"Mẫu hậu, mẫu hậu" nó giật mình thức giấc toát hết cả mồ hôi như trút nước.  "Jisoo bà bị làm sao thế" nó lắc đầu nghĩ lại giấc mơ, lúc nãy thật ra có chuyện gì với nó thế này mười mấy năm nay ngày nào nó cũng nằm mơ thấy thế. Rose vuốt tóc nó "còn sớm mà bà ngủ xíu nữa đi dạo này bà xanh xao lắm" haizz nó xanh xao là chuyện đương nhiên dạo này việc học nhiều, đã vậy công việc còn lu bu tối ngủ không được bao nhiêu "Ừm bà về phòng đi" để cô về phòng nó mới rời khỏi giường đến chỗ lap top.  Mười mấy năm nay nó cứ mơ những giấc mơ nối tiếp nhau cứ như chuyện đó là sự thật vậy, đành hỏi chị google xem sao "cạch cạch" nó gõ #nhữnggiấcmơnốitiếpnhau. Thật sự lúc này muốn đập máy tính bỏ mất chả tìm kiếm được gì ra hồn, điều này mà chị google cũng bó tay thì làm sao nó lý giải, nó thở dài trở về giường ôm điện thoại chơi game, nhắc đến game mới nói cho mọi người hay nó được xem là một game thủ* đấy nhá (*game thủ: tất là một người chơi game chuyên nghiệp) "Reng reng" nhức đầu, ôm xòm nó vớ…

