. Đây là đảo Sicilia, một hòn đảo lớn nhất Địa Trung Hải, cũng là một tỉnh lớn nhất của Italy. Nơi này có khí hậu ấm áp, tạo nên một vùng đất phì nhiêu, trù phú. Trời xanh, biển khơi, di tích thời trung cổ, nơi này có phong cảnh tự nhiên tươi đẹp, cũng có bầu không khí lịch sử đậm đà và nó tồn tại như một thiên đường chốn nhân gian. Tới gần bờ biển, có một bệnh viện tư nhân, đó là nơi mà Kiều Sanh ở lại sau khi tìm được đường sống trong cõi chết. “Cổ tiên sinh, phải kiểm tra nhiệt độ cơ thể rồi!” Anna – Nữ y tá Hoa kiều xinh đẹp cầm bản ghi chép và nhiệt kế đi vào phòng bệnh, mỉm cười nói với Kiều Sanh. Nghe tiếng, Kiều Sanh đang nhắm mắt dưỡng thần mở to mắt ra, nhìn về phía cửa, cong khóe môi lên, “Hôm nay cô tới muộn!” Đối diện với nụ cười ấy, tim Anna đập rộn lên, mặt cô đỏ hồng, vội vàng cúi đầu, “Vừa rồi có bệnh nhân cấp cứu, không đủ người nên bảo tôi sang đó giúp một tay, thành ra mới tới trễ một chút!” Kiều Sanh nghe xong, cười cười, không nói thêm gì. Anna trộm ngẩng đầu lên…
Chương 12
Dạ VươngTác giả: Thùy AnTruyện Đam Mỹ. Đây là đảo Sicilia, một hòn đảo lớn nhất Địa Trung Hải, cũng là một tỉnh lớn nhất của Italy. Nơi này có khí hậu ấm áp, tạo nên một vùng đất phì nhiêu, trù phú. Trời xanh, biển khơi, di tích thời trung cổ, nơi này có phong cảnh tự nhiên tươi đẹp, cũng có bầu không khí lịch sử đậm đà và nó tồn tại như một thiên đường chốn nhân gian. Tới gần bờ biển, có một bệnh viện tư nhân, đó là nơi mà Kiều Sanh ở lại sau khi tìm được đường sống trong cõi chết. “Cổ tiên sinh, phải kiểm tra nhiệt độ cơ thể rồi!” Anna – Nữ y tá Hoa kiều xinh đẹp cầm bản ghi chép và nhiệt kế đi vào phòng bệnh, mỉm cười nói với Kiều Sanh. Nghe tiếng, Kiều Sanh đang nhắm mắt dưỡng thần mở to mắt ra, nhìn về phía cửa, cong khóe môi lên, “Hôm nay cô tới muộn!” Đối diện với nụ cười ấy, tim Anna đập rộn lên, mặt cô đỏ hồng, vội vàng cúi đầu, “Vừa rồi có bệnh nhân cấp cứu, không đủ người nên bảo tôi sang đó giúp một tay, thành ra mới tới trễ một chút!” Kiều Sanh nghe xong, cười cười, không nói thêm gì. Anna trộm ngẩng đầu lên… Kiều Tử Việt nhíu mày, nhìn y, ra chiều khó hiểu.Kiều Sanh nói: “Anh thua rồi!”“Chúng ta còn chưa bắt đầu, sao lại nói là thua?” Kiều Tử Việt tựa tiếu phi tiếu, hỏi.Trong mắt Kiều Sanh chợt hiện lên một tia giảo hoạt, “Xem ra, anh không hiểu ý của tôi rồi!”“Có ý gì?”“Anh là một người đàn ông rất khá, tiếc là tôi không có cảm giác với anh!” Kiều Sanh lập tức trưng ra khuôn mặt ‘thất vọng’.Kiều Tử Việt lặng đi một hồi, mới hiểu được ý của y. Lúc này, anh ta mới phát hiện, rằng từ đầu tới giờ, Kiều Sanh không hề có phản ứng, anh ta vừa buồn bực lại vừa buồn cười, “Ý của cậu là, tôi không thể làm cậu hứng thú?”“Có thể cho là vậy!”“Nhưng mà, bản thân tôi lại rất ‘hứng’ với cậu nha…” Kiều Tử Việt cúi người, thân thể hai người dán chặt vào nhau, anh ta nhìn mặt Kiều Sanh, giọng ngày càng trầm thấp, “Cậu nói, nên làm thế nào đây?”