Tiếng kêu của chiếc đồng hồ báo thức làm cho người đàn ông tỉnh dậy. Ông mò mẩm bước tới bật chiếc công tắc bóng đèn trên tường rồi thực hiện vài động tác thể dục buổi sáng sau đó bước ra mở cánh cửa sắt ra.Ông tỏ ra ngạc nhiên khi thấy phía bên kia đường đối diện với sạp báo của mình có rất nhiều người đang đứng đó, họ chủ yếu là con gái và phụ nữ.Nhìn sơ qua thì con số người đang đứng đó cũng lên tới bảy tám chục người. Vừa thấy ông bước ra thì tất cả họ đều nhìn thẳng vào người ông với ánh mắt dò xét, ánh mắt đó kéo dài khoảng vài phút thì họ nhìn đi nơi khác một cách lơ đễnh. Ông chủ tiệm báo cũng không để ý nữa ông vào trong bê ra những chồng báo và tạp chí để lên kệ. Một lần nữa họ lại nhìn qua ông,có những lời xì xầm xôn xao nhưng lại có những cái lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng và họ lại không để ý sau đó lại tiếp tục nhìn đi nơi khác. Khoảng 15 phút sau một chiếc xe máy đi tới. Một cậu bé chừng mười lăm tuổi bước xuống xe và nói với chủ tiệm: - Báo mới hôm nay nè chú!100 tờ báo…
Chương 151
Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con GáiTác giả: Hồ Hoài PhươngTiếng kêu của chiếc đồng hồ báo thức làm cho người đàn ông tỉnh dậy. Ông mò mẩm bước tới bật chiếc công tắc bóng đèn trên tường rồi thực hiện vài động tác thể dục buổi sáng sau đó bước ra mở cánh cửa sắt ra.Ông tỏ ra ngạc nhiên khi thấy phía bên kia đường đối diện với sạp báo của mình có rất nhiều người đang đứng đó, họ chủ yếu là con gái và phụ nữ.Nhìn sơ qua thì con số người đang đứng đó cũng lên tới bảy tám chục người. Vừa thấy ông bước ra thì tất cả họ đều nhìn thẳng vào người ông với ánh mắt dò xét, ánh mắt đó kéo dài khoảng vài phút thì họ nhìn đi nơi khác một cách lơ đễnh. Ông chủ tiệm báo cũng không để ý nữa ông vào trong bê ra những chồng báo và tạp chí để lên kệ. Một lần nữa họ lại nhìn qua ông,có những lời xì xầm xôn xao nhưng lại có những cái lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng và họ lại không để ý sau đó lại tiếp tục nhìn đi nơi khác. Khoảng 15 phút sau một chiếc xe máy đi tới. Một cậu bé chừng mười lăm tuổi bước xuống xe và nói với chủ tiệm: - Báo mới hôm nay nè chú!100 tờ báo… Xin anh đừng làm vậy! Tôi không xứng đáng để một thiếu gia như anh phải hạ mình như vậy! Tôi không đáng đâu! Ở bên anh có bao nhiêu người …anh cần gì phải chọn một cô gái mồ không cha không mẹ như tôi chứ! …Nói rồi cô ngủ thiếp đi trong sự đau khổ.Ông Châu nhìn thấy con trai trở về với gương mặt bơ phờ và một đôi chân mệt mỏi thì thầm nghĩ “ Chặng đường này không hề đơn giản chút nào! Hy vọng Gia Bảo sẽ đủ sức để bước tới đích! ”Ông Châu quay qua ông Khôi nhẹ giọng:- Ông mau cho người chuẩn bị nước tắm và bữa tối cho thiếu gia! Thằng bé mệt rồi cần được nghỉ ngơi sớm!Ông Khôi đáp kính cẩn:- Dạ! Tôi sẽ bảo họ làm ngay ạ!Ông Châu đứng dậy tươi cười rồi bước tới vỗ vai Gia Bảo và nói:- Mệt lắm phải không con? Ba tin rằng chặng đường này sẽ lấy đi không ít sức lực của con đấy!Gia Bảo gật đầu và hỏi với đôi mắt quở trách:- Sao ba lại bảo vệ sĩ tới Hà gia?Ông Châu mỉm cười rồi nhấn mạnh:- Vì ba biết họ sẽ giúp con thành công trong việc chinh phục trái tim của Phương Nghi!Gia Bảo nói với giọng ấp úng:- Vậy là …ba đã biết rồi sao?Ông Châu nghe vậy thì bật cười sảng khoái và nói:- Tất nhiên là ba biết chứ! Nếu nói về vật chất thì có cái gì mà Lâm gia chúng ta không có sao con lại phải muốn một thứ ở bên ngoài vả lại cái thứ mà con muốn lại còn biết nói nữa …- Con cũng biết những câu hỏi đó rất ngớ ngẩn!- Gia Bảo nói với vẻ ngượng ngùng.Ông Khôi im lặng vài giây rồi nói:
Xin anh đừng làm vậy! Tôi không xứng đáng để một thiếu gia như anh phải hạ mình như vậy! Tôi không đáng đâu! Ở bên anh có bao nhiêu người …anh cần gì phải chọn một cô gái mồ không cha không mẹ như tôi chứ! …
Nói rồi cô ngủ thiếp đi trong sự đau khổ.
