Chu Tiếu Đông chỉ có một đam mê duy nhất đó chính là hồng trà Thống Nhất. Trong tủ quần áo của những người khác ở kí túc xá đều là mấy thứ đồ chơi hiếm lạ, chỉ có tủ của cậu toàn hồng trà Thống Nhất, mỗi ngày sáng tối một hộp, mặc kệ xuân hạ thu đông. Cậu vừa mới lấy ra một hộp, đến nắp còn chưa kịp mở. “Anh họ~~~~” Giọng lanh lảnh của Bạch Văn vang lên ngoài cửa, Chu Tiếu Đông liền đặt hồng trà Thống Nhất sang bên cạnh, nhanh như chớp phi ra ngoài, đóng cửa lại, thế nhưng một chân Bạch Văn đã kịp lách vào trong rồi. Chu Tiếu Đông đông cứng tại chỗ, trơ mắt nhìn Bạch Văn nhẹ nhàng nhấc bàn chân kia bước vào. Cậu biết đã không thể làm gì được nữa, quay phắt người lại, chỉ thấy Ngụy Vũ Thông khoanh tay trước ngực đứng ở bên cạnh cửa sổ, dùng ánh mắt thích thú nhìn mình. Chu Tiếu Đông nhớ tới hành động vừa rồi của mình đã bị cậu ta thấy hết rồi, lập tức cảm thấy vô cùng lúng túng, liếc mắt qua chỗ khác. Bạch Văn gọi cậu: “Anh họ~~~~” Thấy Bạch Văn “thân thiết” gọi mình như vậy, Chu Tiếu…
Chương 56: Cùng cảnh ngộ
Võng Du Chi Trời Sinh Làm ThụTác giả: Băng Hạ TuyếtTruyện Đam Mỹ, Truyện Võng DuChu Tiếu Đông chỉ có một đam mê duy nhất đó chính là hồng trà Thống Nhất. Trong tủ quần áo của những người khác ở kí túc xá đều là mấy thứ đồ chơi hiếm lạ, chỉ có tủ của cậu toàn hồng trà Thống Nhất, mỗi ngày sáng tối một hộp, mặc kệ xuân hạ thu đông. Cậu vừa mới lấy ra một hộp, đến nắp còn chưa kịp mở. “Anh họ~~~~” Giọng lanh lảnh của Bạch Văn vang lên ngoài cửa, Chu Tiếu Đông liền đặt hồng trà Thống Nhất sang bên cạnh, nhanh như chớp phi ra ngoài, đóng cửa lại, thế nhưng một chân Bạch Văn đã kịp lách vào trong rồi. Chu Tiếu Đông đông cứng tại chỗ, trơ mắt nhìn Bạch Văn nhẹ nhàng nhấc bàn chân kia bước vào. Cậu biết đã không thể làm gì được nữa, quay phắt người lại, chỉ thấy Ngụy Vũ Thông khoanh tay trước ngực đứng ở bên cạnh cửa sổ, dùng ánh mắt thích thú nhìn mình. Chu Tiếu Đông nhớ tới hành động vừa rồi của mình đã bị cậu ta thấy hết rồi, lập tức cảm thấy vô cùng lúng túng, liếc mắt qua chỗ khác. Bạch Văn gọi cậu: “Anh họ~~~~” Thấy Bạch Văn “thân thiết” gọi mình như vậy, Chu Tiếu… Vì thể hiện sự khó chịu của mình, Bạch Văn không thèm quan tâm đến mệnh lệnh của Lộ Nam Minh, chủ động gọi điện thoại cho hắn.Lộ Nam Minh cũng không nói gì Bạch Văn, hơn nữa, sau đêm môi lưỡi thần chiến đó, Lộ Nam Minh lại càng kiên nhẫn và dịu dàng với Bạch Văn hơn, khi tâm sự, sẽ không tự giác mà nói những lời thân mật sến súa, khiến cậu mừng thầm trong lòng.Từ khi phát hiện Lộ Nam Minh không hề tức giận việc mình gọi điện thoại tới, Bạch Văn giả vờ quên luôn mệnh lệnh của Lộ Nam Minh, bắt đầu quấy rối điện thoại hắn, mỗi ngày ba cuộc, sáng trưa tối đều như vắt chanh, so với ăn cơm còn đúng giờ hơn. Nhưng phần lớn thời gian, Bạch Văn vẫn quen nhắn tin cho hắn, bởi vì nhắn tin thì cậu còn có thể xem đi xem lại nhiều lần, lại có thể lưu lại nữa. Một tháng ngắn ngủi, số tin nhắn của hai người đã đạt giới hạn được lưu trên máy.Lúc nhàn rỗi, chơi trò chơi vẫn là chuyện Bạch Văn thích làm nhất.Năm mới, không chỉ tình cảm thuận lợi, thăng cấp trong game cũng thuận lợi không kém, cậu đã lên được cấp 60. Hiện tại trò chơi đã cập nhật level mới, nhưng việc này chẳng làm cậu mất hứng. Trời biết lần này cậu được người ta bao dưỡng, để thăng lên cấp 60 đã bỏ ra bao nhiêu thời gian, những trang bị nhặt được trong mỗi nhiệm vụ cậu đều đem bày bán, bởi vậy cũng tích được kha khá tiền bạc.Thăng lên cấp 60, Bạch Văn rất vui vẻ để bản thân nghỉ ngơi, mấy ngày nay đều không thăng cấp, cũng không làm nhiệm vụ, mà chỉ nhàn nhã dạo bản đồ, câu cá, ngắm phong cảnh, và nói chuyện vu vơ với Lộ Hướng Bắc.[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Vặn eo~[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Vặn eo~[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Lộ huynh, chẳng lẽ anh không thấy tui khiêu vũ đẹp hở?[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: …[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: Không thấy.[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: *gạt lệ* ~ với tư cách là anh em vào sinh ra tử, tui đau lòng quá![Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: *gõ mõ* cậu đau lòng xong rồi đến tôi thương tâm![Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: /(tot)/~~[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: đau lòng quá~ Lộ huynh, anh học xấu rồi.[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: Gần đây ngoài tôi ra cậu ở cùng với ai nhiều nhất?[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Tất nhiên là người nào đó anh tuấn phong độ, khí chất tiêu sái rồi!![Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: *nhún vai* Cậu biết tôi học xấu từ ai không?[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: %>_
Vì thể hiện sự khó chịu của mình, Bạch Văn không thèm quan tâm đến mệnh lệnh của Lộ Nam Minh, chủ động gọi điện thoại cho hắn.
Lộ Nam Minh cũng không nói gì Bạch Văn, hơn nữa, sau đêm môi lưỡi thần chiến đó, Lộ Nam Minh lại càng kiên nhẫn và dịu dàng với Bạch Văn hơn, khi tâm sự, sẽ không tự giác mà nói những lời thân mật sến súa, khiến cậu mừng thầm trong lòng.
Từ khi phát hiện Lộ Nam Minh không hề tức giận việc mình gọi điện thoại tới, Bạch Văn giả vờ quên luôn mệnh lệnh của Lộ Nam Minh, bắt đầu quấy rối điện thoại hắn, mỗi ngày ba cuộc, sáng trưa tối đều như vắt chanh, so với ăn cơm còn đúng giờ hơn. Nhưng phần lớn thời gian, Bạch Văn vẫn quen nhắn tin cho hắn, bởi vì nhắn tin thì cậu còn có thể xem đi xem lại nhiều lần, lại có thể lưu lại nữa. Một tháng ngắn ngủi, số tin nhắn của hai người đã đạt giới hạn được lưu trên máy.
Lúc nhàn rỗi, chơi trò chơi vẫn là chuyện Bạch Văn thích làm nhất.
Năm mới, không chỉ tình cảm thuận lợi, thăng cấp trong game cũng thuận lợi không kém, cậu đã lên được cấp 60. Hiện tại trò chơi đã cập nhật level mới, nhưng việc này chẳng làm cậu mất hứng. Trời biết lần này cậu được người ta bao dưỡng, để thăng lên cấp 60 đã bỏ ra bao nhiêu thời gian, những trang bị nhặt được trong mỗi nhiệm vụ cậu đều đem bày bán, bởi vậy cũng tích được kha khá tiền bạc.
Thăng lên cấp 60, Bạch Văn rất vui vẻ để bản thân nghỉ ngơi, mấy ngày nay đều không thăng cấp, cũng không làm nhiệm vụ, mà chỉ nhàn nhã dạo bản đồ, câu cá, ngắm phong cảnh, và nói chuyện vu vơ với Lộ Hướng Bắc.
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Vặn eo~
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Vặn eo~
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Lộ huynh, chẳng lẽ anh không thấy tui khiêu vũ đẹp hở?
[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: …
[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: Không thấy.
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: *gạt lệ* ~ với tư cách là anh em vào sinh ra tử, tui đau lòng quá!
[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: *gõ mõ* cậu đau lòng xong rồi đến tôi thương tâm!
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: /(tot)/~~
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: đau lòng quá~ Lộ huynh, anh học xấu rồi.
[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: Gần đây ngoài tôi ra cậu ở cùng với ai nhiều nhất?
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Tất nhiên là người nào đó anh tuấn phong độ, khí chất tiêu sái rồi!!
[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: *nhún vai* Cậu biết tôi học xấu từ ai không?
