Lần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ…
Chương 34: Kim TaeHyung
Thanh Xuân (Image) BTSTác giả: Hinako_AyunaTruyện Hài HướcLần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ… Anh có một khuôn mặt thật sự rất đẹp. Nhưng đôi mắt của anh lại chẳng có chút gì gọi là cảm xúc. Anh như một bức tượng hoàn hảo, chỉ cần đứng im cũng đẹp rồi. Mọi cảm xúc của anh đều biểu hiện trừ con mắt ấy. Nhưng T/b không thích đôi mắt ấy. Nó làm cô thấy rất sợ. Ba đã nhìn mẹ cô bằng đôi mắt ấy bỏ hai mẹ con cô mà đi. Cô đã từng nhìn anh một hồi rồi hỏi-TaeHyung-Sao vậy?-Đôi mắt anh, nó rất lạ- Cô vội trả lời, dẫu cùng lớp học, nhưng vì kém anh hai tuổi, lại nhảy cóc nên miễn cưỡng gọi 1 từ anh-Lạ làm sao? -TaeHuyng ngẩng lên, nhìn cô. Quả nhiên. Nó trống rỗng.-Thôi, không có gì. T/b cất sách vào, chuẩn bị rời giảng đường. TaeHyung thấy động, cũng đứng lên-Chúng ta cùng về-ĐượcTrời chập choạng tối. Hai con người song song nhau mà đi. Chợt nhiên TaeHyung dừng lại. Đi được vài bước, T/b quay lại nhìn. Ánh mắt anh đang hướng về một cô gái vô cùng xinh đẹp, với chiếc váy xanh ngọc tuyệt đẹp, mái tóc dài uốn xoăn đuôi đang được gió vờn mà chuyển động. Cô đứng đo trong tà nắng nhẹ mỉm cười. Quả là mĩ nhân xinh đẹp!. T/b nhìn sang TaeHyung. Anh cũng đứng đo, vẫn như thế, nhưng đôi mắt kia ánh lên niềm hạnh phúc vô hạn. Cô đã học cùng anh 2 năm giảng đường, là bạn thân của anh mà chưa từng thấy ánh mắt ấy. Quả là ghen tị. Phía mĩ nhân kia, khi nàng đứng được một lúc, thì có một chàng trai với mái tóc vàng, làn da trắng hơi hồng, nắm tay nàng rồi bước về phía cổng. TaeHyung thoáng buồn rồi điềm nhiên như không có gì. T/b nhìn theo bóng họ rồi lo lắng hướng về anh. Anh chỉ im lặng và nói-Về thôiNhìn anh một cái rồi gật đầu. Cứ như thế, tầm chập choạng tối, bạn lại gặp hai người đó. Anh thì vẫn nhìn với con mắt ấy. Có lần bạn đã lỡ miệng mà hỏi-Có phải chị ấy... là bạn gái anh?-Đã từng thôiAnh có chút giật mình rồi thản nhiên đáp. Anh và cô ấy đã từng yêu nhau rất nhiều. Nhưng cô ấy không trân trọng, hẹn hò chưa bao lâu đã bỏ anh theo kẻ khác. Rồi đến khi anh phát hiện đã quá muộn. T/b chỉ im lặng. Tình yêu đâu đoán trước được điều gì? Chợt nhiên anh nhìn cô, rồi khẽ thở dài. Bạn đứng lên, tay nắm lấy tay anh, tay còn lại vỗ lên mu bàn tay ấy-Tình yêu không bền như tình bạn đâu, cô ấy bỏ anh thì anh vẫn còn emTrong lúc đó, không biết cô có nhìn lầm hay không. Nhưng ánh mắt anh đang cười! Sau hôm ấy, anh với cô đi đâu cũng đi cùng nhau. Không phải là chuyện gì đặc biệt, nhưng TaeHyung cứ thích theo cô như một đứa trẻ. Điều này như khác lạ trong vài hôm đầu, vài hôm sau T/b coi như thường. Vào một ngày thường lệ, trời chập choạng tối, bạn cùng anh đi về. Chợt cô gái lần trước khóc chạy vào lòng anh-Tae Tae!Anh loạng choạng, giữ lấy cô gái ấy, luống cuống lau nước mắt hỏi han-E-Em làm sao thế? Hắn làm gì em? Em ơi? Hắn làm