Chương 12: Nó thật sự là Jiwon

Công Chúa Ngoài Hành TinhTác giả: Dang Thi Huyen Tran"Mẫu hậu, mẫu hậu" nó giật mình thức giấc toát hết cả mồ hôi như trút nước.  "Jisoo bà bị làm sao thế" nó lắc đầu nghĩ lại giấc mơ, lúc nãy thật ra có chuyện gì với nó thế này mười mấy năm nay ngày nào nó cũng nằm mơ thấy thế. Rose vuốt tóc nó "còn sớm mà bà ngủ xíu nữa đi dạo này bà xanh xao lắm" haizz nó xanh xao là chuyện đương nhiên dạo này việc học nhiều, đã vậy công việc còn lu bu tối ngủ không được bao nhiêu "Ừm bà về phòng đi" để cô về phòng nó mới rời khỏi giường đến chỗ lap top.  Mười mấy năm nay nó cứ mơ những giấc mơ nối tiếp nhau cứ như chuyện đó là sự thật vậy, đành hỏi chị google xem sao "cạch cạch" nó gõ #nhữnggiấcmơnốitiếpnhau. Thật sự lúc này muốn đập máy tính bỏ mất chả tìm kiếm được gì ra hồn, điều này mà chị google cũng bó tay thì làm sao nó lý giải, nó thở dài trở về giường ôm điện thoại chơi game, nhắc đến game mới nói cho mọi người hay nó được xem là một game thủ* đấy nhá (*game thủ: tất là một người chơi game chuyên nghiệp) "Reng reng" nhức đầu, ôm xòm nó vớ… "Soạt" "phụt" "ự" cả 2 điều ngạc nhiên thấy nó bị đâm nó không muốn, không muốn hai người giao tranh... anh run run còn Jin đỡ nó "Jisoo, Jisoo"Nó quỵ xuống nếu chỉ là mấy nhát kiếm với năng lực của nó trị thương mấy ngày là khỏe nhưng Jin tối qua đã cho nó uống thuốc khống chế sinh lực nên hiện giờ nó đang trong tình trạng yếu dần còn bị thương thế này thì e là, V nắm tay nó "Ji Won, Ji Won em tỉnh đi" "Oppa...hẹn anh kiếp sau, anh...hai em.. xin.. lỗi..." tay nó buông lơi bao nhiêu thời gian đủ chứng minh anh và nó yêu nhau thế nào bấy nhiêu thôi đủ biết nó thuơng V và anh nó thế nào... Thì ra mọi chuyện là thế... "cốc cốc" Jin gõ cửa phòng nó "em chưa ngủ à" nó lắc đầu mở cửa cho anh "nhìn sắc mặt em không tốt lắm"Nó có thể giấu ai nhưng anh thì không "hình như Ji Won đã tìm ra mệnh khắc tinh" nó đưa nhật kí của Ji Won cho anh "Anh xin lỗi vì không hỏi ý kiến em đã làm thế, vì bảo vệ em bà không muốn em buồn nên anh và mẫu hậu quyết định xóa hết kí ức của em" Nó lắc đầu "em biết anh chỉ muốn tốt cho em, chỉ tiếc là em không nhớ chuyện mệnh khắc tinh nữa"Quay sang V anh đang bàn chuyện với Suga "anh nghĩ người bịt mặt đó là ai" Suga lắc đầu "tôi không rõ, à hình như Boss có cậu con trai nữa mà từ đó đến giờ người đó chưa bao giờ xuất hiện ở Hắc động""Ý anh người đó có thể là con trai Boss"Suga gật đầu "cũng có thể, chỉ là tôi thắc mắc tại sao anh ta lại cứu cậu và Jisoo"Mọi chuyện còn quá nhiều rắc rối nó đi dạo để coi có tìm được chút kí ức nào không tắt nhiên nó đến chỗ Ji Won từng đến rồi nó nhớ đã từng cùng anh làm bánh ở đây "Woa không ngờ anh cũng biết làm bánh đó"Anh cười "anh mà" anh bóc bánh ra khỏi giấy gối đúc cô "ngon không" nó vừa nhai vừa gật đầu"Ji Won lâu rồi không gặp cô" nó nhìn cô nhân viên ngơ ngác "cô quen ta à" "Lúc trước cô hay cùng V đến đây lâu rồi không thấy hai người đến" cô nhân viên lấy tờ phong bì đưa nó "lúc trước cô vội vã nhờ tôi giữ giùm cái này" nó hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn nhận lại "Cảm ơn cô" nó nhận lấy đi ra thì thấy V sắp tới sợ đụng mặt anh nên nó đi vào "đừng bảo là tôi đến đây nha" vì từng là khách vip nên cô nhân viên đồng ý Anh bước vào "chào anh" V gật đầu "anh có muốn tự làm bánh như trước không?" lâu rồi anh không làm bánh nhỉ? anh gật đầu rồi bước vào bếp, vẫn như trước cách làm bếp dáng vẻ... làm nó muốn chạy đến ôm anh ngay nhưng... nó mở phong thư ra "sao chị trốn ở đây" một cậu nhóc đến chỗ nó không biết nên mở ra anh thấy nó cả 2 nhìn nhau không rời... "Sao em lại ở đây" anh chưa biết nó là Ji Won nên cứ nghĩ nó là Jisoo, họ bắt nó có lẽ vì nó là điểm yếu của anh

"Soạt" "phụt" "ự" cả 2 điều ngạc nhiên thấy nó bị đâm nó không muốn, không muốn hai người giao tranh... anh run run còn Jin đỡ nó "Jisoo, Jisoo"

Nó quỵ xuống nếu chỉ là mấy nhát kiếm với năng lực của nó trị thương mấy ngày là khỏe nhưng Jin tối qua đã cho nó uống thuốc khống chế sinh lực nên hiện giờ nó đang trong tình trạng yếu dần còn bị thương thế này thì e là, V nắm tay nó "Ji Won, Ji Won em tỉnh đi" 

"Oppa...hẹn anh kiếp sau, anh...hai em.. xin.. lỗi..." tay nó buông lơi bao nhiêu thời gian đủ chứng minh anh và nó yêu nhau thế nào bấy nhiêu thôi đủ biết nó thuơng V và anh nó thế nào... 

