Tác giả:

Cháp 1 : KHỞI ĐẦU Chủ Nhật 9h sáng tại 1 ngôi nhà với chùm hoa giấy thật đẹp : - Như !!! Dậy đi con. Sáng bảnh mắt ra mà còn nằm ườn ra đấy à ??? Có dậy nhanh ko thì bảo ( mẹ nó ) -............!( im lặng ) - Dậy đi con!!!! -...........!( Im lặng ) - Dậy đi! Xong mẹ cho đi coi phim , hôm nay trên có bộ phim mới đó, ko nhanh là ko mua được vé đâu nha ! ( chỉ còn cách này là đánh thức được người hùng thức dậy , cj này ngủ siêu thật ) - Thật à mẹ ? Con xuống đây , chờ con 5p nhé! Nói rồi Gia Như vục ngay dậy , chạy vào nhà tắm lm vệ sinh cá nhân rồi mặc chiếc quần jean , áo phông xuống dưới nhà. Vừa chạy xuống nó đã thấy mẹ chuẩn bị đồ ăn rồi nói : " Hai con ăn sáng đi nha ( ăn trưa thì có ). hôm nay bố mẹ có chút việc ra ngoài, khoảng chiều mới về được , 2 a e ở nhà ngoan na " Nó ngạc nhiên :" Ơ.. mẹ...!sao mẹ nói cho con đi coi phim mà ? " Mẹ nó đáp : Để chủ nhật tuần sau nhé, tuần này mẹ bận mất rồi, chú con vừa điện thoại bảo bà ko khỏe nên ba mẹ phải xuống thăm. Thế nhé ! Nó buồn rầu…

Chương 34: 34: Tỉnh Lại

Lọ Lem Thời @Tác giả: Cá VàngCháp 1 : KHỞI ĐẦU Chủ Nhật 9h sáng tại 1 ngôi nhà với chùm hoa giấy thật đẹp : - Như !!! Dậy đi con. Sáng bảnh mắt ra mà còn nằm ườn ra đấy à ??? Có dậy nhanh ko thì bảo ( mẹ nó ) -............!( im lặng ) - Dậy đi con!!!! -...........!( Im lặng ) - Dậy đi! Xong mẹ cho đi coi phim , hôm nay trên có bộ phim mới đó, ko nhanh là ko mua được vé đâu nha ! ( chỉ còn cách này là đánh thức được người hùng thức dậy , cj này ngủ siêu thật ) - Thật à mẹ ? Con xuống đây , chờ con 5p nhé! Nói rồi Gia Như vục ngay dậy , chạy vào nhà tắm lm vệ sinh cá nhân rồi mặc chiếc quần jean , áo phông xuống dưới nhà. Vừa chạy xuống nó đã thấy mẹ chuẩn bị đồ ăn rồi nói : " Hai con ăn sáng đi nha ( ăn trưa thì có ). hôm nay bố mẹ có chút việc ra ngoài, khoảng chiều mới về được , 2 a e ở nhà ngoan na " Nó ngạc nhiên :" Ơ.. mẹ...!sao mẹ nói cho con đi coi phim mà ? " Mẹ nó đáp : Để chủ nhật tuần sau nhé, tuần này mẹ bận mất rồi, chú con vừa điện thoại bảo bà ko khỏe nên ba mẹ phải xuống thăm. Thế nhé ! Nó buồn rầu… - Con dậy rồi à ??/Nó từ từ mở mắt rồi ngồi dậy.Trước mắt nó là một bà lão khoảng hơn 70 tuổi , khuôn mặt rất phúc hậu.Nó ôm đầu suy nghĩ về những chuyện vừa xảy ra , đầu nó đau lắm.Bỗng một luồng sáng chạy qua trong đầu nó và........nó không nhớ gì nữa cả ............Nó được lau người sạch sẽ nên không còn bẩn thỉu nữa, những vết thương cũng đỡ hơn rất nhiều, Chỉ tiếc là lúc nhảy trên con dốc đó , nó đã ngã đập đầu và chảy máu nên phải băng bó và nó không còn nhớ gì cả.Nó bất giác hỏi :- Đây là đâu ạ ???- Đây là nhà ta.Ta vô tình đi hái măng thì nhìn thấy cháu ở dưới đó, máu mê rất nhiều.Cháu đã ngủ 2 ngày rồi đó , thật may là cháu còn sống xót.Không biết tại sao cháu lại ở đó.Mà cháu tên gì ???- Cháu....không biết- không biết ???- Cháu không nhớ gì cả...cháu cũng không biết nhà cháu ở đâu nữa.Bà có thể cho cháu ở lại đây được không ạ ??? Đến khi cháu hồi phục trí nhớ, cháu nhấ định sẽ đi khỏi !!!- Không sao đâu.Ta chỉ sống một mình thôi, nếu có cháu ở cùng thì tốt quá còn gì.Lại đây với ta ...Nó vui sướng ôm chầm lấy bà, bây giờ nó chỉ có bà là người thân duy nhất thôi.Nó sẽ chăm sóc cho bà và nó nhất định sẽ bắt đầu một cuộc sống mời.Bà lão vô cùng hạnh phúc khi có một cô bé dễ thương như vậy.Bà âu yếm nói ;- Từ giờ ta sẽ gọi con là Thiên Du.Con sẽ bắt đầu cuộc sống mới ở đây- một cùng quê nông thôn thanh bình, nó cách rất xa thành phố.ta không phải giàu có gì những vẫn có thể trang trải đủ cho hai bà con mình.Vậy nhé ??/- Vâng ! Con cảm ơn bà ( nó nhanh nhảu đáp )Có lẽ việc nó mất trí nhớ sẽ rất tốt với nó.Dù gì cuộc sống của nó hiện tại cũng rất tốt.Có lẽ ông trời cũng đã giúp nó, bỏ mặc những quá khứ đau khổ để đến với cuộc sống mới này.Cảm ơn ông trời nhiều ( cảm ơn tác giả mới đúng chứ !!!!!!!!!)