gì em?Giọng anh dịu dàng đến lạ. Cô vừa khóc vừa nói-A- Anh ơi, hắn bỏ em rồiNhìn anh dịu dàng với cô ấy, tự nhiên T/b có cảm giác chạnh lòng. Cô im lặng một hổi-Anh với chị ở lại, em đi trướcKhông hiểu sao lúc ấy cô lại chạy nữa. Sau hôm ấy, anh như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô. À, phải rồi, anh đã có lại tình yêu rồi, cô giờ là gì? Nếu như trước, cô có thể coi đó là một sự thường, nhưng giờ bản thân cô như trống rỗngMột tháng sau. Anh bỗng quay lại. Đúng lúc cô đã như quên anh-Cô ấy và anh đã quay lại rồi đó T/b, mừng cho anh đi-ỪBạn yếu ớt cười. Lại một cái nhói. Bản thân cứ tự nhắc nhở hai người là bạnTay cầm bút không nổi, cô gục mặt xuống bàn che đi nước mắt. TaeHyung nhìn bạn, không nói gì. Đến giờ ăn trưa, cô không muốn xuống, chỉ ậm ừ từ chối. Gặm nhấm nỗi đau là đủ. Tất cả sẽ ổn. Chiều tối, anh đi về trước. Nếu từ trước, anh sẽ đợi bạn, dù là muộn. Nhưng giờ còn mình bạn. Từ từ cất sách bạn đi xuống lầu. Cô và anh ấy đang đứng ở gần đó nói chuyện khá vui. -T/b chào em!Chị ấy vẫy tay chào. Bạn chỉ gật đầu rồi đi. Chân quả nặng nề nhưng cứ phải ép buộc nó điDáng người nhỏ bé ấy khuất sau đám đông, TaeHyung nhìn cô gái xinh đẹp đó - G/n à, sau 1 tháng nay, anh đã có quyết định-Vậy sao? - Cô gái mỉm cười, mắt sáng rạng rỡ- Anh quyết định thế nào-Xin lỗi em- Mắt anh trầm xuống- Tình yêu của chúng ta vốn dĩ đã nguội lạnh, tim anh chẳng còn có em và có lẽ em cũng thế thôi, ta không thể quay lại với nhau được nữa, cũng chẳng thể mỉm cười được một cái dịu dàng với nhau...-Vậy là không thể sao?- Cô như giật mình trước lời nói ấy. 1 giây trước cô đắc ý vì bản thân, nay lại thấy mình quả là nhu nhược- Không thể nào! Trước đây chúng ta đã từng yêu nhau rất nhiều cơ mà! Anh hứa sẽ mãi yêu em cơ mà-Vậy, em có giữ lời không?Mặt anh lạnh đi vài phần, mặt cô trắng thêm một phần. Giọng anh như dịu đi nhưng lạnh băng-Chúng ta không hợp nhau, em đã có mối tình của mình rồi, giờ chia tay thì đau đớn là bao nhiêu? Với lại, trong tim anh giờ đã có hình bóng người con gái mà anh có thể tin tưởng rồi không còn đủ chỗ để chất chứa mối tình cũ nữa đâu-Là cô ta sao? Cô ta hơn gì em?-Cô ấy không có gì hơn em cả. Nhưng cô ấy biết quan tâm anh, không bỏ rơi anh như em đã từng. Giờ anh phải đến xin lỗi cô ấy vì đã để cô ấy một mình. Chào em
Anh có một khuôn mặt thật sự rất đẹp. Nhưng đôi mắt của anh lại chẳng có chút gì gọi là cảm xúc. Anh như một bức tượng hoàn hảo, chỉ cần đứng im cũng đẹp rồi. Mọi cảm xúc của anh đều biểu hiện trừ con mắt ấy. Nhưng T/b không thích đôi mắt ấy. Nó làm cô thấy rất sợ. Ba đã nhìn mẹ cô bằng đôi mắt ấy bỏ hai mẹ con cô mà đi. Cô đã từng nhìn anh một hồi rồi hỏi
-TaeHyung
-Sao vậy?
-Đôi mắt anh, nó rất lạ- Cô vội trả lời, dẫu cùng lớp học, nhưng vì kém anh hai tuổi, lại nhảy cóc nên miễn cưỡng gọi 1 từ anh
-Lạ làm sao? -TaeHuyng ngẩng lên, nhìn cô. Quả nhiên. Nó trống rỗng.
