Tác giả:

ững ánh mắt tò mò. Cho đến 1 tháng trước. Một buổi sáng tháng 8 mát mẻ, hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, bay ra từ một ngôi biệt thự nào đó trong khu, một chiếc xe tải chở theo hơn chục công nhân dừng trước cổng biệt thự Đen. Một người đàn ông có tuổi mặc véc đen bình thản dùng chìa tra vào ổ khoá và chiếc cổng nặng trịch được kéo ra trong tiếng cót két đến rợn người. Chi trong một ngày, bộ mặt của ngôi nhà đã hoàn toàn thay đổi. Cỏ trong các khuôn viên quanh biệt thự đã được làm sạch, đất được xới lên và người ta trồng cây ở đó. Một tháng sau, người trong khu sửng sốt khi thấy khu vườn giờ đây tràn ngập hoa cánh bướm, một loại hoa đồng nội rất đẹp. Sự sống dường như quay lại với ngôi nhà, và nó làm cho chủ nhân của những ngôi biệt thự hiện đại và lộng lấy khác trong khu phải thèm thuồng và thầm ghen tỵ. Cánh cổng sắt đen thui và han gỉ đã được thay bằng một cánh cổng điện tử, chỉ có những bức tường phủ đầy dây hoa ti-gôn thì vẫn không thay đổi. Thỉnh thoảng người ta thấy…

Chương 22: Chương 22

Interpol Phần 1 – Biệt Thự ĐenTác giả: Muội Muộiững ánh mắt tò mò. Cho đến 1 tháng trước. Một buổi sáng tháng 8 mát mẻ, hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, bay ra từ một ngôi biệt thự nào đó trong khu, một chiếc xe tải chở theo hơn chục công nhân dừng trước cổng biệt thự Đen. Một người đàn ông có tuổi mặc véc đen bình thản dùng chìa tra vào ổ khoá và chiếc cổng nặng trịch được kéo ra trong tiếng cót két đến rợn người. Chi trong một ngày, bộ mặt của ngôi nhà đã hoàn toàn thay đổi. Cỏ trong các khuôn viên quanh biệt thự đã được làm sạch, đất được xới lên và người ta trồng cây ở đó. Một tháng sau, người trong khu sửng sốt khi thấy khu vườn giờ đây tràn ngập hoa cánh bướm, một loại hoa đồng nội rất đẹp. Sự sống dường như quay lại với ngôi nhà, và nó làm cho chủ nhân của những ngôi biệt thự hiện đại và lộng lấy khác trong khu phải thèm thuồng và thầm ghen tỵ. Cánh cổng sắt đen thui và han gỉ đã được thay bằng một cánh cổng điện tử, chỉ có những bức tường phủ đầy dây hoa ti-gôn thì vẫn không thay đổi. Thỉnh thoảng người ta thấy… Đơn giản là họ thấy em thú vị thôi. Vì họ đã quá nhàm chán với những cô nàng quanh chân họ rồi. Còn thích thì chưa chắc.- Xong vụ này anh sẽ quay về đây, đợi em nhận anh trai xong sẽ bắt cóc em về Hồng Kông.- Anh cứ về đó trước cũng được. Xong việc của em, em với chú Lý sẽ qua liền.- Không được. Chẳng phải em nói ở đây còn có người đã hứa hôn với em từ nhỏ sao. Hắn mà bắt mất em thì chết anh.- Ha ha… Đó là lời hứa của đấng sinh thành, em đâu có để tâm. Nếu anh thích ở Việt Nam thì qua đây với em cũng được. Nhưng em nghĩ là em sẽ xong nhanh thôi.- Sao bảo người đàn ông kia không chịu gặp em? Ông ấy tránh mặt em mà.- Em không biết tại sao ông ấy làm thế. Cũng có thể là do tác động từ cái chết của em trai quản gia Lý. Ông ấy sợ.- Cô nhún vai.- Sợ gì?- Họ không những giấu con trai của Phạm gia và Hà gia đi mà con mang cả con trai của Đinh gia đi. Mà Đinh Trọng Hiếu lại là cháu ngoại của người đã ra lệnh giết cả nhà em và cả nhà họ Hà, anh nghĩ họ sẽ không lùng sục tìm cháu của mình sao?- Em có ý định tìm hắn không?- Ai?- Người đã giết cha mẹ em?- Người làm chuyện đó đã chết rồi. Đinh Trọng Nghĩa. Nghe bác Lý nói vợ chồng ông ta cũng đã chết.- Vậy còn người ra lệnh giết cha mẹ em nữa, hắn mới là cội nguồn của bi kịch.- Em cũng đang nghĩ chuyện đó. Em đang băn khoăn không biết nếu anh trai em và Hà Gia Huy biết thì họ sẽ nghĩ gì. Nếu em không là một đặc vụ Interpol, có thể em đã làm những chuyện liều lĩnh. Nhưng khi nắm trong tay cán cân công lý rồi, em nhận ra rằng cái gì rồi cũng có giá của nó. Ông ấy sẽ bị trừng phạt vì những tội ác của mình.- Thế em có đi nhận lại những người thân của mình không?- Cha em là trẻ mồ côi. Chỉ có gia đình bên ngoại- Quân Anh cười khẩy một cái- Nhưng chẳng quan trọng. Em và anh trai em vốn không tồn tại với họ mà, nhưng sẽ có lúc phải đến hỏi thăm họ. Họ giàu có lắm, nên không cẩn thận sẽ bị hiểu lầm là đến đó xin xỏ, nương nhờ. Đợi em tìm ra anh trai em đã.- Em nói em đã có cách để tìm ra thân thế của họ phải không ?- Đúng. Nhưng em cần tìm người năm xưa đã đưa họ đến trại trẻ mồ côi đã. Việc này quản gia Lý chắc lo được.