“Hử? Đây đúng thật là khiến cho người ta phải khó xử nha!” Ý cười trên mặt Kiều Sanh lại càng sâu hơn, y kề sát vào tai Kiều Tử Việt, thong thả nói: “Vị tiểu mỹ nhân dịu dàng đáng yêu của anh vẫn chưa đi xa đâu, giờ nếu như anh đuổi theo, chắc là còn kịp!”Lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp của Kiều Sanh phả vào hai má và tai Kiều Tử Việt, mang theo hương rượu thoang thoảng, kết hợp với âm thanh trầm thấp mà từ tính, giống như một bàn tay vô hình, khảy nhẹ vào tâm anh ta, khiến anh ta cảm thấy ngứa…Kiều Tử Việt hít sâu một hơi, ngửi ngửi hương vị trên người Kiều Sanh, cuối cùng, anh ta cảm thấy chút nhẫn nại của mình cũng sắp biến mất không còn gì.Người thanh niên này, toàn thân phát ra hơi thở hấp dẫn, cho dù là lúc khiêu khích người khác thì cử chỉ và lời nói đều rất tao nhã, ung dung, hơn nữa cũng không có bất kỳ biểu hiện khác người nào, chỉ một ánh mắt, chỉ một nụ cười, là có thể dễ dàng khơi lên d*c v*ng của người khác, đến cả chàng công tử trăng hoa tự nhận là định lực hơn người như Kiều Tử Việt cũng không cách nào tránh khỏi.Không thể không nói, đây chính là cảnh giới.“So với những người phụ nữ ấy, giờ tôi lại càng muốn thượng cậu hơn!” Kiều Tử Việt giữ chặt eo Kiều Sanh, thốt ra một câu bá đạo mà tà mị.Dứt lời, anh ta đưa tay nắm lấy mép quần y, từ từ kéo xuống…Khi nửa người dưới tiếp xúc với không khí lạnh như băng, trong mắt Kiều Sanh thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng nó chỉ ở lại đấy mấy giây, sau lại biến thành nụ cười lạnh không độ ấm, y đè tay Kiều Tử Việt lại. Vào lúc đối phương ngẩng đầu lên nhìn mình, y đưa tay giữ chặt cổ anh ta, kéo mặt anh ta tới gần mặt mình, đầu lưỡi khẽ lướt qua cái cằm trơn bóng.Mới đó, Kiều Sanh đã cảm nhận được d*c v*ng đang căng cứng của người đè phía trên mình càng thêm sôi trào, độ nóng đó xuyên qua lớp vải, truyền qua người y…Vẻ trào phúng trong mắt Kiều Sanh lại càng sâu sắc…Y nâng chân lên, dùng đùi mình cọ nhè nhẹ vào khu vực nóng rực ấy…
Kiều Tử Việt nhíu mày, nhìn y, ra chiều khó hiểu.
Kiều Sanh nói: “Anh thua rồi!”
“Chúng ta còn chưa bắt đầu, sao lại nói là thua?” Kiều Tử Việt tựa tiếu phi tiếu, hỏi.
Trong mắt Kiều Sanh chợt hiện lên một tia giảo hoạt, “Xem ra, anh không hiểu ý của tôi rồi!”
“Có ý gì?”
“Anh là một người đàn ông rất khá, tiếc là tôi không có cảm giác với anh!” Kiều Sanh lập tức trưng ra khuôn mặt ‘thất vọng’.
Kiều Tử Việt lặng đi một hồi, mới hiểu được ý của y. Lúc này, anh ta mới phát hiện, rằng từ đầu tới giờ, Kiều Sanh không hề có phản ứng, anh ta vừa buồn bực lại vừa buồn cười, “Ý của cậu là, tôi không thể làm cậu hứng thú?”
“Có thể cho là vậy!”
“Nhưng mà, bản thân tôi lại rất ‘hứng’ với cậu nha…” Kiều Tử Việt cúi người, thân thể hai người dán chặt vào nhau, anh ta nhìn mặt Kiều Sanh, giọng ngày càng trầm thấp, “Cậu nói, nên làm thế nào đây?”
