làm cho mù mắt. Tôi đang nhìn cái quái gì đây?
"Sao vậy ạ? Không đẹp ạ?"
Đẹp làm sao? Gu thẩm mỹ của bác Yamoto tệ đến cỡ nào vậy. Chúng nó là con trai mà bác cho mặc một bộ đồ ngủ màu hường rồi hình dạng còn giống như mấy con khủng long thế kia? Hình tượng bất lương đâu rồi.
"Hahahaha!!" Tôi ôm bụng cười lớn, mắc cười quá đi. Nghĩ tới cái cảnh mà chúng nó cầm đầu Roppongi nhưng mặc bộ đồ này đúng là hài hước. Nhưng sao chúng háo hức quá vậy.
"Chị cười cái gì?" Ran cọc cằn lên tiếng
"Không phải, nhưng mà sao mấy đứa có thể mặc những bộ đồ này vậy?"
"Đồ của bác Yamoto mua cho thì phải mặc thôi."
Ừm...tỏ vẻ ngoan hiền cho ai xem vậy. Nếu lúc trước thì tôi có thể tin nhưng mà giờ thì đéo nha. Chúng nó tỏ vẻ ngoan hiền ở nhà như vậy thôi. Chứ thử ra ngoài đi, hổ báo trường mẫu giáo là đây.
"Trời ơi, Ran-Ran và Rin-Rin của bác sao lại dễ thương cute phô mai que như vậy hả?"
Bác Yamoto chạy lại ôm ấp hôn hít vào chúng. Thấy mà nổi cả da gà.
"À...Chúng em cũng có mua cho chị một bộ đó."
Chúng mua gần hết trung tâm thương mại thế mà mua cho tôi đúng 1 bộ. Hảo em trai. Nhưng thôi, chúng có lòng thì mình nhận. Mong rằng là vừa mắt tôi.
Tôi lặng người tay cầm bộ đồ chúng nó mua cho tôi. Là một bộ đồ ngủ con thỏ màu hồng. Chúng nó đừng nói rằng bắt tôi mặc cái bộ này đấy nhá. Mơ đi!
"Wo!! Đẹp ghê!!"
"Hợp với chị ghê. Đúng là màu hồng. Ai mặc cũng hợp!!"
Ran, Rin đứng quanh tôi nhìn tôi mặc bộ đồ con thỏ màu hường. Chả hiểu sao tôi lại phải mặc bộ này, nhưng thôi hai thằng nhóc này sắp cầm đầu một khu rồi. Ráng chịu đựng xíu để tương lai còn có răng mà ăn cháo
Chị Gái Bất Tử Của Tokyo RevengerTác giả: ༺TR₋₋BBAツ༻Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngChào mọi người. Tôi tên là Aniko Kami. Một cái tên không có gì đặc biệt. Nhưng bản thân tôi mới đặc biệt. Tôi hiện đang 30 tuổi, có công việc ổn định là một nhà tài phiệt. Do giàu nên tôi không thích yêu đương lắm, cứ sống cuộc đời FA cho lành. Cứ tưởng sẽ sống như vậy cho đến cuối đời nhưng không. Ông trời vả ngay vào mặt tôi một cú tát. Tôi ra đi vào độ tuổi 30. Đó là vào ngày lễ hội, tôi đang tung tăng tận hưởng lễ hội vui vẻ thì một chiếc xe húc tôi bay xa. Thì tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình chết do xui thôi. Ai ngờ tôi được hồi sinh vào năm 15 tuổi mọi người. Vâng thật đấy! Cứ tưởng ông trời ghét mình nên cho mình chết, nhưng ai ngờ ông trời yêu thương mình cho mình sống lại. Thế là tôi lại tận hưởng cuộc đời quay trở lại Nhưng rồi, ông trời lại cho tôi một cú vả. Tôi lại chết vào ngày đó. Cũng vụ tai nạn ấy. Tôi cay lắm mọi người. Cay thằng lái xe bị mù đéo biết nhìn đường á. Nó tông tôi hai lần rồi mà vẫn không biết. Và rồi, ông trời lại cho tôi sống