- Con dậy rồi à ??/

Nó từ từ mở mắt rồi ngồi dậy.

Trước mắt nó là một bà lão khoảng hơn 70 tuổi , khuôn mặt rất phúc hậu.

Nó ôm đầu suy nghĩ về những chuyện vừa xảy ra , đầu nó đau lắm.

Bỗng một luồng sáng chạy qua trong đầu nó và........nó không nhớ gì nữa cả ............

Nó được lau người sạch sẽ nên không còn bẩn thỉu nữa, những vết thương cũng đỡ hơn rất nhiều, Chỉ tiếc là lúc nhảy trên con dốc đó , nó đã ngã đập đầu và chảy máu nên phải băng bó và nó không còn nhớ gì cả.

Nó bất giác hỏi :

- Đây là đâu ạ ???

- Đây là nhà ta.

Ta vô tình đi hái măng thì nhìn thấy cháu ở dưới đó, máu mê rất nhiều.

Cháu đã ngủ 2 ngày rồi đó , thật may là cháu còn sống xót.

Không biết tại sao cháu lại ở đó.

Mà cháu tên gì ???

- Cháu....không biết

- không biết ???

- Cháu không nhớ gì cả...cháu cũng không biết nhà cháu ở đâu nữa.

Bà có thể cho cháu ở lại đây được không ạ ??? Đến khi cháu hồi phục trí nhớ, cháu nhấ định sẽ đi khỏi !!!

- Không sao đâu.

Ta chỉ sống một mình thôi, nếu có cháu ở cùng thì tốt quá còn gì.

Lại đây với ta ...

Nó vui sướng ôm chầm lấy bà, bây giờ nó chỉ có bà là người thân duy nhất thôi.

Nó sẽ chăm sóc cho bà và nó nhất định sẽ bắt đầu một cuộc sống mời.

Bà lão vô cùng hạnh phúc khi có một cô bé dễ thương như vậy.

Bà âu yếm nói ;

- Từ giờ ta sẽ gọi con là Thiên Du.

Con sẽ bắt đầu cuộc sống mới ở đây- một cùng quê nông thôn thanh bình, nó cách rất xa thành phố.

ta không phải giàu có gì những vẫn có thể trang trải đủ cho hai bà con mình.

Vậy nhé ??/

- Vâng ! Con cảm ơn bà ( nó nhanh nhảu đáp )

Có lẽ việc nó mất trí nhớ sẽ rất tốt với nó.

Dù gì cuộc sống của nó hiện tại cũng rất tốt.

Có lẽ ông trời cũng đã giúp nó, bỏ mặc những quá khứ đau khổ để đến với cuộc sống mới này.

Cảm ơn ông trời nhiều ( cảm ơn tác giả mới đúng chứ !!!!!!!!!)

