Lần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ…
Chương 19: Park JiMin
Thanh Xuân (Image) BTSTác giả: Hinako_AyunaTruyện Hài HướcLần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ… Lớp bạn hôm nay có bạn mới. Một cậu bạn với mái tóc vàng hoa cùng cặp má mochi. Và cậu ngồi cạnh bạn. -Chào, mình là T/bBạn nhìn sang mở lời, cậu con trai quay sang nhìn bạn rồi mỉm cười, nụ cười tựa nắng mai-Chào cậu, mình là JiMin, mong được bạn giúp đỡ trong học kỳ này-Vậy chúng ta hãy cùng giúp đỡ nhau nhaBạn nghiêng đầu và xòe tay ra. JiMin liền nắm lấy tay bạn-Bạn thiệt đáng yêu đóCậu híp mắt cười. Thật sự rất dễ thương. Nhìn cậu, bạn lại liên tưởng đến một chú mèo tam thể. -Cậu thật giống mèo-Tớ á?- JiMin chỉ vào mình-Đúng rồi, Tớ gọi cậu là mèo nha-Không được đâu- Cậu lắc đầu- Nghe kỳ lắm-Đáng yêu mà-No, no noCạch. Tiếng thước đập mạnh xuống bàn. Bạn và JiMin giật thót. Mải nói, hai người không để ý rằng mình đang ở lớpNgày đầu tiên đi học của JiMin là ngày cậu phải đứng ngoài hành lang. Vừa ngại vừa áy náy, chuyện biệt danh của JiMin biến mấtNgày thứ hai, cậu vừa đến, bạn đã vẫy tay-Chào mèo~-Ya- Cậu thở dài- Tớ không phải là mèo đâu-Cậu là mèoBạn đính chính lại. Và hai đứa lại tranh cãi về nó. Sau một hồi, JiMin đành chịu thuaNgày thứ ba, bạn gọi cậu là Mèo. Và những ngày sau cũng vậyDần thành quenVà cậu cũng rất vui vẻ khi bạn gọi cậu thế-Mèo ơi, qua bê cái này tới chỗ cô tổng phụ trách giùm tớ vớiTiếng cô bạn lớp trưởng í ới gọi cậu.Nhưng không hiểu sao, cậu không thèm trả lời. Dạo này, ai cũng gọi cậu thế cả. Và cậu bơ luôn. Cô lớp trưởng gọi thấy không có phản hồi liền tới gần-Này, sao tớ gọi, cậu không trả lời-Bởi vì biệt danh đó chỉ để cho T/b gọi thôi, cậu phải gọi mình là JiMin
Lớp bạn hôm nay có bạn mới. Một cậu bạn với mái tóc vàng hoa cùng cặp má mochi. Và cậu ngồi cạnh bạn.
-Chào, mình là T/b
Bạn nhìn sang mở lời, cậu con trai quay sang nhìn bạn rồi mỉm cười, nụ cười tựa nắng mai
-Chào cậu, mình là JiMin, mong được bạn giúp đỡ trong học kỳ này
-Vậy chúng ta hãy cùng giúp đỡ nhau nha
Bạn nghiêng đầu và xòe tay ra. JiMin liền nắm lấy tay bạn
-Bạn thiệt đáng yêu đó
Cậu híp mắt cười. Thật sự rất dễ thương. Nhìn cậu, bạn lại liên tưởng đến một chú mèo tam thể.
-Cậu thật giống mèo
-Tớ á?- JiMin chỉ vào mình
-Đúng rồi, Tớ gọi cậu là mèo nha
-Không được đâu- Cậu lắc đầu- Nghe kỳ lắm
-Đáng yêu mà
-No, no no
Cạch. Tiếng thước đập mạnh xuống bàn. Bạn và JiMin giật thót. Mải nói, hai người không để ý rằng mình đang ở lớp
Ngày đầu tiên đi học của JiMin là ngày cậu phải đứng ngoài hành lang. Vừa ngại vừa áy náy, chuyện biệt danh của JiMin biến mất
Ngày thứ hai, cậu vừa đến, bạn đã vẫy tay
-Chào mèo~
-Ya- Cậu thở dài- Tớ không phải là mèo đâu
-Cậu là mèo
Bạn đính chính lại. Và hai đứa lại tranh cãi về nó. Sau một hồi, JiMin đành chịu thua
Ngày thứ ba, bạn gọi cậu là Mèo. Và những ngày sau cũng vậy
Dần thành quen
Và cậu cũng rất vui vẻ khi bạn gọi cậu thế
-Mèo ơi, qua bê cái này tới chỗ cô tổng phụ trách giùm tớ với
Tiếng cô bạn lớp trưởng í ới gọi cậu.Nhưng không hiểu sao, cậu không thèm trả lời. Dạo này, ai cũng gọi cậu thế cả. Và cậu bơ luôn. Cô lớp trưởng gọi thấy không có phản hồi liền tới gần
-Này, sao tớ gọi, cậu không trả lời
-Bởi vì biệt danh đó chỉ để cho T/b gọi thôi, cậu phải gọi mình là JiMin
Thanh Xuân (Image) BTSTác giả: Hinako_AyunaTruyện Hài HướcLần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ… Lớp bạn hôm nay có bạn mới. Một cậu bạn với mái tóc vàng hoa cùng cặp má mochi. Và cậu ngồi cạnh bạn. -Chào, mình là T/bBạn nhìn sang mở lời, cậu con trai quay sang nhìn bạn rồi mỉm cười, nụ cười tựa nắng mai-Chào cậu, mình là JiMin, mong được bạn giúp đỡ trong học kỳ này-Vậy chúng ta hãy cùng giúp đỡ nhau nhaBạn nghiêng đầu và xòe tay ra. JiMin liền nắm lấy tay bạn-Bạn thiệt đáng yêu đóCậu híp mắt cười. Thật sự rất dễ thương. Nhìn cậu, bạn lại liên tưởng đến một chú mèo tam thể. -Cậu thật giống mèo-Tớ á?- JiMin chỉ vào mình-Đúng rồi, Tớ gọi cậu là mèo nha-Không được đâu- Cậu lắc đầu- Nghe kỳ lắm-Đáng yêu mà-No, no noCạch. Tiếng thước đập mạnh xuống bàn. Bạn và JiMin giật thót. Mải nói, hai người không để ý rằng mình đang ở lớpNgày đầu tiên đi học của JiMin là ngày cậu phải đứng ngoài hành lang. Vừa ngại vừa áy náy, chuyện biệt danh của JiMin biến mấtNgày thứ hai, cậu vừa đến, bạn đã vẫy tay-Chào mèo~-Ya- Cậu thở dài- Tớ không phải là mèo đâu-Cậu là mèoBạn đính chính lại. Và hai đứa lại tranh cãi về nó. Sau một hồi, JiMin đành chịu thuaNgày thứ ba, bạn gọi cậu là Mèo. Và những ngày sau cũng vậyDần thành quenVà cậu cũng rất vui vẻ khi bạn gọi cậu thế-Mèo ơi, qua bê cái này tới chỗ cô tổng phụ trách giùm tớ vớiTiếng cô bạn lớp trưởng í ới gọi cậu.Nhưng không hiểu sao, cậu không thèm trả lời. Dạo này, ai cũng gọi cậu thế cả. Và cậu bơ luôn. Cô lớp trưởng gọi thấy không có phản hồi liền tới gần-Này, sao tớ gọi, cậu không trả lời-Bởi vì biệt danh đó chỉ để cho T/b gọi thôi, cậu phải gọi mình là JiMin