Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…
Quyển 3 - Chương 47
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 47‘Phải không? Không biết ý tứ của hoàng thượng …?’Dục phi muốn nói lại thôi nhưng lại để ra chút vội vàng, cũng khó trách, quan hệ đến hoàng vị, hậu cung ai mà không khẩn trương.‘Thánh ý khó dò a …’ Lạc ngọc như đau đầu thở dài, tạm dừng một hồi mới mở miệng, ‘ bất quá phụ hoàng đối đại hoàng huynh cùng nhị hoàng huynh đề cập khá nhiều a …’Nói đến đây, đã muốn phi thường sáng tỏ, lạc ngọc tin rằng vị dục phi này có thể hiểu được ý tứ của hắn.‘Đại hoàng tử!?’Dục phi nhất thời trắng bệch, cùng lạc ngọc nói vài câu liền vội vàng rời đi, nhìn bóng dáng nàng ý cười của lạc ngọc càng sâu.Tuy rằng phụ hoàng cái gì cũng chưa nói qua, bất quá huynh đệ hoàng gia hiện thời có năng lực nhất cũng chính là đại hoàng tử do hoàng hậu hạ sinh, dục phi là nhị hoàng tử cùng hoàng đệ trạch dục.Uy h**p lớn nhất đối với dục phi là đại hoàng tử, đối phương là trưởng tử , huống chi nhà mẹ đẻ thế lực lại cường đại, hơn nữa tứ hoàng tử cùng mẹ cũng không kém cỏi, muốn bước lên hoàng vị, bọn họ là trở ngại lớn nhất.Nói đến trạch dục, huynh đệ nhà mình hắn sẽ không tổn hại, bất quá hắn cũng không hứng thú hoàng vị , huống chi sau hắn có nhu phi cùng nhã phi duy trì, thế lực tuyệt không thể khinh thường.‘Ha ha …Nghĩ đến những ngày kế tiếp , cuộc sống của trach dục lâm vào khốn cảnh, lạc ngọc không hề áy náy mà cười, làm huynh đệ của hắn cũng không phải chuyện dễ dàng a.‘Còn chưa đủ đâu …’Muốn nháo lớn hơn nữa, kia hắn phải trợ giúp một phen, càng có nhiều người tham dự trò chơi thì mới có ý tứ chứ.Cục diện càng phức tạp, cơ hội hắn thoát thân càng lớn …Cho nên , các huynh đệ thân ái … đừng trách hắn không để ý tình huynh đệ …Trong đầu lạc ngọc hiện ra tình hình các hoàng tử, tự hỏi đối tượng kế tiếp là ai, trong đầu liền nhảy ra một người, trừ bỏ đại hoàng huynh của hắn còn có thể là ai đây?Dù sao hắn đã nói cho dục phi tự nhiên không thể quên đại hoàng huynh, nếu chỉ có một bên tính kế vậy kịch hay sao có thể diễn ?Vì tự do của hắn, chỉ có thể ủy khuất hoàng huynh thân ái hy sinh một chút.Lạc ngọc lộ ra nụ cười tiên diễm, ha ha , thân là hoàng đệ, hắn sao có thể không cùng hoàng huynh thăng tiến tình cảm nha … việc này không nên chậm trễ, liền hôm nay làm đi.Thu lại vẻ mặt nhàn tản, lạc ngọc thay bộ dáng cao quý tao nhã, hướng con mồi hắn sắp bị hắn tính kế.Không báo trước, coi như cho hoàng huynh một cái ‘kinh hỉ’ đi …Ha ha … thực chờ mong nha …
Chương 47
‘Phải không? Không biết ý tứ của hoàng thượng …?’
Dục phi muốn nói lại thôi nhưng lại để ra chút vội vàng, cũng khó trách, quan hệ đến hoàng vị, hậu cung ai mà không khẩn trương.
‘Thánh ý khó dò a …’ Lạc ngọc như đau đầu thở dài, tạm dừng một hồi mới mở miệng, ‘ bất quá phụ hoàng đối đại hoàng huynh cùng nhị hoàng huynh đề cập khá nhiều a …’
Nói đến đây, đã muốn phi thường sáng tỏ, lạc ngọc tin rằng vị dục phi này có thể hiểu được ý tứ của hắn.
‘Đại hoàng tử!?’
Dục phi nhất thời trắng bệch, cùng lạc ngọc nói vài câu liền vội vàng rời đi, nhìn bóng dáng nàng ý cười của lạc ngọc càng sâu.
Tuy rằng phụ hoàng cái gì cũng chưa nói qua, bất quá huynh đệ hoàng gia hiện thời có năng lực nhất cũng chính là đại hoàng tử do hoàng hậu hạ sinh, dục phi là nhị hoàng tử cùng hoàng đệ trạch dục.
Uy h**p lớn nhất đối với dục phi là đại hoàng tử, đối phương là trưởng tử , huống chi nhà mẹ đẻ thế lực lại cường đại, hơn nữa tứ hoàng tử cùng mẹ cũng không kém cỏi, muốn bước lên hoàng vị, bọn họ là trở ngại lớn nhất.
Nói đến trạch dục, huynh đệ nhà mình hắn sẽ không tổn hại, bất quá hắn cũng không hứng thú hoàng vị , huống chi sau hắn có nhu phi cùng nhã phi duy trì, thế lực tuyệt không thể khinh thường.
