Chương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân…
Quyển 3 - Chương 52
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 52Ha ha, nếu tình huống thật sự như hắn đoán, kết cục không biết sẽ như thế nào đây?Đế vương độc đoán sẽ mang đến kết cục như thế nào? Là cá chết lưới rách hay là kết cục viên mãn?Có lẽ đây là ván cờ lớn nhất đời này của hắn …Lạc ngọc nhấp rượu cũng không muốn nghĩ nhiều, tùy cơ ứng biến đi!‘Phụ hoàng có định tiếp kiến hoàng thúc?’Nhìn huyền kì dịch hạ đũa, lạc ngọc hỏi, dù sao huyền kì dịch cũng ảnh hưởng rất lớn đến hắn.Tuy nói không trông cậy phụ hoàng thân ái cho phép hắn cùng hoàng thúc ở riêng, bất quá xác nhận một chút cũng không sao, kinh hỉ cũng không phải không tồn tại.‘Tự nhiên, lạc ngọc hoàng nhi sao lại quan tâm như thế, phụ hoàng sao có thể khinh thị?’ huyền kì dịch liếc lạc ngọc, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên nét cười, ‘Nếu đối phương làm ra chuyện gì, khả làm lạc ngọc bảo bới của ta thân thể khó chịu đi …’‘Ha ha …’Lạc ngọc khóe miệng co rút đối với d*c v*ng độc chiếm của huyền kì dịch không ý kiến, quả nhiên, không thể trông cậy phụ hoàng cấp cho hắn kinh hỉ a.‘Kia phụ hoàng vất vả a …’ lạc ngọc nói xong liền li khai, thẳng tiến ra cửa, ‘Thứ tội lạc ngọc lui trước, lát nữa tái kiến.’Cũng không đợi huyền kì dịch cho phép, lạc ngọc tự hỏi rời đi, lúc này vô luận trong lòng hay trong đầu chỉ tràn đầy thân ảnh hoàng thúc, lát nữa gặp mặt phải làm gì đây?Như là thiếu niên lần đầu nếm trải tình yêu, lạc ngọc nhăn mày khó xử, nghĩ phải đối mặt với huyền hoài cẩn như thế nào …Một canh giờ sau, trong mài ngọc thủy tạ lạc ngọc hưng phấn kêu lên.‘Ân! Chính là nó!’Lạc ngọc đôi ngọc bội trong tay, đây là hạ lễ không biết ai tặng hắn, là đôi ngọc bội long phượng, vô luận chất ngọc hay hình thức đều cực phẩm thêm nữa là ngụ ý của nó, lạc ngọc muốn cấp cho huyền hoài cẩn nha.‘Đưa cho hoàng thúc cái nào đây?’Tuy rằng tuyển định mục tiên nhưng lúc quyết định cấp ngọc bội cho huyền hoài cẩn, lạc ngọc có vài phần do dự.Long khí thế quá mạnh mẽ không thích hợp với hoàng thúc ôn nhuận, nhưng nếu đưa phượng có thể làm cho hoàng thúc thân là nam nhân xấu hổ?Lạc ngọc tưởng tượng phản ứng huyền hoài cẩn, nửa ngày cũng không thể quyết định.Quên đi, cho hoàng thúc ngọc bội hình rồng đi!Không sai biệt thời gian lắn, lạc ngọc cũng không tái nghĩ, đưa ra quyết định.Ha ha, dù sao sau này hắn sẽ làm hoàng thúc thành ‘phượng’ thôi, này tượng trưng thượng long liền đưa cho hoàng thúc đi!Nắm hai khối ngọc bội, lạc ngọc ý cười dào dạt!
Chương 52
Ha ha, nếu tình huống thật sự như hắn đoán, kết cục không biết sẽ như thế nào đây?
Đế vương độc đoán sẽ mang đến kết cục như thế nào? Là cá chết lưới rách hay là kết cục viên mãn?
Có lẽ đây là ván cờ lớn nhất đời này của hắn …
Lạc ngọc nhấp rượu cũng không muốn nghĩ nhiều, tùy cơ ứng biến đi!
‘Phụ hoàng có định tiếp kiến hoàng thúc?’
Nhìn huyền kì dịch hạ đũa, lạc ngọc hỏi, dù sao huyền kì dịch cũng ảnh hưởng rất lớn đến hắn.
Tuy nói không trông cậy phụ hoàng thân ái cho phép hắn cùng hoàng thúc ở riêng, bất quá xác nhận một chút cũng không sao, kinh hỉ cũng không phải không tồn tại.
‘Tự nhiên, lạc ngọc hoàng nhi sao lại quan tâm như thế, phụ hoàng sao có thể khinh thị?’ huyền kì dịch liếc lạc ngọc, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên nét cười, ‘Nếu đối phương làm ra chuyện gì, khả làm lạc ngọc bảo bới của ta thân thể khó chịu đi …’
‘Ha ha …’
Lạc ngọc khóe miệng co rút đối với d*c v*ng độc chiếm của huyền kì dịch không ý kiến, quả nhiên, không thể trông cậy phụ hoàng cấp cho hắn kinh hỉ a.
‘Kia phụ hoàng vất vả a …’ lạc ngọc nói xong liền li khai, thẳng tiến ra cửa, ‘Thứ tội lạc ngọc lui trước, lát nữa tái kiến.’
Cũng không đợi huyền kì dịch cho phép, lạc ngọc tự hỏi rời đi, lúc này vô luận trong lòng hay trong đầu chỉ tràn đầy thân ảnh hoàng thúc, lát nữa gặp mặt phải làm gì đây?
Như là thiếu niên lần đầu nếm trải tình yêu, lạc ngọc nhăn mày khó xử, nghĩ phải đối mặt với huyền hoài cẩn như thế nào …
Một canh giờ sau, trong mài ngọc thủy tạ lạc ngọc hưng phấn kêu lên.
‘Ân! Chính là nó!’
Lạc ngọc đôi ngọc bội trong tay, đây là hạ lễ không biết ai tặng hắn, là đôi ngọc bội long phượng, vô luận chất ngọc hay hình thức đều cực phẩm thêm nữa là ngụ ý của nó, lạc ngọc muốn cấp cho huyền hoài cẩn nha.
‘Đưa cho hoàng thúc cái nào đây?’
Tuy rằng tuyển định mục tiên nhưng lúc quyết định cấp ngọc bội cho huyền hoài cẩn, lạc ngọc có vài phần do dự.
Long khí thế quá mạnh mẽ không thích hợp với hoàng thúc ôn nhuận, nhưng nếu đưa phượng có thể làm cho hoàng thúc thân là nam nhân xấu hổ?
Lạc ngọc tưởng tượng phản ứng huyền hoài cẩn, nửa ngày cũng không thể quyết định.
Quên đi, cho hoàng thúc ngọc bội hình rồng đi!
Không sai biệt thời gian lắn, lạc ngọc cũng không tái nghĩ, đưa ra quyết định.
Ha ha, dù sao sau này hắn sẽ làm hoàng thúc thành ‘phượng’ thôi, này tượng trưng thượng long liền đưa cho hoàng thúc đi!
Nắm hai khối ngọc bội, lạc ngọc ý cười dào dạt!
