Tôi không cần! Cô mang nó về đi!! - Yoongi lớn tiếng với cô. - Anh có thể... Chỉ nhận 1 lần không...? - Giọng nói cô lúc này thật đáng thương - KHÔNG!!! - Anh lãnh đạm nhìn Ami nói Cô bỏ hộp quà xuống chân anh, rồi lẳng lặng bỏ về. Cô ra đi với những giọt nước mắt lăn dài trên má, vừa đi vừa khóc, lòng cô nặng trĩu dần. Đây là lần thứ 10 cô tặng cho anh trong ngày sinh nhật, cũng 10 năm trôi qua nhanh nhỉ, nhưng chưa lần nào trong 10 năm qua anh nhận quà từ cô. Cô quay lưng lại nhìn về phía căn nhà, hai người họ đang cười với nhau kìa, họ thật hạnh phúc, chả buồn cho cô. Đơn phương người ta trong 10 năm qua mà không một lời đáp trả. Hôn ước từ trước thì không thể bỏ, cô ấy vừa tài năng, lại xinh đẹp. Cô vẫn hay lẽo đẽo theo anh mỗi khi anh tan làm. Anh vẫn thường hay ở công ty chỉ để tránh mặt cô, người mà anh cho là phiền phức. Hôm nay chắc lại là một ngày anh tránh mặt cô gái phiền phức ấy. Đã 10 giờ tối rồi mà vẫn chưa thấy anh về, cô cười trừ một cái rồi định quay lưng bỏ về thì…
Chương 4: Kim NamJoon
Bang TanTác giả: Nguyệt MinhTôi không cần! Cô mang nó về đi!! - Yoongi lớn tiếng với cô. - Anh có thể... Chỉ nhận 1 lần không...? - Giọng nói cô lúc này thật đáng thương - KHÔNG!!! - Anh lãnh đạm nhìn Ami nói Cô bỏ hộp quà xuống chân anh, rồi lẳng lặng bỏ về. Cô ra đi với những giọt nước mắt lăn dài trên má, vừa đi vừa khóc, lòng cô nặng trĩu dần. Đây là lần thứ 10 cô tặng cho anh trong ngày sinh nhật, cũng 10 năm trôi qua nhanh nhỉ, nhưng chưa lần nào trong 10 năm qua anh nhận quà từ cô. Cô quay lưng lại nhìn về phía căn nhà, hai người họ đang cười với nhau kìa, họ thật hạnh phúc, chả buồn cho cô. Đơn phương người ta trong 10 năm qua mà không một lời đáp trả. Hôn ước từ trước thì không thể bỏ, cô ấy vừa tài năng, lại xinh đẹp. Cô vẫn hay lẽo đẽo theo anh mỗi khi anh tan làm. Anh vẫn thường hay ở công ty chỉ để tránh mặt cô, người mà anh cho là phiền phức. Hôm nay chắc lại là một ngày anh tránh mặt cô gái phiền phức ấy. Đã 10 giờ tối rồi mà vẫn chưa thấy anh về, cô cười trừ một cái rồi định quay lưng bỏ về thì… Bạn thích thầm anh đã 2 năm rồi, tiếc thay cho số phận của bạn chỉ là kẻ thứ 3 giữa tình yêu của họ, hôm nay bạn quyết tỏ tình dù biết kết quả không đi đến đâu:- NamJoon à, em thích anh!- Anh biết, Ami anh xin lỗi, 1 người đã đủ rồi.Anh vừa nói vừa đặt tay lên ngực trái của mình, đôi mắt đượm buồn hướng về phía bạn như chia buồn. Thật nhẹ lòng cũng thật buồn, anh yêu người con gái đó như vậy... Họ còn sắp cưới nhau yêu nhau, hạnh phúc cùng nhau nữa. Taehyung người bạn thân lớn tuổi hơn bạn anh lại rất yêu bạn, bao nhiêu nỗi buồn anh cũng muốn gánh giúp bạn. Bạn trốn trong phòng đã 2 ngày từ ngày anh cưới:- Ami ăn gì đó đi con đã 2 ngày rồi, nhìn con như vậy mẹ xót lắm...- Bác à, để con vào nói chuyện với cô ấy, bác đừng lo. Ami à mở cửa cho anh đi!Bạn nói nhỏ đủ để 2 người nghe:- Chỉ một mình anh thôi.Cánh cửa mở ra, anh bước vào, nhìn khuôn mặt cô kìa, đôi mắt thâm quầng, mắt cô đỏ lên và ẩm ướt, đau lòng vật vã, cô dùng tay ra sức đánh vào lòng ngực mình, anh đau đớn ôm cô vào lòng:- Em đừng nhau vậy nữa... Anh đau lắm Ami à...