Đơn giản là họ thấy em thú vị thôi. Vì họ đã quá nhàm chán với những cô nàng quanh chân họ rồi. Còn thích thì chưa chắc.

- Xong vụ này anh sẽ quay về đây, đợi em nhận anh trai xong sẽ bắt cóc em về Hồng Kông.

- Anh cứ về đó trước cũng được. Xong việc của em, em với chú Lý sẽ qua liền.

- Không được. Chẳng phải em nói ở đây còn có người đã hứa hôn với em từ nhỏ sao. Hắn mà bắt mất em thì chết anh.

- Ha ha… Đó là lời hứa của đấng sinh thành, em đâu có để tâm. Nếu anh thích ở Việt Nam thì qua đây với em cũng được. Nhưng em nghĩ là em sẽ xong nhanh thôi.

- Sao bảo người đàn ông kia không chịu gặp em? Ông ấy tránh mặt em mà.

- Em không biết tại sao ông ấy làm thế. Cũng có thể là do tác động từ cái chết của em trai quản gia Lý. Ông ấy sợ.- Cô nhún vai.

- Sợ gì?

- Họ không những giấu con trai của Phạm gia và Hà gia đi mà con mang cả con trai của Đinh gia đi. Mà Đinh Trọng Hiếu lại là cháu ngoại của người đã ra lệnh giết cả nhà em và cả nhà họ Hà, anh nghĩ họ sẽ không lùng sục tìm cháu của mình sao?

- Em có ý định tìm hắn không?

- Ai?

- Người đã giết cha mẹ em?

- Người làm chuyện đó đã chết rồi. Đinh Trọng Nghĩa. Nghe bác Lý nói vợ chồng ông ta cũng đã chết.

- Vậy còn người ra lệnh giết cha mẹ em nữa, hắn mới là cội nguồn của bi kịch.

- Em cũng đang nghĩ chuyện đó. Em đang băn khoăn không biết nếu anh trai em và Hà Gia Huy biết thì họ sẽ nghĩ gì. Nếu em không là một đặc vụ Interpol, có thể em đã làm những chuyện liều lĩnh. Nhưng khi nắm trong tay cán cân công lý rồi, em nhận ra rằng cái gì rồi cũng có giá của nó. Ông ấy sẽ bị trừng phạt vì những tội ác của mình.

- Thế em có đi nhận lại những người thân của mình không?

- Cha em là trẻ mồ côi. Chỉ có gia đình bên ngoại- Quân Anh cười khẩy một cái- Nhưng chẳng quan trọng. Em và anh trai em vốn không tồn tại với họ mà, nhưng sẽ có lúc phải đến hỏi thăm họ. Họ giàu có lắm, nên không cẩn thận sẽ bị hiểu lầm là đến đó xin xỏ, nương nhờ. Đợi em tìm ra anh trai em đã.

- Em nói em đã có cách để tìm ra thân thế của họ phải không ?

- Đúng. Nhưng em cần tìm người năm xưa đã đưa họ đến trại trẻ mồ côi đã. Việc này quản gia Lý chắc lo được.