Bách Thảo ChiếtTác giả: Ám Vi Dạ NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngChương 1 Nơi đây vốn là một mật thất dùng để biểu diễn. Trung tâm mật thất là một sân khấu lớn – nơi huấn luyện sư “dạy dỗ” sủng vật, tứ phía là khán đài dành cho khách xem biểu diễn. Ngoài ra ở các góc còn bố trí máy quay để thu lại quá trình huấn luyện từ đó chiếu thẳng lên màn hình lớn thượng ở trên cao. Lúc này, khán đài chật kín, những vị khách có hứng thú với SM đều mang theo sủng vật của mình về đây xem biễu diễn. Tất cả đèn chiếu sáng đều hướng về sân khấu, trên đài, một nam nhân dáng người kiện mỹ hay tay đều bị xích sắt màu bạc trói chặt kéo ra hai bên, thân hình lơ lửng giữa không trung. Nam nhân phải kiễng mũi chân mới có thể duy trì trạng thái cân bằng. Sợi dây xích được nối với hàng loạt máy móc trên trần, một khi nam tử hơi thả lỏng, xích sắt chịu tác động liền bị thu lại cho đến khi người cách mặt đất ba mươi thước mới thôi. Để bảo trì cân bằng, toàn thân nam tử vì quá sức mà run run, mồ hôi dày đặc trên làn da màu mật ong, hơn nữa khuôn mặt lại bị mặt nạ che hết phân… Chương 52Ha ha, nếu tình huống thật sự như hắn đoán, kết cục không biết sẽ như thế nào đây?Đế vương độc đoán sẽ mang đến kết cục như thế nào? Là cá chết lưới rách hay là kết cục viên mãn?Có lẽ đây là ván cờ lớn nhất đời này của hắn …Lạc ngọc nhấp rượu cũng không muốn nghĩ nhiều, tùy cơ ứng biến đi!‘Phụ hoàng có định tiếp kiến hoàng thúc?’Nhìn huyền kì dịch hạ đũa, lạc ngọc hỏi, dù sao huyền kì dịch cũng ảnh hưởng rất lớn đến hắn.Tuy nói không trông cậy phụ hoàng thân ái cho phép hắn cùng hoàng thúc ở riêng, bất quá xác nhận một chút cũng không sao, kinh hỉ cũng không phải không tồn tại.‘Tự nhiên, lạc ngọc hoàng nhi sao lại quan tâm như thế, phụ hoàng sao có thể khinh thị?’ huyền kì dịch liếc lạc ngọc, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên nét cười, ‘Nếu đối phương làm ra chuyện gì, khả làm lạc ngọc bảo bới của ta thân thể khó chịu đi …’‘Ha ha …’Lạc ngọc khóe miệng co rút đối với d*c v*ng độc chiếm của huyền kì dịch không ý kiến, quả nhiên, không thể trông cậy phụ hoàng cấp cho hắn kinh hỉ a.‘Kia phụ hoàng vất vả a …’ lạc ngọc nói xong liền li khai, thẳng tiến ra cửa, ‘Thứ tội lạc ngọc lui trước, lát nữa tái kiến.’Cũng không đợi huyền kì dịch cho phép, lạc ngọc tự hỏi rời đi, lúc này vô luận trong lòng hay trong đầu chỉ tràn đầy thân ảnh hoàng thúc, lát nữa gặp mặt phải làm gì đây?Như là thiếu niên lần đầu nếm trải tình yêu, lạc ngọc nhăn mày khó xử, nghĩ phải đối mặt với huyền hoài cẩn như thế nào …Một canh giờ sau, trong mài ngọc thủy tạ lạc ngọc hưng phấn kêu lên.‘Ân! Chính là nó!’Lạc ngọc đôi ngọc bội trong tay, đây là hạ lễ không biết ai tặng hắn, là đôi ngọc bội long phượng, vô luận chất ngọc hay hình thức đều cực phẩm thêm nữa là ngụ ý của nó, lạc ngọc muốn cấp cho huyền hoài cẩn nha.‘Đưa cho hoàng thúc cái nào đây?’Tuy rằng tuyển định mục tiên nhưng lúc quyết định cấp ngọc bội cho huyền hoài cẩn, lạc ngọc có vài phần do dự.Long khí thế quá mạnh mẽ không thích hợp với hoàng thúc ôn nhuận, nhưng nếu đưa phượng có thể làm cho hoàng thúc thân là nam nhân xấu hổ?Lạc ngọc tưởng tượng phản ứng huyền hoài cẩn, nửa ngày cũng không thể quyết định.Quên đi, cho hoàng thúc ngọc bội hình rồng đi!Không sai biệt thời gian lắn, lạc ngọc cũng không tái nghĩ, đưa ra quyết định.Ha ha, dù sao sau này hắn sẽ làm hoàng thúc thành ‘phượng’ thôi, này tượng trưng thượng long liền đưa cho hoàng thúc đi!Nắm hai khối ngọc bội, lạc ngọc ý cười dào dạt!