Chào mọi người. Tôi tên là Aniko Kami. Một cái tên không có gì đặc biệt. Nhưng bản thân tôi mới đặc biệt. Tôi hiện đang 30 tuổi, có công việc ổn định là một nhà tài phiệt. Do giàu nên tôi không thích yêu đương lắm, cứ sống cuộc đời FA cho lành. Cứ tưởng sẽ sống như vậy cho đến cuối đời nhưng không. Ông trời vả ngay vào mặt tôi một cú tát. Tôi ra đi vào độ tuổi 30. Đó là vào ngày lễ hội, tôi đang tung tăng tận hưởng lễ hội vui vẻ thì một chiếc xe húc tôi bay xa. Thì tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình chết do xui thôi. Ai ngờ tôi được hồi sinh vào năm 15 tuổi mọi người. Vâng thật đấy! Cứ tưởng ông trời ghét mình nên cho mình chết, nhưng ai ngờ ông trời yêu thương mình cho mình sống lại. Thế là tôi lại tận hưởng cuộc đời quay trở lại Nhưng rồi, ông trời lại cho tôi một cú vả. Tôi lại chết vào ngày đó. Cũng vụ tai nạn ấy. Tôi cay lắm mọi người. Cay thằng lái xe bị mù đéo biết nhìn đường á. Nó tông tôi hai lần rồi mà vẫn không biết. Và rồi, ông trời lại cho tôi sống lại lần 3 thôi. Bất ngờ lẫn…
Chương 116: Tâm Sự
Chị Gái Bất Tử Của Tokyo RevengerTác giả: ༺TR₋₋BBAツ༻Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngChào mọi người. Tôi tên là Aniko Kami. Một cái tên không có gì đặc biệt. Nhưng bản thân tôi mới đặc biệt. Tôi hiện đang 30 tuổi, có công việc ổn định là một nhà tài phiệt. Do giàu nên tôi không thích yêu đương lắm, cứ sống cuộc đời FA cho lành. Cứ tưởng sẽ sống như vậy cho đến cuối đời nhưng không. Ông trời vả ngay vào mặt tôi một cú tát. Tôi ra đi vào độ tuổi 30. Đó là vào ngày lễ hội, tôi đang tung tăng tận hưởng lễ hội vui vẻ thì một chiếc xe húc tôi bay xa. Thì tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình chết do xui thôi. Ai ngờ tôi được hồi sinh vào năm 15 tuổi mọi người. Vâng thật đấy! Cứ tưởng ông trời ghét mình nên cho mình chết, nhưng ai ngờ ông trời yêu thương mình cho mình sống lại. Thế là tôi lại tận hưởng cuộc đời quay trở lại Nhưng rồi, ông trời lại cho tôi một cú vả. Tôi lại chết vào ngày đó. Cũng vụ tai nạn ấy. Tôi cay lắm mọi người. Cay thằng lái xe bị mù đéo biết nhìn đường á. Nó tông tôi hai lần rồi mà vẫn không biết. Và rồi, ông trời lại cho tôi sống lại lần 3 thôi. Bất ngờ lẫn… Cô cố gắng đi tới bệnh viện K như lời Kisaki nói. À, không phải là nó nói mới đúng chứ. Việc Kisaki bị nó nhập vào cô đã có kế hoạch để nó thoát ra. Chỉ cần nhốt nó mãi mãi trong cơ thể của cô thì mọi chuyện có thể ổn thỏa rồi.Takemichi, cô tin cậuCô đi tìm từng phòng trong bệnh viện. Rốt cuộc cũng tìm thấy rồi. Hình dáng cô ngày đêm mong chờ cũng đã thấy rồi. Một người con trai mặc đồ bệnh nhân nằm thở oxi trên giường bệnh, sắc mặt vẫn như vậy. Chẳng khác gì ngày thường.Cô bật cười khi thấy dáng vẻ này của Shin, khụy người xuống dưới giường anh đang nằm, dòng nước mắt cô tuôn trào. Nhìn thấy dáng vẻ anh còn sống làm cô vừa vui mừng vừa đau khổ. Vui mừng vì anh còn sống, cô không hề mất đi anh. Nhưng buồn vì có lẽ trong tương lai khi anh tỉnh lại, cô sẽ chẳng còn được gặp anh mất rồi."Shin, cậu thật ác độc. Sao lại để tớ một mình lâu như vậy chứ?"Cô vừa nói, nước mắt cứ rơi mãi. Nỗi nhớ anh đã hoàn toàn chiếm đoạt lấy cô. Những ngày tháng cô sống trong đau khổ vì cứ nghĩ cái chết của anh là do mình, nhưng bây giờ nhìn xem. Anh vẫn còn sống và thậm chí