Thì ra mọi chuyện là thế... "cốc cốc" Jin gõ cửa phòng nó "em chưa ngủ à" nó lắc đầu mở cửa cho anh "nhìn sắc mặt em không tốt lắm"

Nó có thể giấu ai nhưng anh thì không "hình như Ji Won đã tìm ra mệnh khắc tinh" nó đưa nhật kí của Ji Won cho anh 

"Anh xin lỗi vì không hỏi ý kiến em đã làm thế, vì bảo vệ em bà không muốn em buồn nên anh và mẫu hậu quyết định xóa hết kí ức của em" 

Nó lắc đầu "em biết anh chỉ muốn tốt cho em, chỉ tiếc là em không nhớ chuyện mệnh khắc tinh nữa"

Quay sang V anh đang bàn chuyện với Suga "anh nghĩ người bịt mặt đó là ai" 

Suga lắc đầu "tôi không rõ, à hình như Boss có cậu con trai nữa mà từ đó đến giờ người đó chưa bao giờ xuất hiện ở Hắc động"

"Ý anh người đó có thể là con trai Boss"

Suga gật đầu "cũng có thể, chỉ là tôi thắc mắc tại 

sao anh ta lại cứu cậu và Jisoo"

Mọi chuyện còn quá nhiều rắc rối nó đi dạo để coi có tìm được chút kí ức nào không tắt nhiên nó đến chỗ Ji Won từng đến rồi nó nhớ đã từng cùng anh làm bánh ở đây 

"Woa không ngờ anh cũng biết làm bánh đó"

Anh cười "anh mà" anh bóc bánh ra khỏi giấy gối đúc cô "ngon không" nó vừa nhai vừa gật đầu

"Ji Won lâu rồi không gặp cô" nó nhìn cô nhân viên ngơ ngác "cô quen ta à" 

"Lúc trước cô hay cùng V đến đây lâu rồi không thấy hai người đến" cô nhân viên lấy tờ phong bì đưa nó "lúc trước cô vội vã nhờ tôi giữ giùm cái này" nó hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn nhận lại 

"Cảm ơn cô" nó nhận lấy đi ra thì thấy V sắp tới sợ đụng mặt anh nên nó đi vào "đừng bảo là tôi đến đây nha" vì từng là khách vip nên cô nhân viên đồng ý 

Anh bước vào "chào anh" V gật đầu "anh có muốn tự làm bánh như trước không?" lâu rồi anh không làm bánh nhỉ? anh gật đầu rồi bước vào bếp, vẫn như trước cách làm bếp dáng vẻ... làm nó muốn chạy đến ôm anh ngay nhưng... nó mở phong thư ra "sao chị trốn ở đây" một cậu nhóc đến chỗ nó không biết nên mở ra anh thấy nó cả 2 nhìn nhau không rời... "Sao em lại ở đây" anh chưa biết nó là Ji Won nên cứ nghĩ nó là Jisoo, họ bắt nó có lẽ vì nó là điểm yếu của anh

