Lại một năm học mới bắt đầu, Thế Khang cùng đám bạn "chắc thân" (bạn bè toàn ăn rồi chơi chó chứ thân nỗi gì) đi lại nói chuyện cùng nhau. Một đám tụi nó hút hết biết bao nhiêu ánh mắt con gái trong trường. Thực ra chỉ có mình thằng Khang là hot boy thôi, mấy anh còn lại được cái độc, lạ, tưng tưng. Người ta ko hiểu nổi tại sao cái tổ hợp quái dị này lại đi cùng nhau nên dòm ý mà. Minh Tùng, đầu sỏ mấy phi vụ trốn học chơi game huých Khang một cái, nó hất hất cằm nhìn đểu ko thể tả: -Dòm em xinh tươi nào đó mày? Chỉ tao với! Hắn nheo mắt lườm nó muốn cháy da, cười khẩy đầy vẻ vua chúa cao sang quí"s tộc nhìn xuống thằng dân đen vừa hôi vừa rách: -Tao thấy có con dog đi qua quen quen. Ah, thì ra là họ hàng nhà mày! -HAHAHAHA!!-Lũ còn lại ôm bụng cười như vớ được vàng, hiệu suất ánh nhìn cho tụi nó tăng thêm mấy chục phần trăm, khiến chủ mưu là Thế Khang cũng phải lui ra xa làm ra vẻ "Tao ko quen lũ trốn trại đó". -Lớp trưởng!-Bỗng dưng ai đó gọi bên tai, hắn giật mình quay đầu, vẻ mặt…
Chương 5: Ngọc Kha kì lạ
Crush Đáng Yêu - LiizTác giả: LiizLại một năm học mới bắt đầu, Thế Khang cùng đám bạn "chắc thân" (bạn bè toàn ăn rồi chơi chó chứ thân nỗi gì) đi lại nói chuyện cùng nhau. Một đám tụi nó hút hết biết bao nhiêu ánh mắt con gái trong trường. Thực ra chỉ có mình thằng Khang là hot boy thôi, mấy anh còn lại được cái độc, lạ, tưng tưng. Người ta ko hiểu nổi tại sao cái tổ hợp quái dị này lại đi cùng nhau nên dòm ý mà. Minh Tùng, đầu sỏ mấy phi vụ trốn học chơi game huých Khang một cái, nó hất hất cằm nhìn đểu ko thể tả: -Dòm em xinh tươi nào đó mày? Chỉ tao với! Hắn nheo mắt lườm nó muốn cháy da, cười khẩy đầy vẻ vua chúa cao sang quí"s tộc nhìn xuống thằng dân đen vừa hôi vừa rách: -Tao thấy có con dog đi qua quen quen. Ah, thì ra là họ hàng nhà mày! -HAHAHAHA!!-Lũ còn lại ôm bụng cười như vớ được vàng, hiệu suất ánh nhìn cho tụi nó tăng thêm mấy chục phần trăm, khiến chủ mưu là Thế Khang cũng phải lui ra xa làm ra vẻ "Tao ko quen lũ trốn trại đó". -Lớp trưởng!-Bỗng dưng ai đó gọi bên tai, hắn giật mình quay đầu, vẻ mặt… Hạ và Tùng núp sau hành lang, còn Khang đội lên mũ áo khoác len lén ở bờ tường gần đó, hắn nghe hai đứa kia đối thoại.-Ủa vậy là thằng nào zệ?-Tùng hỏi.Hạ gắt giọng:-Tao biết thì đâu cần rình!-Nó hông nói với mày à?-Tùng-A Kha chỉ nói là đi trả quà thôi!-Hạ nhún vai.-Ê ê nó kia kìa!-Tùng thấp giọng chỉ chỉ ngón tay.Hạ nhìn theo, mắt mở trừng như cú vọ ko thể tin nổi:-Thằng Phan? Giỡn hả trời!!Ngọc Kha một mặt bình tĩnh đứng đối diện Phan, tay đưa hộp quà qua:-Tui ko nhận đâu. Ông cầm về đi!Phan áy náy gãi đầu, nhất quyết ko lấy lại:-Tui biết mấy năm trước mình có hơi quá đáng, khi không cứ gây sự với Kha hoài.......nên coi như cái này là tui đền đi. Kha nhận nghen!Ngọc Kha nheo mắt, sau thở dài thườn thượt bất đắc dĩ, nhỏ mở hộp quà ra, cầm lấy một cái vòng tay chuỗi hạt óng ánh màu nâu sáng, trông khá là đẹp. Kha lắc