lại lần 3 thôi. Bất ngờ lẫn… Năm nay là năm tôi 15 tuổi và Ran, Rin cũng đã 12. Cũng gần đến ngày chúng nó sẽ cầm đầu khu Roppongi. Cũng không biết ngày đó sẽ như thế nào. Chúng hẹn thằng cầm đầu ra đánh hay là đánh chính diện luôn đâyĐang nằm dài trên ghế sofa, Ran với Rin đang ngồi ăn bánh và xem tivi. Coi hai thằng trời đánh kia kìa, sao chúng lúc nào cũng vô tư thế nhỉ? Tôi mới vừa nộp hồ sơ của Ran, Rin đến trường mới. Nhưng không trường nào nhận. Không lẽ tôi nên bỏ cuộc? "Bác Yamoto mới mua cho tụi em mấy bộ đồ ngủ đẹp lắm á chị!"Tôi quay sang nhìn, Rin đang vui vẻ nói về chuyện bác Yamoto mới đi mua cho chúng vài bộ đồ. Về tới đây nhưng chúng chưa hề có bộ đồ nào. Nếu bác ấy có ý mua đồ cũng không có gì là sai, nhưng sao nó toàn màu hường vậy?"Màu hồng là màu nam tính. Con không biết à?" Bác Yamoto quay sang nhìn tôi, bác ấy gần 40 nhưng vẫn trẻ con như vậy. Nhưng cũng phải thôi, tôi cũng chả biết lý do mà bác ấy là con gái nhưng cải trang thành nam rồi lại còn thích màu hường nữa. Tính cách của bác ấy nhiều khi tôi thấy lạ lắm. "Chị Aniko, thấy sao ạ?""Phụt!!" Tôi đang uống nước thì bị một cảnh làm cho mù mắt. Tôi đang nhìn cái quái gì đây?"Sao vậy ạ? Không đẹp ạ?"Đẹp làm sao? Gu thẩm mỹ của bác Yamoto tệ đến cỡ nào vậy. Chúng nó là con trai mà bác cho mặc một bộ đồ ngủ màu hường rồi hình dạng còn giống như mấy con khủng long thế kia? Hình tượng bất lương đâu rồi."Hahahaha!!" Tôi ôm bụng cười lớn, mắc cười quá đi. Nghĩ tới cái cảnh mà chúng nó cầm đầu Roppongi nhưng mặc bộ đồ này đúng là hài hước. Nhưng sao chúng háo hức quá vậy."Chị cười cái gì?" Ran cọc cằn lên tiếng"Không phải, nhưng mà sao mấy đứa có thể mặc những bộ đồ này vậy?""Đồ của bác Yamoto mua cho thì phải mặc thôi."Ừm...tỏ vẻ ngoan hiền cho ai xem vậy. Nếu lúc trước thì tôi có thể tin nhưng mà giờ thì đéo nha. Chúng nó tỏ vẻ ngoan hiền ở nhà như vậy thôi. Chứ thử ra ngoài đi, hổ báo trường mẫu giáo là đây."Trời ơi, Ran-Ran và Rin-Rin của bác sao lại dễ thương cute phô mai que như vậy hả?"Bác Yamoto chạy lại ôm ấp hôn hít vào chúng. Thấy mà nổi cả da gà. "À...Chúng em cũng có mua cho chị một bộ đó."Chúng mua gần hết trung tâm thương mại thế mà mua cho tôi đúng 1 bộ. Hảo em trai. Nhưng thôi, chúng có lòng thì mình nhận. Mong rằng là vừa mắt tôi. Tôi lặng người tay cầm bộ đồ chúng nó mua cho tôi. Là một bộ đồ ngủ con thỏ màu hồng. Chúng nó đừng nói rằng bắt tôi mặc cái bộ này đấy nhá. Mơ đi!"Wo!! Đẹp ghê!!""Hợp với chị ghê. Đúng là màu hồng. Ai mặc cũng hợp!!"Ran, Rin đứng quanh tôi nhìn tôi mặc bộ đồ con thỏ màu hường. Chả hiểu sao tôi lại phải mặc bộ này, nhưng thôi hai thằng nhóc này sắp cầm đầu một khu rồi. Ráng chịu đựng xíu để tương lai còn có răng mà ăn cháo