[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: %>_
Võng Du Chi Trời Sinh Làm ThụTác giả: Băng Hạ TuyếtTruyện Đam Mỹ, Truyện Võng DuChu Tiếu Đông chỉ có một đam mê duy nhất đó chính là hồng trà Thống Nhất. Trong tủ quần áo của những người khác ở kí túc xá đều là mấy thứ đồ chơi hiếm lạ, chỉ có tủ của cậu toàn hồng trà Thống Nhất, mỗi ngày sáng tối một hộp, mặc kệ xuân hạ thu đông. Cậu vừa mới lấy ra một hộp, đến nắp còn chưa kịp mở. “Anh họ~~~~” Giọng lanh lảnh của Bạch Văn vang lên ngoài cửa, Chu Tiếu Đông liền đặt hồng trà Thống Nhất sang bên cạnh, nhanh như chớp phi ra ngoài, đóng cửa lại, thế nhưng một chân Bạch Văn đã kịp lách vào trong rồi. Chu Tiếu Đông đông cứng tại chỗ, trơ mắt nhìn Bạch Văn nhẹ nhàng nhấc bàn chân kia bước vào. Cậu biết đã không thể làm gì được nữa, quay phắt người lại, chỉ thấy Ngụy Vũ Thông khoanh tay trước ngực đứng ở bên cạnh cửa sổ, dùng ánh mắt thích thú nhìn mình. Chu Tiếu Đông nhớ tới hành động vừa rồi của mình đã bị cậu ta thấy hết rồi, lập tức cảm thấy vô cùng lúng túng, liếc mắt qua chỗ khác. Bạch Văn gọi cậu: “Anh họ~~~~” Thấy Bạch Văn “thân thiết” gọi mình như vậy, Chu Tiếu… Vì thể hiện sự khó chịu của mình, Bạch Văn không thèm quan tâm đến mệnh lệnh của Lộ Nam Minh, chủ động gọi điện thoại cho hắn.Lộ Nam Minh cũng không nói gì Bạch Văn, hơn nữa, sau đêm môi lưỡi thần chiến đó, Lộ Nam Minh lại càng kiên nhẫn và dịu dàng với Bạch Văn hơn, khi tâm sự, sẽ không tự giác mà nói những lời thân mật sến súa, khiến cậu mừng thầm trong lòng.Từ khi phát hiện Lộ Nam Minh không hề tức giận việc mình gọi điện thoại tới, Bạch Văn giả vờ quên luôn mệnh lệnh của Lộ Nam Minh, bắt đầu quấy rối điện thoại hắn, mỗi ngày ba cuộc, sáng trưa tối đều như vắt chanh, so với ăn cơm còn đúng giờ hơn. Nhưng phần lớn thời gian, Bạch Văn vẫn quen nhắn tin cho hắn, bởi vì nhắn tin thì cậu còn có thể xem đi xem lại nhiều lần, lại có thể lưu lại nữa. Một tháng ngắn ngủi, số tin nhắn của hai người đã đạt giới hạn được lưu trên máy.Lúc nhàn rỗi, chơi trò chơi vẫn là chuyện Bạch Văn thích làm nhất.Năm mới, không chỉ tình cảm thuận lợi, thăng cấp trong game cũng thuận lợi không kém, cậu đã lên được cấp 60. Hiện tại trò chơi đã cập nhật level mới, nhưng việc này chẳng làm cậu mất hứng. Trời biết lần này cậu được người ta bao dưỡng, để thăng lên cấp 60 đã bỏ ra bao nhiêu thời gian, những trang bị nhặt được trong mỗi nhiệm vụ cậu đều đem bày bán, bởi vậy cũng tích được kha khá tiền bạc.Thăng lên cấp 60, Bạch Văn rất vui vẻ để bản thân nghỉ ngơi, mấy ngày nay đều không thăng cấp, cũng không làm nhiệm vụ, mà chỉ nhàn nhã dạo bản đồ, câu cá, ngắm phong cảnh, và nói chuyện vu vơ với Lộ Hướng Bắc.[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Vặn eo~[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Vặn eo~[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Lộ huynh, chẳng lẽ anh không thấy tui khiêu vũ đẹp hở?[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: …[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: Không thấy.[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: *gạt lệ* ~ với tư cách là anh em vào sinh ra tử, tui đau lòng quá![Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: *gõ mõ* cậu đau lòng xong rồi đến tôi thương tâm![Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: /(tot)/~~[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: đau lòng quá~ Lộ huynh, anh học xấu rồi.[Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: Gần đây ngoài tôi ra cậu ở cùng với ai nhiều nhất?[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: Tất nhiên là người nào đó anh tuấn phong độ, khí chất tiêu sái rồi!![Đội ngũ][Lộ Hướng Bắc]: *nhún vai* Cậu biết tôi học xấu từ ai không?[Đội ngũ][Chân Trời Xa Xăm Nơi Nào]: %>_