lắc đầu, ngón tay chà chà tràng hạt đó:-Thiệt sự thì món này tui ko nhận được..........Vốn ko muốn nói. Sợ ông tự ái.....nhưng mà chắc phải nói rồi!Kha bỏ lại vào hộp đưa đến trước mặt Phan, miệng giải thích:-Chuỗi này có hết thảy 16 hạt. Sinh, lão, bệnh, tử, trúng ngay chữ "tử". Tặng cái này chả khác nào trù yếm người ta. Với lại màu nâu tượng trưng cho mệnh thổ, tui mệnh thủy, ngũ hành tương khắc thổ khắc thủy. Cho nên.......tui còn muốn sống lâu lắm. Không giữ cái này được đâu!Lại một lần nữa, toàn hiện trường đơ. Khang nhịn không được nữa phì cười. Ôi trời ạ, crush hắn dễ thương như vầy, hỏi sao ko yêu cho được! Tùng khâm phục giơ ngón cái:-Đại tỷ, hảo khí phách!Hạ cười cười gượng ép:-Chuẩn A Kha nhà mình!Nói rồi Ngọc Kha quay đầu đi, Phan còn muốn nói cái gì, đưa tay định nắm lấy vai nhỏ giữ lại. Nhưng chưa kịp tới thì.........."Á!!!!"Tua lại 1s trước, Kha đưa tay ngược lại đánh vào cổ tay Phan, sau quay đầu cầm lấy khuỷu tay nó kéo đến, bàn tay còn lại của nhỏ đánh vào bả vai nó. Phan kêu lên đau đớn rồi té bệt xuống đất, cả người run run liên hồi ko cử động được.Ngọc Kha lạnh nhạt buông lời, rồi quay lưng rời đi.-Ngồi im 5ph huyệt sẽ tự động giải.Minh Tùng mắt chữ O mồm chữ A lắp bắp kinh hãi:-Tao vừa thấy cái gì? Điểm huyệt hả!??Hạ phết mắt, bĩu môi coi khinh:-Chớ mày nghĩ chỉ có trong phim à? Trung y người ta xài tùm lum. Nhưng mà ko có khoa trương như trong phim hoy!-Ghê!!!!-Tùng trồ mắt ra thán phụcLần đầu tiên Thế Khang thấy Ngọc Kha xa vời với mình như vậy. 5 năm, cứ tưởng đã hiểu nhỏ rồi. Nhưng ngẫm lại........hắn chả biết gì cả. Khoảng cách vốn dĩ đã ko gần......nay càng xa hơn!Về phần thiếu nữ đang đi đằng xa kia, nhỏ kéo kéo cái mũ lưỡi trai dáng phồng màu nâu xuống, che đi ánh nắng rọi xuống gương mặt, khóe miệng chợt dâng lên nụ cười. Lúc ấy ko ai biết rằng, bên trong chiếc mũ kia có thêu một cái tên, cái tên chủ nhân ban đầu của nó: "Thế Khang"
Hạ và Tùng núp sau hành lang, còn Khang đội lên mũ áo khoác len lén ở bờ tường gần đó, hắn nghe hai đứa kia đối thoại.
-Ủa vậy là thằng nào zệ?-Tùng hỏi.
Hạ gắt giọng:
-Tao biết thì đâu cần rình!
-Nó hông nói với mày à?-Tùng
-A Kha chỉ nói là đi trả quà thôi!-Hạ nhún vai.
-Ê ê nó kia kìa!-Tùng thấp giọng chỉ chỉ ngón tay.
Hạ nhìn theo, mắt mở trừng như cú vọ ko thể tin nổi:
-Thằng Phan? Giỡn hả trời!!
Ngọc Kha một mặt bình tĩnh đứng đối diện Phan, tay đưa hộp quà qua:
-Tui ko nhận đâu. Ông cầm về đi!
Phan áy náy gãi đầu, nhất quyết ko lấy lại:
-Tui biết mấy năm trước mình có hơi quá đáng, khi không cứ gây sự với Kha hoài.......nên coi như cái này là tui đền đi. Kha nhận nghen!
Ngọc Kha nheo mắt, sau thở dài thườn thượt bất đắc dĩ, nhỏ mở hộp quà ra, cầm lấy một cái vòng tay chuỗi hạt óng ánh màu nâu sáng, trông khá là đẹp. Kha lắc lắc đầu, ngón tay chà chà tràng hạt đó:
-Thiệt sự thì món này tui ko nhận được..........Vốn ko muốn nói. Sợ ông tự ái.....nhưng mà chắc phải nói rồi!
Kha bỏ lại vào hộp đưa đến trước mặt Phan, miệng giải thích:
-Chuỗi này có hết thảy 16 hạt. Sinh, lão, bệnh, tử, trúng ngay chữ "tử". Tặng cái này chả khác nào trù yếm người ta. Với lại màu nâu tượng trưng cho mệnh thổ, tui mệnh thủy, ngũ hành tương khắc thổ khắc thủy. Cho nên.......tui còn muốn sống lâu lắm. Không giữ cái này được đâu!
Lại một lần nữa, toàn hiện trường đơ. Khang nhịn không được nữa phì cười. Ôi trời ạ, crush hắn dễ thương như vầy, hỏi sao ko yêu cho được!
Tùng khâm phục giơ ngón cái:
-Đại tỷ, hảo khí phách!
Hạ cười cười gượng ép:
-Chuẩn A Kha nhà mình!
Nói rồi Ngọc Kha quay đầu đi, Phan còn muốn nói cái gì, đưa tay định nắm lấy vai nhỏ giữ lại. Nhưng chưa kịp tới thì.........."Á!!!!"
Tua lại 1s trước, Kha đưa tay ngược lại đánh vào cổ tay Phan, sau quay đầu cầm lấy khuỷu tay nó kéo đến, bàn tay còn lại của nhỏ đánh vào bả vai nó. Phan kêu lên đau đớn rồi té bệt xuống đất, cả người run run liên hồi ko cử động được.
Ngọc Kha lạnh nhạt buông lời, rồi quay lưng rời đi.
-Ngồi im 5ph huyệt sẽ tự động giải.
Minh Tùng mắt chữ O mồm chữ A lắp bắp kinh hãi:
-Tao vừa thấy cái gì? Điểm huyệt hả!??
Hạ phết mắt, bĩu môi coi khinh:
-Chớ mày nghĩ chỉ có trong phim à? Trung y người ta xài tùm lum. Nhưng mà ko có khoa trương như trong phim hoy!
-Ghê!!!!-Tùng trồ mắt ra thán phục
Lần đầu tiên Thế Khang thấy Ngọc Kha xa vời với mình như vậy. 5 năm, cứ tưởng đã hiểu nhỏ rồi. Nhưng ngẫm lại........hắn chả biết gì cả. Khoảng cách vốn dĩ đã ko gần......nay càng xa hơn!
Về phần thiếu nữ đang đi đằng xa kia, nhỏ kéo kéo cái mũ lưỡi trai dáng phồng màu nâu xuống, che đi ánh nắng rọi xuống gương mặt, khóe miệng chợt dâng lên nụ cười. Lúc ấy ko ai biết rằng, bên trong chiếc mũ kia có thêu một cái tên, cái tên chủ nhân ban đầu của nó: "Thế Khang"
Crush Đáng Yêu - LiizTác giả: LiizLại một năm học mới bắt đầu, Thế Khang cùng đám bạn "chắc thân" (bạn bè toàn ăn rồi chơi chó chứ thân nỗi gì) đi lại nói chuyện cùng nhau. Một đám tụi nó hút hết biết bao nhiêu ánh mắt con gái trong trường. Thực ra chỉ có mình thằng Khang là hot boy thôi, mấy anh còn lại được cái độc, lạ, tưng tưng. Người ta ko hiểu nổi tại sao cái tổ hợp quái dị này lại đi cùng nhau nên dòm ý mà. Minh Tùng, đầu sỏ mấy phi vụ trốn học chơi game huých Khang một cái, nó hất hất cằm nhìn đểu ko thể tả: -Dòm em xinh tươi nào đó mày? Chỉ tao với! Hắn nheo mắt lườm nó muốn cháy da, cười khẩy đầy vẻ vua chúa cao sang quí"s tộc nhìn xuống thằng dân đen vừa hôi vừa rách: -Tao thấy có con dog đi qua quen quen. Ah, thì ra là họ hàng nhà mày! -HAHAHAHA!!-Lũ còn lại ôm bụng cười như vớ được vàng, hiệu suất ánh nhìn cho tụi nó tăng thêm mấy chục phần trăm, khiến chủ mưu là Thế Khang cũng phải lui ra xa làm ra vẻ "Tao ko quen lũ trốn trại đó". -Lớp trưởng!