cô còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của anh cơ mà. Thật mừng khi anh vẫn ở bên cô!"Shin, cậu biết không? Từ trước khi gặp cậu tớ chẳng như này đâu. Chưa từng khóc hay chưa từng dựa dẫm vào ai. Thế mà một người như cậu lại có thể làm tớ yêu cơ đấy."Cô nắm chặt tay anh như thể chỉ cần buông thì anh sẽ ra đi ngay tức khắc. Cô sợ tình cảnh đó lắm rồi. Cho dù cơ thể cô có ốm yếu thì cô cũng muốn anh tỉnh dậy, chăm sóc cô cho những ngày cuối đời mà thôi. Khuôn mặt của anh đã hơi ốm có lẽ do đang trong trạng thái hôn mê. Không cần biết bao lâu anh tỉnh, chỉ cần anh còn sống, còn hơi ấm cô sẽ dùng mọi cách để anh sống lại."Shin tớ sắp làm một chuyện ngu ngốc, nên nếu cậu có tỉnh thì hãy cứ trách mắng trước bia mộ của tớ nhá. Lần này tớ sẽ không còn hồi sinh đâu, nên chẳng thể gặp cậu nữa rồi.""Tớ sẽ chết thật đó, nên cậu phải sống cho thật tốt. Tuyệt đối hãy đi yêu cô gái khác tốt hơn tớ được chứ?""Những đứa nhóc bên cạnh tớ toàn là dạng lì lợm, khó đào tạo. Tớ cũng mệt, nhưng mà nghĩ lại nhờ có mấy đứa nhóc nên tớ mới có thể sống như là chính mình."Từng câu nói, từng lời cô nói đều là thật lòng. Bởi vì bây giờ cô chẳng còn gì để che giấu nữa rồi. Chỉ vài ngày nữa thôi, cô sẽ được giải thoát. Mọi người sẽ lại sống cuộc đời của mình. Takemichi có lẽ sẽ được sống cuộc đời hạnh phúc cùng Hinata. Draken với Ema sẽ trở thành một gia đình, Mikey thì sẽ có được sự hạnh phúc từ bạn bè, gia đình. Mọi chuyện trong tương lai thật đẹp trong mắt cô.Nhưng tương lai đẹp đó lại chẳng có cô...Cô ngồi tâm sự cùng anh tới gần sáng. Cho dù mệt mỏi nhưng cô vẫn không thể ngủ được. Bởi vì đã lâu rồi cô mới được ở gần anh như này mà. Phải tận dụng thời gian để không thể hối hận sau này chứ.Cô đứng dậy nhìn bình minh bên ngoài cửa sổ, tay cô vẫn nắm bàn tay của anh."Shin, nếu cậu có nghe thì nhất định phải tỉnh lại đi đó. Tớ sẽ cố gắng sống để chờ cậu." Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp. "Tớ sẽ cho cậu câu trả lời nếu cậu tỉnh lại."Cô rời khỏi căn phòng, vào lúc cô đóng cửa, mắt của người nằm trên giường bỗng nhiên cử động.
Cô cố gắng đi tới bệnh viện K như lời Kisaki nói. À, không phải là nó nói mới đúng chứ. Việc Kisaki bị nó nhập vào cô đã có kế hoạch để nó thoát ra. Chỉ cần nhốt nó mãi mãi trong cơ thể của cô thì mọi chuyện có thể ổn thỏa rồi.
Takemichi, cô tin cậu
Cô đi tìm từng phòng trong bệnh viện. Rốt cuộc cũng tìm thấy rồi. Hình dáng cô ngày đêm mong chờ cũng đã thấy rồi. Một người con trai mặc đồ bệnh nhân nằm thở oxi trên giường bệnh, sắc mặt vẫn như vậy. Chẳng khác gì ngày thường.
Cô bật cười khi thấy dáng vẻ này của Shin, khụy người xuống dưới giường anh đang nằm, dòng nước mắt cô tuôn trào. Nhìn thấy dáng vẻ anh còn sống làm cô vừa vui mừng vừa đau khổ. Vui mừng vì anh còn sống, cô không hề mất đi anh. Nhưng buồn vì có lẽ trong tương lai khi anh tỉnh lại, cô sẽ chẳng còn được gặp anh mất rồi.
"Shin, cậu thật ác độc. Sao lại để tớ một mình lâu như vậy chứ?"
Cô vừa nói, nước mắt cứ rơi mãi. Nỗi nhớ anh đã hoàn toàn chiếm đoạt lấy cô. Những ngày tháng cô sống trong đau khổ vì cứ nghĩ cái chết của anh là do mình, nhưng bây giờ nhìn xem. Anh vẫn còn sống và thậm chí cô còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của anh cơ mà. Thật mừng khi anh vẫn ở bên cô!
"Shin, cậu biết không? Từ trước khi gặp cậu tớ chẳng như này đâu. Chưa từng khóc hay chưa từng dựa dẫm vào ai. Thế mà một người như cậu lại có thể làm tớ yêu cơ đấy."
Cô nắm chặt tay anh như thể chỉ cần buông thì anh sẽ ra đi ngay tức khắc. Cô sợ tình cảnh đó lắm rồi. Cho dù cơ thể cô có ốm yếu thì cô cũng muốn anh tỉnh dậy, chăm sóc cô cho những ngày cuối đời mà thôi. Khuôn mặt của anh đã hơi ốm có lẽ do đang trong trạng thái hôn mê. Không cần biết bao lâu anh tỉnh, chỉ cần anh còn sống, còn hơi ấm cô sẽ dùng mọi cách để anh sống lại.
"Shin tớ sắp làm một chuyện ngu ngốc, nên nếu cậu có tỉnh thì hãy cứ trách mắng trước bia mộ của tớ nhá. Lần này tớ sẽ không còn hồi sinh đâu, nên chẳng thể gặp cậu nữa rồi."
"Tớ sẽ chết thật đó, nên cậu phải sống cho thật tốt. Tuyệt đối hãy đi yêu cô gái khác tốt hơn tớ được chứ?"
"Những đứa nhóc bên cạnh tớ toàn là dạng lì lợm, khó đào tạo. Tớ cũng mệt, nhưng mà nghĩ lại nhờ có mấy đứa nhóc nên tớ mới có thể sống như là chính mình."
Từng câu nói, từng lời cô nói đều là thật lòng. Bởi vì bây giờ cô chẳng còn gì để che giấu nữa rồi. Chỉ vài ngày nữa thôi, cô sẽ được giải thoát. Mọi người sẽ lại sống cuộc đời của mình. Takemichi có lẽ sẽ được sống cuộc đời hạnh phúc cùng Hinata. Draken với Ema sẽ trở thành một gia đình, Mikey thì sẽ có được sự hạnh phúc từ bạn bè, gia đình. Mọi chuyện trong tương lai thật đẹp trong mắt cô.
Nhưng tương lai đẹp đó lại chẳng có cô...
Cô ngồi tâm sự cùng anh tới gần sáng. Cho dù mệt mỏi nhưng cô vẫn không thể ngủ được. Bởi vì đã lâu rồi cô mới được ở gần anh như này mà. Phải tận dụng thời gian để không thể hối hận sau này chứ.
Cô đứng dậy nhìn bình minh bên ngoài cửa sổ, tay cô vẫn nắm bàn tay của anh.
"Shin, nếu cậu có nghe thì nhất định phải tỉnh lại đi đó. Tớ sẽ cố gắng sống để chờ cậu." Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp. "Tớ sẽ cho cậu câu trả lời nếu cậu tỉnh lại."
Cô rời khỏi căn phòng, vào lúc cô đóng cửa, mắt của người nằm trên giường bỗng nhiên cử động.
Chị Gái Bất Tử Của Tokyo RevengerTác giả: ༺TR₋₋BBAツ༻Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngChào mọi người. Tôi tên là Aniko Kami. Một cái tên không có gì đặc biệt. Nhưng bản thân tôi mới đặc biệt. Tôi hiện đang 30 tuổi, có công việc ổn định là một nhà tài phiệt. Do giàu nên tôi không thích yêu đương lắm, cứ sống cuộc đời FA cho lành. Cứ tưởng sẽ sống như vậy cho đến cuối đời nhưng không. Ông trời vả ngay vào mặt tôi một cú tát. Tôi ra đi vào độ tuổi 30. Đó là vào ngày lễ hội, tôi đang tung tăng tận hưởng lễ hội vui vẻ thì một chiếc xe húc tôi bay xa. Thì tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình chết do xui thôi. Ai ngờ tôi được hồi sinh vào năm 15 tuổi mọi người. Vâng thật đấy! Cứ tưởng ông trời ghét mình nên cho mình chết, nhưng ai ngờ ông trời yêu thương mình cho mình sống lại. Thế là tôi lại tận hưởng cuộc đời quay trở lại Nhưng rồi, ông trời lại cho tôi một cú vả. Tôi lại chết vào ngày đó. Cũng vụ tai nạn ấy. Tôi cay lắm mọi người. Cay thằng lái xe bị mù đéo biết nhìn đường á. Nó tông tôi hai lần rồi mà vẫn không biết. Và rồi, ông trời lại cho tôi sống lại lần 3 thôi. Bất ngờ lẫn… Cô cố gắng đi