- Em xin lỗi, em sẽ quên anh ấy. Em sẽ đáp trả tình cảm của anh...Vài ngày sau đó, bạn và anh quyết định sang Deagu sống, bạn tự nhận mình có chút rung động với anh mặc dù chưa dứt tình cảm với NamJoon. Ngày hôm sau anh đến tìm bạn không gặp chỉ gặp mẹ bạn thôi, mẹ bạn nói cho anh biết hết tất cả, có lẽ anh có chút bạc tình với bạn.Rồi cho đến những năm sau này, bạn và Taehyung có đứa con nhìn nó thật giống ba của chúng, gia đình bạn cùng nhau trờ về Seoul thăm mẹ:- Jihoon à, đừng khẩn trương thế chứ con.Đứa con nghịch nghợm chạy lung tung khi sắp được gặp bà. Bầu trời quang đãng, trong lành thật giống như cái ngày bạn nói câu bạn thích anh vậy... Chợt hình ảnh ấy lọt vào mắt bạn, hình dáng ấy, giọng nói đang cười đùa ấy, má lúm đồng tiền và nụ cười thân thiện. Anh nhìn thấy bạn, bạn nhìn thấy anh. Bạn đi qua anh như hai người xa lạ không nói chuyện không hỏi thăm, đủ để chứng tỏ bạn Yêu Taehyung thế nào, cũng đủ để anh biết được vốn dĩ anh và bạn không tồn tại chữ "Yêu"."Xin lỗi anh NamJoon/em Ami..."- -----Này là OE nha, kết mở tùy theo cảm nhận của mấy cô.
Bạn thích thầm anh đã 2 năm rồi, tiếc thay cho số phận của bạn chỉ là kẻ thứ 3 giữa tình yêu của họ, hôm nay bạn quyết tỏ tình dù biết kết quả không đi đến đâu:
- NamJoon à, em thích anh!
- Anh biết, Ami anh xin lỗi, 1 người đã đủ rồi.
Anh vừa nói vừa đặt tay lên ngực trái của mình, đôi mắt đượm buồn hướng về phía bạn như chia buồn. Thật nhẹ lòng cũng thật buồn, anh yêu người con gái đó như vậy... Họ còn sắp cưới nhau yêu nhau, hạnh phúc cùng nhau nữa. Taehyung người bạn thân lớn tuổi hơn bạn anh lại rất yêu bạn, bao nhiêu nỗi buồn anh cũng muốn gánh giúp bạn. Bạn trốn trong phòng đã 2 ngày từ ngày anh cưới:
- Ami ăn gì đó đi con đã 2 ngày rồi, nhìn con như vậy mẹ xót lắm...
- Bác à, để con vào nói chuyện với cô ấy, bác đừng lo. Ami à mở cửa cho anh đi!
Bạn nói nhỏ đủ để 2 người nghe:
- Chỉ một mình anh thôi.
Cánh cửa mở ra, anh bước vào, nhìn khuôn mặt cô kìa, đôi mắt thâm quầng, mắt cô đỏ lên và ẩm ướt, đau lòng vật vã, cô dùng tay ra sức đánh vào lòng ngực mình, anh đau đớn ôm cô vào lòng:
- Em đừng nhau vậy nữa... Anh đau lắm Ami à...
- Em xin lỗi, em sẽ quên anh ấy. Em sẽ đáp trả tình cảm của anh...
Vài ngày sau đó, bạn và anh quyết định sang Deagu sống, bạn tự nhận mình có chút rung động với anh mặc dù chưa dứt tình cảm với NamJoon. Ngày hôm sau anh đến tìm bạn không gặp chỉ gặp mẹ bạn thôi, mẹ bạn nói cho anh biết hết tất cả, có lẽ anh có chút bạc tình với bạn.
Rồi cho đến những năm sau này, bạn và Taehyung có đứa con nhìn nó thật giống ba của chúng, gia đình bạn cùng nhau trờ về Seoul thăm mẹ:
- Jihoon à, đừng khẩn trương thế chứ con.
Đứa con nghịch nghợm chạy lung tung khi sắp được gặp bà. Bầu trời quang đãng, trong lành thật giống như cái ngày bạn nói câu bạn thích anh vậy... Chợt hình ảnh ấy lọt vào mắt bạn, hình dáng ấy, giọng nói đang cười đùa ấy, má lúm đồng tiền và nụ cười thân thiện. Anh nhìn thấy bạn, bạn nhìn thấy anh. Bạn đi qua anh như hai người xa lạ không nói chuyện không hỏi thăm, đủ để chứng tỏ bạn Yêu Taehyung thế nào, cũng đủ để anh biết được vốn dĩ anh và bạn không tồn tại chữ "Yêu".
"Xin lỗi anh NamJoon/em Ami..."
- -----
Này là OE nha, kết mở tùy theo cảm nhận của mấy cô.
Bang TanTác giả: Nguyệt MinhTôi không cần! Cô mang nó về đi!! - Yoongi lớn tiếng với cô. - Anh có thể... Chỉ nhận 1 lần không...? - Giọng nói cô lúc này thật đáng thương - KHÔNG!!! - Anh lãnh đạm nhìn Ami nói Cô bỏ hộp quà xuống chân anh, rồi lẳng lặng bỏ về. Cô ra đi với những giọt nước mắt lăn dài trên má, vừa đi vừa khóc, lòng cô nặng trĩu dần. Đây là lần thứ 10 cô tặng cho anh trong ngày sinh nhật, cũng 10 năm trôi qua nhanh nhỉ, nhưng chưa lần nào trong 10 năm qua anh nhận quà từ cô. Cô quay lưng lại nhìn về phía căn nhà, hai người họ đang cười với nhau kìa, họ thật hạnh phúc, chả buồn cho cô. Đơn phương người ta trong 10 năm qua mà không một lời đáp trả. Hôn ước từ trước thì không thể bỏ, cô ấy vừa tài năng, lại xinh đẹp. Cô vẫn hay lẽo đẽo theo anh mỗi khi anh tan làm. Anh vẫn thường hay ở công ty chỉ để tránh mặt cô, người mà anh cho là phiền phức. Hôm nay chắc lại là một ngày anh tránh mặt cô gái phiền phức ấy. Đã 10 giờ tối rồi mà vẫn chưa thấy anh về, cô cười trừ một cái rồi định quay lưng bỏ về thì… Bạn thích thầm anh đã 2 năm rồi, tiếc thay cho số phận của bạn chỉ là kẻ thứ 3 giữa tình yêu của họ, hôm nay bạn quyết tỏ tình dù biết kết quả không đi đến đâu:- NamJoon à, em thích anh!- Anh biết, Ami anh xin lỗi, 1 người đã đủ rồi.Anh vừa nói vừa đặt tay lên ngực trái của mình, đôi mắt đượm buồn hướng về phía bạn như chia buồn. Thật nhẹ lòng cũng thật buồn, anh yêu người con gái đó như vậy... Họ còn sắp cưới nhau yêu nhau, hạnh phúc cùng nhau nữa. Taehyung người bạn thân lớn tuổi hơn bạn anh lại rất yêu bạn, bao nhiêu nỗi buồn anh cũng muốn gánh giúp bạn. Bạn trốn trong phòng đã 2 ngày từ ngày anh cưới:- Ami ăn gì đó đi con đã 2 ngày rồi, nhìn con như vậy mẹ xót lắm...- Bác à, để con vào nói chuyện với cô ấy, bác đừng lo. Ami à mở cửa cho anh đi!Bạn nói nhỏ đủ để 2 người nghe:- Chỉ một mình anh thôi.Cánh cửa mở ra, anh bước vào, nhìn khuôn mặt cô kìa, đôi mắt thâm quầng, mắt cô đỏ lên và ẩm ướt, đau lòng vật vã, cô dùng tay ra sức đánh vào lòng ngực mình, anh đau đớn ôm cô vào lòng:- Em đừng nhau vậy nữa... Anh đau lắm Ami à...- Em xin lỗi, em sẽ quên anh ấy. Em sẽ đáp trả tình cảm của anh...Vài ngày sau đó, bạn và anh quyết định sang Deagu sống, bạn tự nhận mình có chút rung động với anh mặc dù chưa dứt tình cảm với NamJoon. Ngày hôm sau anh đến tìm bạn không gặp chỉ gặp mẹ bạn thôi, mẹ bạn nói cho anh biết hết tất cả, có lẽ anh có chút bạc tình với bạn.Rồi cho đến những năm sau này, bạn và Taehyung có đứa con nhìn nó thật giống ba của chúng, gia đình bạn cùng nhau trờ về Seoul thăm mẹ:- Jihoon à, đừng khẩn trương thế chứ con.Đứa con nghịch nghợm chạy lung tung khi sắp được gặp bà. Bầu trời quang đãng, trong lành thật giống như cái ngày bạn nói câu bạn thích anh vậy... Chợt hình ảnh ấy lọt vào mắt bạn, hình dáng ấy, giọng nói đang cười đùa ấy, má lúm đồng tiền và nụ cười thân thiện. Anh nhìn thấy bạn, bạn nhìn thấy anh. Bạn đi qua anh như hai người xa lạ không nói chuyện không hỏi thăm, đủ để chứng tỏ bạn Yêu Taehyung thế nào, cũng đủ để anh biết được vốn dĩ anh và bạn không tồn tại chữ "Yêu"."Xin lỗi anh NamJoon/em Ami..."- -----Này là OE nha, kết mở tùy theo cảm nhận của mấy cô.