-Bỗng dưng ai đó gọi bên tai, hắn giật mình quay đầu, vẻ mặt… Hạ và Tùng núp sau hành lang, còn Khang đội lên mũ áo khoác len lén ở bờ tường gần đó, hắn nghe hai đứa kia đối thoại.-Ủa vậy là thằng nào zệ?-Tùng hỏi.Hạ gắt giọng:-Tao biết thì đâu cần rình!-Nó hông nói với mày à?-Tùng-A Kha chỉ nói là đi trả quà thôi!-Hạ nhún vai.-Ê ê nó kia kìa!-Tùng thấp giọng chỉ chỉ ngón tay.Hạ nhìn theo, mắt mở trừng như cú vọ ko thể tin nổi:-Thằng Phan? Giỡn hả trời!!Ngọc Kha một mặt bình tĩnh đứng đối diện Phan, tay đưa hộp quà qua:-Tui ko nhận đâu. Ông cầm về đi!Phan áy náy gãi đầu, nhất quyết ko lấy lại:-Tui biết mấy năm trước mình có hơi quá đáng, khi không cứ gây sự với Kha hoài.......nên coi như cái này là tui đền đi. Kha nhận nghen!Ngọc Kha nheo mắt, sau thở dài thườn thượt bất đắc dĩ, nhỏ mở hộp quà ra, cầm lấy một cái vòng tay chuỗi hạt óng ánh màu nâu sáng, trông khá là đẹp. Kha lắc lắc đầu, ngón tay chà chà tràng hạt đó:-Thiệt sự thì món này tui ko nhận được..........Vốn ko muốn nói. Sợ ông tự ái.....nhưng mà chắc phải nói rồi!Kha bỏ lại vào hộp đưa đến trước mặt Phan, miệng giải thích:-Chuỗi này có hết thảy 16 hạt. Sinh, lão, bệnh, tử, trúng ngay chữ "tử". Tặng cái này chả khác nào trù yếm người ta. Với lại màu nâu tượng trưng cho mệnh thổ, tui mệnh thủy, ngũ hành tương khắc thổ khắc thủy. Cho nên.......tui còn muốn sống lâu lắm. Không giữ cái này được đâu!Lại một lần nữa, toàn hiện trường đơ. Khang nhịn không được nữa phì cười. Ôi trời ạ, crush hắn dễ thương như vầy, hỏi sao ko yêu cho được! Tùng khâm phục giơ ngón cái:-Đại tỷ, hảo khí phách!Hạ cười cười gượng ép:-Chuẩn A Kha nhà mình!Nói rồi Ngọc Kha quay đầu đi, Phan còn muốn nói cái gì, đưa tay định nắm lấy vai nhỏ giữ lại. Nhưng chưa kịp tới thì.........."Á!!!!"Tua lại 1s trước, Kha đưa tay ngược lại đánh vào cổ tay Phan, sau quay đầu cầm lấy khuỷu tay nó kéo đến, bàn tay còn lại của nhỏ đánh vào bả vai nó. Phan kêu lên đau đớn rồi té bệt xuống đất, cả người run run liên hồi ko cử động được.Ngọc Kha lạnh nhạt buông lời, rồi quay lưng rời đi.-Ngồi im 5ph huyệt sẽ tự động giải.Minh Tùng mắt chữ O mồm chữ A lắp bắp kinh hãi:-Tao vừa thấy cái gì? Điểm huyệt hả!??Hạ phết mắt, bĩu môi coi khinh:-Chớ mày nghĩ chỉ có trong phim à? Trung y người ta xài tùm lum. Nhưng mà ko có khoa trương như trong phim hoy!-Ghê!!!!-Tùng trồ mắt ra thán phụcLần đầu tiên Thế Khang thấy Ngọc Kha xa vời với mình như vậy. 5 năm, cứ tưởng đã hiểu nhỏ rồi. Nhưng ngẫm lại........hắn chả biết gì cả. Khoảng cách vốn dĩ đã ko gần......nay càng xa hơn!Về phần thiếu nữ đang đi đằng xa kia, nhỏ kéo kéo cái mũ lưỡi trai dáng phồng màu nâu xuống, che đi ánh nắng rọi xuống gương mặt, khóe miệng chợt dâng lên nụ cười. Lúc ấy ko ai biết rằng, bên trong chiếc mũ kia có thêu một cái tên, cái tên chủ nhân ban đầu của nó: "Thế Khang"