Lọ Lem Thời @Tác giả: Cá VàngCháp 1 : KHỞI ĐẦU Chủ Nhật 9h sáng tại 1 ngôi nhà với chùm hoa giấy thật đẹp : - Như !!! Dậy đi con. Sáng bảnh mắt ra mà còn nằm ườn ra đấy à ??? Có dậy nhanh ko thì bảo ( mẹ nó ) -............!( im lặng ) - Dậy đi con!!!! -...........!( Im lặng ) - Dậy đi! Xong mẹ cho đi coi phim , hôm nay trên có bộ phim mới đó, ko nhanh là ko mua được vé đâu nha ! ( chỉ còn cách này là đánh thức được người hùng thức dậy , cj này ngủ siêu thật ) - Thật à mẹ ? Con xuống đây , chờ con 5p nhé! Nói rồi Gia Như vục ngay dậy , chạy vào nhà tắm lm vệ sinh cá nhân rồi mặc chiếc quần jean , áo phông xuống dưới nhà. Vừa chạy xuống nó đã thấy mẹ chuẩn bị đồ ăn rồi nói : " Hai con ăn sáng đi nha ( ăn trưa thì có ). hôm nay bố mẹ có chút việc ra ngoài, khoảng chiều mới về được , 2 a e ở nhà ngoan na " Nó ngạc nhiên :" Ơ.. mẹ...!sao mẹ nói cho con đi coi phim mà ? " Mẹ nó đáp : Để chủ nhật tuần sau nhé, tuần này mẹ bận mất rồi, chú con vừa điện thoại bảo bà ko khỏe nên ba mẹ phải xuống thăm. Thế nhé ! Nó buồn rầu… - Con dậy rồi à ??/Nó từ từ mở mắt rồi ngồi dậy.Trước mắt nó là một bà lão khoảng hơn 70 tuổi , khuôn mặt rất phúc hậu.Nó ôm đầu suy nghĩ về những chuyện vừa xảy ra , đầu nó đau lắm.Bỗng một luồng sáng chạy qua trong đầu nó và........nó không nhớ gì nữa cả ............Nó được lau người sạch sẽ nên không còn bẩn thỉu nữa, những vết thương cũng đỡ hơn rất nhiều, Chỉ tiếc là lúc nhảy trên con dốc đó , nó đã ngã đập đầu và chảy máu nên phải băng bó và nó không còn nhớ gì cả.Nó bất giác hỏi :- Đây là đâu ạ ???- Đây là nhà ta.Ta vô tình đi hái măng thì nhìn thấy cháu ở dưới đó, máu mê rất nhiều.Cháu đã ngủ 2 ngày rồi đó , thật may là cháu còn sống xót.Không biết tại sao cháu lại ở đó.Mà cháu tên gì ???- Cháu....không biết- không biết ???- Cháu không nhớ gì cả...cháu cũng không biết nhà cháu ở đâu nữa.Bà có thể cho cháu ở lại đây được không ạ ??? Đến khi cháu hồi phục trí nhớ, cháu nhấ định sẽ đi khỏi !!!- Không sao đâu.Ta chỉ sống một mình thôi, nếu có cháu ở cùng thì tốt quá còn gì.Lại đây với ta ...Nó vui sướng ôm chầm lấy bà, bây giờ nó chỉ có bà là người thân duy nhất thôi.Nó sẽ chăm sóc cho bà và nó nhất định sẽ bắt đầu một cuộc sống mời.Bà lão vô cùng hạnh phúc khi có một cô bé dễ thương như vậy.Bà âu yếm nói ;- Từ giờ ta sẽ gọi con là Thiên Du.Con sẽ bắt đầu cuộc sống mới ở đây- một cùng quê nông thôn thanh bình, nó cách rất xa thành phố.ta không phải giàu có gì những vẫn có thể trang trải đủ cho hai bà con mình.Vậy nhé ??/- Vâng ! Con cảm ơn bà ( nó nhanh nhảu đáp )Có lẽ việc nó mất trí nhớ sẽ rất tốt với nó.Dù gì cuộc sống của nó hiện tại cũng rất tốt.Có lẽ ông trời cũng đã giúp nó, bỏ mặc những quá khứ đau khổ để đến với cuộc sống mới này.Cảm ơn ông trời nhiều ( cảm ơn tác giả mới đúng chứ !!!!!!!!!)

Chương 34: 34: Tỉnh Lại