‘Ha ha …
Nghĩ đến những ngày kế tiếp , cuộc sống của trach dục lâm vào khốn cảnh, lạc ngọc không hề áy náy mà cười, làm huynh đệ của hắn cũng không phải chuyện dễ dàng a.
‘Còn chưa đủ đâu …’
Muốn nháo lớn hơn nữa, kia hắn phải trợ giúp một phen, càng có nhiều người tham dự trò chơi thì mới có ý tứ chứ.
Cục diện càng phức tạp, cơ hội hắn thoát thân càng lớn …
Cho nên , các huynh đệ thân ái … đừng trách hắn không để ý tình huynh đệ …
Trong đầu lạc ngọc hiện ra tình hình các hoàng tử, tự hỏi đối tượng kế tiếp là ai, trong đầu liền nhảy ra một người, trừ bỏ đại hoàng huynh của hắn còn có thể là ai đây?
Dù sao hắn đã nói cho dục phi tự nhiên không thể quên đại hoàng huynh, nếu chỉ có một bên tính kế vậy kịch hay sao có thể diễn ?
Vì tự do của hắn, chỉ có thể ủy khuất hoàng huynh thân ái hy sinh một chút.
Lạc ngọc lộ ra nụ cười tiên diễm, ha ha , thân là hoàng đệ, hắn sao có thể không cùng hoàng huynh thăng tiến tình cảm nha … việc này không nên chậm trễ, liền hôm nay làm đi.
Thu lại vẻ mặt nhàn tản, lạc ngọc thay bộ dáng cao quý tao nhã, hướng con mồi hắn sắp bị hắn tính kế.
Không báo trước, coi như cho hoàng huynh một cái ‘kinh hỉ’ đi …
Ha ha … thực chờ mong nha …
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 47‘Phải không? Không biết ý tứ của hoàng thượng …?’Dục phi muốn nói lại thôi nhưng lại để ra chút vội vàng, cũng khó trách, quan hệ đến hoàng vị, hậu cung ai mà không khẩn trương.‘Thánh ý khó dò a …’ Lạc ngọc như đau đầu thở dài, tạm dừng một hồi mới mở miệng, ‘ bất quá phụ hoàng đối đại hoàng huynh cùng nhị hoàng huynh đề cập khá nhiều a …’Nói đến đây, đã muốn phi thường sáng tỏ, lạc ngọc tin rằng vị dục phi này có thể hiểu được ý tứ của hắn.‘Đại hoàng tử!?’Dục phi nhất thời trắng bệch, cùng lạc ngọc nói vài câu liền vội vàng rời đi, nhìn bóng dáng nàng ý cười của lạc ngọc càng sâu.Tuy rằng phụ hoàng cái gì cũng chưa nói qua, bất quá huynh đệ hoàng gia hiện thời có năng lực nhất cũng chính là đại hoàng tử do hoàng hậu hạ sinh, dục phi là nhị hoàng tử cùng hoàng đệ trạch dục.Uy h**p lớn nhất đối với dục phi là đại hoàng tử, đối phương là trưởng tử , huống chi nhà mẹ đẻ thế lực lại cường đại, hơn nữa tứ hoàng tử cùng mẹ cũng không kém cỏi, muốn bước lên hoàng vị, bọn họ là trở ngại lớn nhất.Nói đến trạch dục, huynh đệ nhà mình hắn sẽ không tổn hại, bất quá hắn cũng không hứng thú hoàng vị , huống chi sau hắn có nhu phi cùng nhã phi duy trì, thế lực tuyệt không thể khinh thường.‘Ha ha …Nghĩ đến những ngày kế tiếp , cuộc sống của trach dục lâm vào khốn cảnh, lạc ngọc không hề áy náy mà cười, làm huynh đệ của hắn cũng không phải chuyện dễ dàng a.‘Còn chưa đủ đâu …’Muốn nháo lớn hơn nữa, kia hắn phải trợ giúp một phen, càng có nhiều người tham dự trò chơi thì mới có ý tứ chứ.Cục diện càng phức tạp, cơ hội hắn thoát thân càng lớn …Cho nên , các huynh đệ thân ái … đừng trách hắn không để ý tình huynh đệ …Trong đầu lạc ngọc hiện ra tình hình các hoàng tử, tự hỏi đối tượng kế tiếp là ai, trong đầu liền nhảy ra một người, trừ bỏ đại hoàng huynh của hắn còn có thể là ai đây?Dù sao hắn đã nói cho dục phi tự nhiên không thể quên đại hoàng huynh, nếu chỉ có một bên tính kế vậy kịch hay sao có thể diễn ?Vì tự do của hắn, chỉ có thể ủy khuất hoàng huynh thân ái hy sinh một chút.Lạc ngọc lộ ra nụ cười tiên diễm, ha ha , thân là hoàng đệ, hắn sao có thể không cùng hoàng huynh thăng tiến tình cảm nha … việc này không nên chậm trễ, liền hôm nay làm đi.Thu lại vẻ mặt nhàn tản, lạc ngọc thay bộ dáng cao quý tao nhã, hướng con mồi hắn sắp bị hắn tính kế.Không báo trước, coi như cho hoàng huynh một cái ‘kinh hỉ’ đi …Ha ha … thực chờ mong nha …