“Hử? Đây đúng thật là khiến cho người ta phải khó xử nha!” Ý cười trên mặt Kiều Sanh lại càng sâu hơn, y kề sát vào tai Kiều Tử Việt, thong thả nói: “Vị tiểu mỹ nhân dịu dàng đáng yêu của anh vẫn chưa đi xa đâu, giờ nếu như anh đuổi theo, chắc là còn kịp!”
Lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp của Kiều Sanh phả vào hai má và tai Kiều Tử Việt, mang theo hương rượu thoang thoảng, kết hợp với âm thanh trầm thấp mà từ tính, giống như một bàn tay vô hình, khảy nhẹ vào tâm anh ta, khiến anh ta cảm thấy ngứa…Kiều Tử Việt hít sâu một hơi, ngửi ngửi hương vị trên người Kiều Sanh, cuối cùng, anh ta cảm thấy chút nhẫn nại của mình cũng sắp biến mất không còn gì.
Người thanh niên này, toàn thân phát ra hơi thở hấp dẫn, cho dù là lúc khiêu khích người khác thì cử chỉ và lời nói đều rất tao nhã, ung dung, hơn nữa cũng không có bất kỳ biểu hiện khác người nào, chỉ một ánh mắt, chỉ một nụ cười, là có thể dễ dàng khơi lên d*c v*ng của người khác, đến cả chàng công tử trăng hoa tự nhận là định lực hơn người như Kiều Tử Việt cũng không cách nào tránh khỏi.
Không thể không nói, đây chính là cảnh giới.
“So với những người phụ nữ ấy, giờ tôi lại càng muốn thượng cậu hơn!” Kiều Tử Việt giữ chặt eo Kiều Sanh, thốt ra một câu bá đạo mà tà mị.
Dứt lời, anh ta đưa tay nắm lấy mép quần y, từ từ kéo xuống…
Khi nửa người dưới tiếp xúc với không khí lạnh như băng, trong mắt Kiều Sanh thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng nó chỉ ở lại đấy mấy giây, sau lại biến thành nụ cười lạnh không độ ấm, y đè tay Kiều Tử Việt lại. Vào lúc đối phương ngẩng đầu lên nhìn mình, y đưa tay giữ chặt cổ anh ta, kéo mặt anh ta tới gần mặt mình, đầu lưỡi khẽ lướt qua cái cằm trơn bóng.
Mới đó, Kiều Sanh đã cảm nhận được d*c v*ng đang căng cứng của người đè phía trên mình càng thêm sôi trào, độ nóng đó xuyên qua lớp vải, truyền qua người y…
Vẻ trào phúng trong mắt Kiều Sanh lại càng sâu sắc…
Y nâng chân lên, dùng đùi mình cọ nhè nhẹ vào khu vực nóng rực ấy…
Dạ VươngTác giả: Thùy AnTruyện Đam Mỹ. Đây là đảo Sicilia, một hòn đảo lớn nhất Địa Trung Hải, cũng là một tỉnh lớn nhất của Italy. Nơi này có khí hậu ấm áp, tạo nên một vùng đất phì nhiêu, trù phú. Trời xanh, biển khơi, di tích thời trung cổ, nơi này có phong cảnh tự nhiên tươi đẹp, cũng có bầu không khí lịch sử đậm đà và nó tồn tại như một thiên đường chốn nhân gian. Tới gần bờ biển, có một bệnh viện tư nhân, đó là nơi mà Kiều Sanh ở lại sau khi tìm được đường sống trong cõi chết. “Cổ tiên sinh, phải kiểm tra nhiệt độ cơ thể rồi!” Anna – Nữ y tá Hoa kiều xinh đẹp cầm bản ghi chép và nhiệt kế đi vào phòng bệnh, mỉm cười nói với Kiều Sanh. Nghe tiếng, Kiều Sanh đang nhắm mắt dưỡng thần mở to mắt ra, nhìn về phía cửa, cong khóe môi lên, “Hôm nay cô tới muộn!” Đối diện với nụ cười ấy, tim Anna đập rộn lên, mặt cô đỏ hồng, vội vàng cúi đầu, “Vừa rồi có bệnh nhân cấp cứu, không đủ người nên bảo tôi sang đó giúp một tay, thành ra mới tới trễ một chút!” Kiều Sanh nghe xong, cười cười, không nói thêm gì. Anna trộm ngẩng đầu lên… Kiều Tử Việt nhíu mày, nhìn y, ra chiều khó hiểu.Kiều Sanh nói: “Anh thua rồi!”