tới bệnh viện K như lời Kisaki nói. À, không phải là nó nói mới đúng chứ. Việc Kisaki bị nó nhập vào cô đã có kế hoạch để nó thoát ra. Chỉ cần nhốt nó mãi mãi trong cơ thể của cô thì mọi chuyện có thể ổn thỏa rồi.Takemichi, cô tin cậuCô đi tìm từng phòng trong bệnh viện. Rốt cuộc cũng tìm thấy rồi. Hình dáng cô ngày đêm mong chờ cũng đã thấy rồi. Một người con trai mặc đồ bệnh nhân nằm thở oxi trên giường bệnh, sắc mặt vẫn như vậy. Chẳng khác gì ngày thường.Cô bật cười khi thấy dáng vẻ này của Shin, khụy người xuống dưới giường anh đang nằm, dòng nước mắt cô tuôn trào. Nhìn thấy dáng vẻ anh còn sống làm cô vừa vui mừng vừa đau khổ. Vui mừng vì anh còn sống, cô không hề mất đi anh. Nhưng buồn vì có lẽ trong tương lai khi anh tỉnh lại, cô sẽ chẳng còn được gặp anh mất rồi."Shin, cậu thật ác độc. Sao lại để tớ một mình lâu như vậy chứ?"Cô vừa nói, nước mắt cứ rơi mãi. Nỗi nhớ anh đã hoàn toàn chiếm đoạt lấy cô. Những ngày tháng cô sống trong đau khổ vì cứ nghĩ cái chết của anh là do mình, nhưng bây giờ nhìn xem. Anh vẫn còn sống và thậm chí cô còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của anh cơ mà. Thật mừng khi anh vẫn ở bên cô!"Shin, cậu biết không? Từ trước khi gặp cậu tớ chẳng như này đâu. Chưa từng khóc hay chưa từng dựa dẫm vào ai. Thế mà một người như cậu lại có thể làm tớ yêu cơ đấy."Cô nắm chặt tay anh như thể chỉ cần buông thì anh sẽ ra đi ngay tức khắc. Cô sợ tình cảnh đó lắm rồi. Cho dù cơ thể cô có ốm yếu thì cô cũng muốn anh tỉnh dậy, chăm sóc cô cho những ngày cuối đời mà thôi. Khuôn mặt của anh đã hơi ốm có lẽ do đang trong trạng thái hôn mê. Không cần biết bao lâu anh tỉnh, chỉ cần anh còn sống, còn hơi ấm cô sẽ dùng mọi cách để anh sống lại."Shin tớ sắp làm một chuyện ngu ngốc, nên nếu cậu có tỉnh thì hãy cứ trách mắng trước bia mộ của tớ nhá. Lần này tớ sẽ không còn hồi sinh đâu, nên chẳng thể gặp cậu nữa rồi.""Tớ sẽ chết thật đó, nên cậu phải sống cho thật tốt. Tuyệt đối hãy đi yêu cô gái khác tốt hơn tớ được chứ?""Những đứa nhóc bên cạnh tớ toàn là dạng lì lợm, khó đào tạo. Tớ cũng mệt, nhưng mà nghĩ lại nhờ có mấy đứa nhóc nên tớ mới có thể sống như là chính mình."Từng câu nói, từng lời cô nói đều là thật lòng. Bởi vì bây giờ cô chẳng còn gì để che giấu nữa rồi. Chỉ vài ngày nữa thôi, cô sẽ được giải thoát. Mọi người sẽ lại sống cuộc đời của mình. Takemichi có lẽ sẽ được sống cuộc đời hạnh phúc cùng Hinata. Draken với Ema sẽ trở thành một gia đình, Mikey thì sẽ có được sự hạnh phúc từ bạn bè, gia đình. Mọi chuyện trong tương lai thật đẹp trong mắt cô.Nhưng tương lai đẹp đó lại chẳng có cô...Cô ngồi tâm sự cùng anh tới gần sáng. Cho dù mệt mỏi nhưng cô vẫn không thể ngủ được. Bởi vì đã lâu rồi cô mới được ở gần anh như này mà. Phải tận dụng thời gian để không thể hối hận sau này chứ.Cô đứng dậy nhìn bình minh bên ngoài cửa sổ, tay cô vẫn nắm bàn tay của anh."Shin, nếu cậu có nghe thì nhất định phải tỉnh lại đi đó. Tớ sẽ cố gắng sống để chờ cậu." Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp. "Tớ sẽ cho cậu câu trả lời nếu cậu tỉnh lại."Cô rời khỏi căn phòng, vào lúc cô đóng cửa, mắt của người nằm trên giường bỗng nhiên cử động.