Interpol Phần 1 – Biệt Thự ĐenTác giả: Muội Muộiững ánh mắt tò mò. Cho đến 1 tháng trước. Một buổi sáng tháng 8 mát mẻ, hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, bay ra từ một ngôi biệt thự nào đó trong khu, một chiếc xe tải chở theo hơn chục công nhân dừng trước cổng biệt thự Đen. Một người đàn ông có tuổi mặc véc đen bình thản dùng chìa tra vào ổ khoá và chiếc cổng nặng trịch được kéo ra trong tiếng cót két đến rợn người. Chi trong một ngày, bộ mặt của ngôi nhà đã hoàn toàn thay đổi. Cỏ trong các khuôn viên quanh biệt thự đã được làm sạch, đất được xới lên và người ta trồng cây ở đó. Một tháng sau, người trong khu sửng sốt khi thấy khu vườn giờ đây tràn ngập hoa cánh bướm, một loại hoa đồng nội rất đẹp. Sự sống dường như quay lại với ngôi nhà, và nó làm cho chủ nhân của những ngôi biệt thự hiện đại và lộng lấy khác trong khu phải thèm thuồng và thầm ghen tỵ. Cánh cổng sắt đen thui và han gỉ đã được thay bằng một cánh cổng điện tử, chỉ có những bức tường phủ đầy dây hoa ti-gôn thì vẫn không thay đổi. Thỉnh thoảng người ta thấy… Đơn giản là họ thấy em thú vị thôi. Vì họ đã quá nhàm chán với những cô nàng quanh chân họ rồi. Còn thích thì chưa chắc.- Xong vụ này anh sẽ quay về đây, đợi em nhận anh trai xong sẽ bắt cóc em về Hồng Kông.- Anh cứ về đó trước cũng được. Xong việc của em, em với chú Lý sẽ qua liền.- Không được. Chẳng phải em nói ở đây còn có người đã hứa hôn với em từ nhỏ sao. Hắn mà bắt mất em thì chết anh.- Ha ha… Đó là lời hứa của đấng sinh thành, em đâu có để tâm. Nếu anh thích ở Việt Nam thì qua đây với em cũng được. Nhưng em nghĩ là em sẽ xong nhanh thôi.- Sao bảo người đàn ông kia không chịu gặp em? Ông ấy tránh mặt em mà.- Em không biết tại sao ông ấy làm thế. Cũng có thể là do tác động từ cái chết của em trai quản gia Lý. Ông ấy sợ.- Cô nhún vai.- Sợ gì?- Họ không những giấu con trai của Phạm gia và Hà gia đi mà con mang cả con trai của Đinh gia đi. Mà Đinh Trọng Hiếu lại là cháu ngoại của người đã ra lệnh giết cả nhà em và cả nhà họ Hà, anh nghĩ họ sẽ không lùng sục tìm cháu của mình sao?- Em có ý định tìm hắn không?- Ai?- Người đã giết cha mẹ em?- Người làm chuyện đó đã chết rồi. Đinh Trọng Nghĩa. Nghe bác Lý nói vợ chồng ông ta cũng đã chết.- Vậy còn người ra lệnh giết cha mẹ em nữa, hắn mới là cội nguồn của bi kịch.- Em cũng đang nghĩ chuyện đó. Em đang băn khoăn không biết nếu anh trai em và Hà Gia Huy biết thì họ sẽ nghĩ gì. Nếu em không là một đặc vụ Interpol, có thể em đã làm những chuyện liều lĩnh. Nhưng khi nắm trong tay cán cân công lý rồi, em nhận ra rằng cái gì rồi cũng có giá của nó. Ông ấy sẽ bị trừng phạt vì những tội ác của mình.- Thế em có đi nhận lại những người thân của mình không?- Cha em là trẻ mồ côi. Chỉ có gia đình bên ngoại- Quân Anh cười khẩy một cái- Nhưng chẳng quan trọng. Em và anh trai em vốn không tồn tại với họ mà, nhưng sẽ có lúc phải đến hỏi thăm họ. Họ giàu có lắm, nên không cẩn thận sẽ bị hiểu lầm là đến đó xin xỏ, nương nhờ. Đợi em tìm ra anh trai em đã.- Em nói em đã có cách để tìm ra thân thế của họ phải không ?- Đúng. Nhưng em cần tìm người năm xưa đã đưa họ đến trại trẻ mồ côi đã. Việc này quản gia Lý chắc lo được.

Chương 22: Chương 22