“Chúng ta còn chưa bắt đầu, sao lại nói là thua?” Kiều Tử Việt tựa tiếu phi tiếu, hỏi.Trong mắt Kiều Sanh chợt hiện lên một tia giảo hoạt, “Xem ra, anh không hiểu ý của tôi rồi!”“Có ý gì?”“Anh là một người đàn ông rất khá, tiếc là tôi không có cảm giác với anh!” Kiều Sanh lập tức trưng ra khuôn mặt ‘thất vọng’.Kiều Tử Việt lặng đi một hồi, mới hiểu được ý của y. Lúc này, anh ta mới phát hiện, rằng từ đầu tới giờ, Kiều Sanh không hề có phản ứng, anh ta vừa buồn bực lại vừa buồn cười, “Ý của cậu là, tôi không thể làm cậu hứng thú?”“Có thể cho là vậy!”“Nhưng mà, bản thân tôi lại rất ‘hứng’ với cậu nha…” Kiều Tử Việt cúi người, thân thể hai người dán chặt vào nhau, anh ta nhìn mặt Kiều Sanh, giọng ngày càng trầm thấp, “Cậu nói, nên làm thế nào đây?”“Hử? Đây đúng thật là khiến cho người ta phải khó xử nha!” Ý cười trên mặt Kiều Sanh lại càng sâu hơn, y kề sát vào tai Kiều Tử Việt, thong thả nói: “Vị tiểu mỹ nhân dịu dàng đáng yêu của anh vẫn chưa đi xa đâu, giờ nếu như anh đuổi theo, chắc là còn kịp!”Lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp của Kiều Sanh phả vào hai má và tai Kiều Tử Việt, mang theo hương rượu thoang thoảng, kết hợp với âm thanh trầm thấp mà từ tính, giống như một bàn tay vô hình, khảy nhẹ vào tâm anh ta, khiến anh ta cảm thấy ngứa…Kiều Tử Việt hít sâu một hơi, ngửi ngửi hương vị trên người Kiều Sanh, cuối cùng, anh ta cảm thấy chút nhẫn nại của mình cũng sắp biến mất không còn gì.Người thanh niên này, toàn thân phát ra hơi thở hấp dẫn, cho dù là lúc khiêu khích người khác thì cử chỉ và lời nói đều rất tao nhã, ung dung, hơn nữa cũng không có bất kỳ biểu hiện khác người nào, chỉ một ánh mắt, chỉ một nụ cười, là có thể dễ dàng khơi lên d*c v*ng của người khác, đến cả chàng công tử trăng hoa tự nhận là định lực hơn người như Kiều Tử Việt cũng không cách nào tránh khỏi.Không thể không nói, đây chính là cảnh giới.“So với những người phụ nữ ấy, giờ tôi lại càng muốn thượng cậu hơn!” Kiều Tử Việt giữ chặt eo Kiều Sanh, thốt ra một câu bá đạo mà tà mị.Dứt lời, anh ta đưa tay nắm lấy mép quần y, từ từ kéo xuống…Khi nửa người dưới tiếp xúc với không khí lạnh như băng, trong mắt Kiều Sanh thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng nó chỉ ở lại đấy mấy giây, sau lại biến thành nụ cười lạnh không độ ấm, y đè tay Kiều Tử Việt lại. Vào lúc đối phương ngẩng đầu lên nhìn mình, y đưa tay giữ chặt cổ anh ta, kéo mặt anh ta tới gần mặt mình, đầu lưỡi khẽ lướt qua cái cằm trơn bóng.Mới đó, Kiều Sanh đã cảm nhận được d*c v*ng đang căng cứng của người đè phía trên mình càng thêm sôi trào, độ nóng đó xuyên qua lớp vải, truyền qua người y…Vẻ trào phúng trong mắt Kiều Sanh lại càng sâu sắc…Y nâng chân lên, dùng đùi mình cọ nhè nhẹ vào khu vực nóng rực ấy…