Công Chúa Ngoài Hành TinhTác giả: Dang Thi Huyen Tran"Mẫu hậu, mẫu hậu" nó giật mình thức giấc toát hết cả mồ hôi như trút nước.  "Jisoo bà bị làm sao thế" nó lắc đầu nghĩ lại giấc mơ, lúc nãy thật ra có chuyện gì với nó thế này mười mấy năm nay ngày nào nó cũng nằm mơ thấy thế. Rose vuốt tóc nó "còn sớm mà bà ngủ xíu nữa đi dạo này bà xanh xao lắm" haizz nó xanh xao là chuyện đương nhiên dạo này việc học nhiều, đã vậy công việc còn lu bu tối ngủ không được bao nhiêu "Ừm bà về phòng đi" để cô về phòng nó mới rời khỏi giường đến chỗ lap top.  Mười mấy năm nay nó cứ mơ những giấc mơ nối tiếp nhau cứ như chuyện đó là sự thật vậy, đành hỏi chị google xem sao "cạch cạch" nó gõ #nhữnggiấcmơnốitiếpnhau. Thật sự lúc này muốn đập máy tính bỏ mất chả tìm kiếm được gì ra hồn, điều này mà chị google cũng bó tay thì làm sao nó lý giải, nó thở dài trở về giường ôm điện thoại chơi game, nhắc đến game mới nói cho mọi người hay nó được xem là một game thủ* đấy nhá (*game thủ: tất là một người chơi game chuyên nghiệp) "Reng reng" nhức đầu, ôm xòm nó vớ… "Soạt" "phụt" "ự" cả 2 điều ngạc nhiên thấy nó bị đâm nó không muốn, không muốn hai người giao tranh... anh run run còn Jin đỡ nó "Jisoo, Jisoo"Nó quỵ xuống nếu chỉ là mấy nhát kiếm với năng lực của nó trị thương mấy ngày là khỏe nhưng Jin tối qua đã cho nó uống thuốc khống chế sinh lực nên hiện giờ nó đang trong tình trạng yếu dần còn bị thương thế này thì e là, V nắm tay nó "Ji Won, Ji Won em tỉnh đi" "Oppa...hẹn anh kiếp sau, anh...hai em.. xin.. lỗi..." tay nó buông lơi bao nhiêu thời gian đủ chứng minh anh và nó yêu nhau thế nào bấy nhiêu thôi đủ biết nó thuơng V và anh nó thế nào... Thì ra mọi chuyện là thế... "cốc cốc" Jin gõ cửa phòng nó "em chưa ngủ à" nó lắc đầu mở cửa cho anh "nhìn sắc mặt em không tốt lắm"Nó có thể giấu ai nhưng anh thì không "hình như Ji Won đã tìm ra mệnh khắc tinh" nó đưa nhật kí của Ji Won cho anh "Anh xin lỗi vì không hỏi ý kiến em đã làm thế, vì bảo vệ em bà không muốn em buồn nên anh và mẫu hậu quyết định xóa hết kí ức của em" Nó lắc đầu "em biết anh chỉ muốn tốt cho em, chỉ tiếc là em không nhớ chuyện mệnh khắc tinh nữa"Quay sang V anh đang bàn chuyện với Suga "anh nghĩ người bịt mặt đó là ai" Suga lắc đầu "tôi không rõ, à hình như Boss có cậu con trai nữa mà từ đó đến giờ người đó chưa bao giờ xuất hiện ở Hắc động""Ý anh người đó có thể là con trai Boss"Suga gật đầu "cũng có thể, chỉ là tôi thắc mắc tại sao anh ta lại cứu cậu và Jisoo"Mọi chuyện còn quá nhiều rắc rối nó đi dạo để coi có tìm được chút kí ức nào không tắt nhiên nó đến chỗ Ji Won từng đến rồi nó nhớ đã từng cùng anh làm bánh ở đây "Woa không ngờ anh cũng biết làm bánh đó"Anh cười "anh mà" anh bóc bánh ra khỏi giấy gối đúc cô "ngon không" nó vừa nhai vừa gật đầu"Ji Won lâu rồi không gặp cô" nó nhìn cô nhân viên ngơ ngác "cô quen ta à" "Lúc trước cô hay cùng V đến đây lâu rồi không thấy hai người đến" cô nhân viên lấy tờ phong bì đưa nó "lúc trước cô vội vã nhờ tôi giữ giùm cái này" nó hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn nhận lại "Cảm ơn cô" nó nhận lấy đi ra thì thấy V sắp tới sợ đụng mặt anh nên nó đi vào "đừng bảo là tôi đến đây nha" vì từng là khách vip nên cô nhân viên đồng ý Anh bước vào "chào anh" V gật đầu "anh có muốn tự làm bánh như trước không?" lâu rồi anh không làm bánh nhỉ? anh gật đầu rồi bước vào bếp, vẫn như trước cách làm bếp dáng vẻ... làm nó muốn chạy đến ôm anh ngay nhưng... nó mở phong thư ra "sao chị trốn ở đây" một cậu nhóc đến chỗ nó không biết nên mở ra anh thấy nó cả 2 nhìn nhau không rời... "Sao em lại ở đây" anh chưa biết nó là Ji Won nên cứ nghĩ nó là Jisoo, họ bắt nó có lẽ vì nó là điểm yếu của anh

Chương 12: Nó thật sự là Jiwon