Ông Châu nhìn thấy con trai trở về với gương mặt bơ phờ và một đôi chân mệt mỏi thì thầm nghĩ “ Chặng đường này không hề đơn giản chút nào! Hy vọng Gia Bảo sẽ đủ sức để bước tới đích! ”
Ông Châu quay qua ông Khôi nhẹ giọng:
- Ông mau cho người chuẩn bị nước tắm và bữa tối cho thiếu gia! Thằng bé mệt rồi cần được nghỉ ngơi sớm!
Ông Khôi đáp kính cẩn:
- Dạ! Tôi sẽ bảo họ làm ngay ạ!
Ông Châu đứng dậy tươi cười rồi bước tới vỗ vai Gia Bảo và nói:
- Mệt lắm phải không con? Ba tin rằng chặng đường này sẽ lấy đi không ít sức lực của con đấy!
Gia Bảo gật đầu và hỏi với đôi mắt quở trách:
- Sao ba lại bảo vệ sĩ tới Hà gia?
Ông Châu mỉm cười rồi nhấn mạnh:
- Vì ba biết họ sẽ giúp con thành công trong việc chinh phục trái tim của Phương Nghi!
Gia Bảo nói với giọng ấp úng:
- Vậy là …ba đã biết rồi sao?
Ông Châu nghe vậy thì bật cười sảng khoái và nói:
- Tất nhiên là ba biết chứ! Nếu nói về vật chất thì có cái gì mà Lâm gia chúng ta không có sao con lại phải muốn một thứ ở bên ngoài vả lại cái thứ mà con muốn lại còn biết nói nữa …
- Con cũng biết những câu hỏi đó rất ngớ ngẩn!
- Gia Bảo nói với vẻ ngượng ngùng.
Ông Khôi im lặng vài giây rồi nói:
Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con GáiTác giả: Hồ Hoài PhươngTiếng kêu của chiếc đồng hồ báo thức làm cho người đàn ông tỉnh dậy. Ông mò mẩm bước tới bật chiếc công tắc bóng đèn trên tường rồi thực hiện vài động tác thể dục buổi sáng sau đó bước ra mở cánh cửa sắt ra.Ông tỏ ra ngạc nhiên khi thấy phía bên kia đường đối diện với sạp báo của mình có rất nhiều người đang đứng đó, họ chủ yếu là con gái và phụ nữ.Nhìn sơ qua thì con số người đang đứng đó cũng lên tới bảy tám chục người. Vừa thấy ông bước ra thì tất cả họ đều nhìn thẳng vào người ông với ánh mắt dò xét, ánh mắt đó kéo dài khoảng vài phút thì họ nhìn đi nơi khác một cách lơ đễnh. Ông chủ tiệm báo cũng không để ý nữa ông vào trong bê ra những chồng báo và tạp chí để lên kệ. Một lần nữa họ lại nhìn qua ông,có những lời xì xầm xôn xao nhưng lại có những cái lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng và họ lại không để ý sau đó lại tiếp tục nhìn đi nơi khác. Khoảng 15 phút sau một chiếc xe máy đi tới. Một cậu bé chừng mười lăm tuổi bước xuống xe và nói với chủ tiệm: - Báo mới hôm nay nè chú!100 tờ báo… Xin anh đừng làm vậy! Tôi không xứng đáng để một thiếu gia như anh phải hạ mình như vậy! Tôi không đáng đâu! Ở bên anh có bao nhiêu người …anh cần gì phải chọn một cô gái mồ không cha không mẹ như tôi chứ! …Nói rồi cô ngủ thiếp đi trong sự đau khổ.Ông Châu nhìn thấy con trai trở về với gương mặt bơ phờ và một đôi chân mệt mỏi thì thầm nghĩ “ Chặng đường này không hề đơn giản chút nào! Hy vọng Gia Bảo sẽ đủ sức để bước tới đích! ”Ông Châu quay qua ông Khôi nhẹ giọng:- Ông mau cho người chuẩn bị nước tắm và bữa tối cho thiếu gia! Thằng bé mệt rồi cần được nghỉ ngơi sớm!Ông Khôi đáp kính cẩn:- Dạ! Tôi sẽ bảo họ làm ngay ạ!Ông Châu đứng dậy tươi cười rồi bước tới vỗ vai Gia Bảo và nói:- Mệt lắm phải không con? Ba tin rằng chặng đường này sẽ lấy đi không ít sức lực của con đấy!Gia Bảo gật đầu và hỏi với đôi mắt quở trách:- Sao ba lại bảo vệ sĩ tới Hà gia?Ông Châu mỉm cười rồi nhấn mạnh:- Vì ba biết họ sẽ giúp con thành công trong việc chinh phục trái tim của Phương Nghi!Gia Bảo nói với giọng ấp úng:- Vậy là …ba đã biết rồi sao?Ông Châu nghe vậy thì bật cười sảng khoái và nói:- Tất nhiên là ba biết chứ! Nếu nói về vật chất thì có cái gì mà Lâm gia chúng ta không có sao con lại phải muốn một thứ ở bên ngoài vả lại cái thứ mà con muốn lại còn biết nói nữa …- Con cũng biết những câu hỏi đó rất ngớ ngẩn!- Gia Bảo nói với vẻ ngượng ngùng.Ông Khôi im lặng vài giây rồi nói: