Tác giả:

Lần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ…

Chương 17: Jung HoSeok

Thanh Xuân (Image) BTSTác giả: Hinako_AyunaTruyện Hài HướcLần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ… Bạn là đứa chủ nghĩa ở nhà (hay cũng gọi là lười). Cứ ngày đẹp trời, thay vì bò ra ngoài, bạn sẽ nằm ườn ra để ngủ. Vậy mà giờ, bạn đang ngồi tại một quán cafe đối mặt với người không quen biết-F/n, đây là cách giúp tao đỡ mốc meo?-Ừ- nó tỉnh bơQuay trở về vài phút trước,trong lúc bạn đang thấy đời thăng hoa nhất thì vừa lúc con bạn khốn nạn réo ầm nhà -T/BBBBBBBBBB!!!! Mày biết giờ là mấy giờ rồi không, lết thân xuống đây cho bổn cô nương xem mặt!!!!-Cái... đỗ đen?Bạn vội lao xuống với bộ dạng không thể thảm hơn. Tóc rối như một bà góa phụ, áo xốc xếch, mắt nhắm mắt mở-Mày bị rảnh không? Đang yên đang lành lại qua phiền tao??Bạn chấn tĩnh lại bản thân và mắng nó. Ấy mà mặt nó vẫn bình thản và bảo-Má mày bảo tao lôi mày đi ra ngoài phơi nắng cho đỡ mốc meo...Và giờ, bạn đang ngồi đây"Má ơi, con muốn về ~"Giờ bạn chỉ biết thế. Bị lôi vào một cuộc hẹn hò nhóm, nói thật, bạn chỉ muốn đâm đầu xuống đất. Nhìn sang bên đối phương, họ đều rất đẹp trai. Haizz, bạn thở dài. Bạn không hề biết có một chàng trai đang nhìn bạn từ nãy giờ và mỉm cười-Em là (f/n) và đây là T/b, bạn thân của em, còn đây là V...VNó cứ giới thiệu còn bạn cứ mông lung-Em là T/b? Tên em thật đẹp-Vâng-Em thật sự đáng yêu lắm đó-VângBạn lười biếng trả lời, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ-Anh là Jung HoSeok, chúng ta trao đổi điện thoại, được chứ-Vâng...- Bạn ngao ngán, giật mình- C-Cái???Lũ bạn nhìn bạn kham phục, không ngờ bạn nhìn như thế mà cũng nguy hiểm thậtTối hôm đó, bạn chỉ lo lo xem, mình làm vậy có đúng không, chợt nhiên có tin nhắn tớiHoSeokChào em, mèo nhỏBạnChào anhÀ mà cái gì là mèo nhỏ cơ?HoSeok Thì em đó, nhìn hình như em không thích cuộc hẹn này lắmBạnĐơn giản em chỉ không muốn làm phiềnHoSeok Đúng mèo nhỏ rồi còn gì, đáng yêu ghêBạnEm không phải mèo nhỏ màTán gẫu một hồi, bạn quyết định đi ngủ. Và cứ mỗi tối, anh trở thành người trò chuyên với bạn. Bạn bắt đầu có thiện cảm về anh. Một buổi đông lạnh giá, khi bạn đang trùm chăn ấm lướt web, anh bỗng nhắn tin cho bạnHoSeokMèo!BạnYa, em không phải mèo màHoSeok Rảnh không,cô bé?BạnLàm gì ạHoSeok Đi bộBạnLạnh lắmEm lườiHoSeok Một chút thôiBạnVậy đợi em thay đồNgoài trời, tuyết đang rơi nặng hạt, anh và bạn cứ sóng đôi đi dưới trời tuyết như thế, tay xỏ vào túi áo. Anh và bạn vừa đi vừa nói chuyện. Chẳng biết từ lúc nào đã tới công viên. Ngoái nhìn quanh, bạn chẳng thấy anh đâu nữa-HoSeok oppa!Chợt xung quanh bạn bỗng sáng lên. Những ngọn nến được thắp lên xếp thành hình trái tim lãng mạn vô cùng. Anh xuất hiện, tiến lại gần, tay cầm đóa hoa hồng, mỉm cười nhìn bạn-T/b này!-Dạ?Bạn ngại ngùng-Em có thể làm bạn gái anh không?-DạBạn xúc động gật đầu. Anh đến và ôm lấy bạn, hôn lên bạn một nụ hôn ấm áp. Đông hôm ấy, chẳng hiểu sao ấm áp lạ thường., bởi trái tim người chẳng còn cô đơn nữa....

Bạn là đứa chủ nghĩa ở nhà (hay cũng gọi là lười). Cứ ngày đẹp trời, thay vì bò ra ngoài, bạn sẽ nằm ườn ra để ngủ. Vậy mà giờ, bạn đang ngồi tại một quán cafe đối mặt với người không quen biết

-F/n, đây là cách giúp tao đỡ mốc meo?

-Ừ- nó tỉnh bơ

Quay trở về vài phút trước,trong lúc bạn đang thấy đời thăng hoa nhất thì vừa lúc con bạn khốn nạn réo ầm nhà 

-T/BBBBBBBBBB!!!! Mày biết giờ là mấy giờ rồi không, lết thân xuống đây cho bổn cô nương xem mặt!!!!

-Cái... đỗ đen?

Bạn vội lao xuống với bộ dạng không thể thảm hơn. Tóc rối như một bà góa phụ, áo xốc xếch, mắt nhắm mắt mở

-Mày bị rảnh không? Đang yên đang lành lại qua phiền tao??

Bạn chấn tĩnh lại bản thân và mắng nó. Ấy mà mặt nó vẫn bình thản và bảo

-Má mày bảo tao lôi mày đi ra ngoài phơi nắng cho đỡ mốc meo...

Và giờ, bạn đang ngồi đây

"Má ơi, con muốn về ~"

Giờ bạn chỉ biết thế. Bị lôi vào một cuộc hẹn hò nhóm, nói thật, bạn chỉ muốn đâm đầu xuống đất. Nhìn sang bên đối phương, họ đều rất đẹp trai. Haizz, bạn thở dài. Bạn không hề biết có một chàng trai đang nhìn bạn từ nãy giờ và mỉm cười

-Em là (f/n) và đây là T/b, bạn thân của em, còn đây là V...V

Nó cứ giới thiệu còn bạn cứ mông lung

-Em là T/b? Tên em thật đẹp

-Vâng

-Em thật sự đáng yêu lắm đó

-Vâng

Bạn lười biếng trả lời, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ

-Anh là Jung HoSeok, chúng ta trao đổi điện thoại, được chứ

-Vâng...- Bạn ngao ngán, giật mình- C-Cái???

Lũ bạn nhìn bạn kham phục, không ngờ bạn nhìn như thế mà cũng nguy hiểm thật

Tối hôm đó, bạn chỉ lo lo xem, mình làm vậy có đúng không, chợt nhiên có tin nhắn tới

HoSeok

Chào em, mèo nhỏ

Bạn

Chào anh

À mà cái gì là mèo nhỏ cơ?

HoSeok 

Thì em đó, nhìn hình như em không thích cuộc hẹn này lắm

Bạn

Đơn giản em chỉ không muốn làm phiền

HoSeok 

Đúng mèo nhỏ rồi còn gì, đáng yêu ghê

Bạn

Em không phải mèo nhỏ mà

Tán gẫu một hồi, bạn quyết định đi ngủ. Và cứ mỗi tối, anh trở thành người trò chuyên với bạn. Bạn bắt đầu có thiện cảm về anh. Một buổi đông lạnh giá, khi bạn đang trùm chăn ấm lướt web, anh bỗng nhắn tin cho bạn

HoSeok

Mèo!

Bạn

Ya, em không phải mèo mà

HoSeok 

Rảnh không,cô bé?

Bạn

Làm gì ạ

HoSeok 

Đi bộ

Bạn

Lạnh lắm

Em lười

HoSeok 

Một chút thôi

Bạn

Vậy đợi em thay đồ

Ngoài trời, tuyết đang rơi nặng hạt, anh và bạn cứ sóng đôi đi dưới trời tuyết như thế, tay xỏ vào túi áo. Anh và bạn vừa đi vừa nói chuyện. Chẳng biết từ lúc nào đã tới công viên. Ngoái nhìn quanh, bạn chẳng thấy anh đâu nữa

-HoSeok oppa!

Chợt xung quanh bạn bỗng sáng lên. Những ngọn nến được thắp lên xếp thành hình trái tim lãng mạn vô cùng. Anh xuất hiện, tiến lại gần, tay cầm đóa hoa hồng, mỉm cười nhìn bạn

-T/b này!

-Dạ?

Bạn ngại ngùng

-Em có thể làm bạn gái anh không?

-Dạ

Bạn xúc động gật đầu. Anh đến và ôm lấy bạn, hôn lên bạn một nụ hôn ấm áp. Đông hôm ấy, chẳng hiểu sao ấm áp lạ thường., bởi trái tim người chẳng còn cô đơn nữa....

Thanh Xuân (Image) BTSTác giả: Hinako_AyunaTruyện Hài HướcLần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ… Bạn là đứa chủ nghĩa ở nhà (hay cũng gọi là lười). Cứ ngày đẹp trời, thay vì bò ra ngoài, bạn sẽ nằm ườn ra để ngủ. Vậy mà giờ, bạn đang ngồi tại một quán cafe đối mặt với người không quen biết-F/n, đây là cách giúp tao đỡ mốc meo?-Ừ- nó tỉnh bơQuay trở về vài phút trước,trong lúc bạn đang thấy đời thăng hoa nhất thì vừa lúc con bạn khốn nạn réo ầm nhà -T/BBBBBBBBBB!!!! Mày biết giờ là mấy giờ rồi không, lết thân xuống đây cho bổn cô nương xem mặt!!!!-Cái... đỗ đen?Bạn vội lao xuống với bộ dạng không thể thảm hơn. Tóc rối như một bà góa phụ, áo xốc xếch, mắt nhắm mắt mở-Mày bị rảnh không? Đang yên đang lành lại qua phiền tao??Bạn chấn tĩnh lại bản thân và mắng nó. Ấy mà mặt nó vẫn bình thản và bảo-Má mày bảo tao lôi mày đi ra ngoài phơi nắng cho đỡ mốc meo...Và giờ, bạn đang ngồi đây"Má ơi, con muốn về ~"Giờ bạn chỉ biết thế. Bị lôi vào một cuộc hẹn hò nhóm, nói thật, bạn chỉ muốn đâm đầu xuống đất. Nhìn sang bên đối phương, họ đều rất đẹp trai. Haizz, bạn thở dài. Bạn không hề biết có một chàng trai đang nhìn bạn từ nãy giờ và mỉm cười-Em là (f/n) và đây là T/b, bạn thân của em, còn đây là V...VNó cứ giới thiệu còn bạn cứ mông lung-Em là T/b? Tên em thật đẹp-Vâng-Em thật sự đáng yêu lắm đó-VângBạn lười biếng trả lời, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ-Anh là Jung HoSeok, chúng ta trao đổi điện thoại, được chứ-Vâng...- Bạn ngao ngán, giật mình- C-Cái???Lũ bạn nhìn bạn kham phục, không ngờ bạn nhìn như thế mà cũng nguy hiểm thậtTối hôm đó, bạn chỉ lo lo xem, mình làm vậy có đúng không, chợt nhiên có tin nhắn tớiHoSeokChào em, mèo nhỏBạnChào anhÀ mà cái gì là mèo nhỏ cơ?HoSeok Thì em đó, nhìn hình như em không thích cuộc hẹn này lắmBạnĐơn giản em chỉ không muốn làm phiềnHoSeok Đúng mèo nhỏ rồi còn gì, đáng yêu ghêBạnEm không phải mèo nhỏ màTán gẫu một hồi, bạn quyết định đi ngủ. Và cứ mỗi tối, anh trở thành người trò chuyên với bạn. Bạn bắt đầu có thiện cảm về anh. Một buổi đông lạnh giá, khi bạn đang trùm chăn ấm lướt web, anh bỗng nhắn tin cho bạnHoSeokMèo!BạnYa, em không phải mèo màHoSeok Rảnh không,cô bé?BạnLàm gì ạHoSeok Đi bộBạnLạnh lắmEm lườiHoSeok Một chút thôiBạnVậy đợi em thay đồNgoài trời, tuyết đang rơi nặng hạt, anh và bạn cứ sóng đôi đi dưới trời tuyết như thế, tay xỏ vào túi áo. Anh và bạn vừa đi vừa nói chuyện. Chẳng biết từ lúc nào đã tới công viên. Ngoái nhìn quanh, bạn chẳng thấy anh đâu nữa-HoSeok oppa!Chợt xung quanh bạn bỗng sáng lên. Những ngọn nến được thắp lên xếp thành hình trái tim lãng mạn vô cùng. Anh xuất hiện, tiến lại gần, tay cầm đóa hoa hồng, mỉm cười nhìn bạn-T/b này!-Dạ?Bạn ngại ngùng-Em có thể làm bạn gái anh không?-DạBạn xúc động gật đầu. Anh đến và ôm lấy bạn, hôn lên bạn một nụ hôn ấm áp. Đông hôm ấy, chẳng hiểu sao ấm áp lạ thường., bởi trái tim người chẳng còn cô đơn nữa....

Chương 17: Jung HoSeok