-Thôi, không có gì. T/b cất sách vào, chuẩn bị rời giảng đường. TaeHyung thấy động, cũng đứng lên
-Chúng ta cùng về
-Được
Trời chập choạng tối. Hai con người song song nhau mà đi. Chợt nhiên TaeHyung dừng lại. Đi được vài bước, T/b quay lại nhìn. Ánh mắt anh đang hướng về một cô gái vô cùng xinh đẹp, với chiếc váy xanh ngọc tuyệt đẹp, mái tóc dài uốn xoăn đuôi đang được gió vờn mà chuyển động. Cô đứng đo trong tà nắng nhẹ mỉm cười. Quả là mĩ nhân xinh đẹp!. T/b nhìn sang TaeHyung. Anh cũng đứng đo, vẫn như thế, nhưng đôi mắt kia ánh lên niềm hạnh phúc vô hạn. Cô đã học cùng anh 2 năm giảng đường, là bạn thân của anh mà chưa từng thấy ánh mắt ấy. Quả là ghen tị. Phía mĩ nhân kia, khi nàng đứng được một lúc, thì có một chàng trai với mái tóc vàng, làn da trắng hơi hồng, nắm tay nàng rồi bước về phía cổng. TaeHyung thoáng buồn rồi điềm nhiên như không có gì. T/b nhìn theo bóng họ rồi lo lắng hướng về anh. Anh chỉ im lặng và nói
-Về thôi
Nhìn anh một cái rồi gật đầu. Cứ như thế, tầm chập choạng tối, bạn lại gặp hai người đó. Anh thì vẫn nhìn với con mắt ấy. Có lần bạn đã lỡ miệng mà hỏi
-Có phải chị ấy... là bạn gái anh?
-Đã từng thôi
Anh có chút giật mình rồi thản nhiên đáp. Anh và cô ấy đã từng yêu nhau rất nhiều. Nhưng cô ấy không trân trọng, hẹn hò chưa bao lâu đã bỏ anh theo kẻ khác. Rồi đến khi anh phát hiện đã quá muộn. T/b chỉ im lặng. Tình yêu đâu đoán trước được điều gì? Chợt nhiên anh nhìn cô, rồi khẽ thở dài. Bạn đứng lên, tay nắm lấy tay anh, tay còn lại vỗ lên mu bàn tay ấy
-Tình yêu không bền như tình bạn đâu, cô ấy bỏ anh thì anh vẫn còn em
Trong lúc đó, không biết cô có nhìn lầm hay không. Nhưng ánh mắt anh đang cười! Sau hôm ấy, anh với cô đi đâu cũng đi cùng nhau. Không phải là chuyện gì đặc biệt, nhưng TaeHyung cứ thích theo cô như một đứa trẻ. Điều này như khác lạ trong vài hôm đầu, vài hôm sau T/b coi như thường. Vào một ngày thường lệ, trời chập choạng tối, bạn cùng anh đi về. Chợt cô gái lần trước khóc chạy vào lòng anh
-Tae Tae!
Anh loạng choạng, giữ lấy cô gái ấy, luống cuống lau nước mắt hỏi han
-E-Em làm sao thế? Hắn làm gì em? Em ơi? Hắn làm gì em?
Giọng anh dịu dàng đến lạ. Cô vừa khóc vừa nói
-A- Anh ơi, hắn bỏ em rồi
Nhìn anh dịu dàng với cô ấy, tự nhiên T/b có cảm giác chạnh lòng. Cô im lặng một hổi
-Anh với chị ở lại, em đi trước
Không hiểu sao lúc ấy cô lại chạy nữa. Sau hôm ấy, anh như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô. À, phải rồi, anh đã có lại tình yêu rồi, cô giờ là gì? Nếu như trước, cô có thể coi đó là một sự thường, nhưng giờ bản thân cô như trống rỗng
Một tháng sau. Anh bỗng quay lại. Đúng lúc cô đã như quên anh
-Cô ấy và anh đã quay lại rồi đó T/b, mừng cho anh đi
-Ừ
Bạn yếu ớt cười. Lại một cái nhói. Bản thân cứ tự nhắc nhở hai người là bạn
Tay cầm bút không nổi, cô gục mặt xuống bàn che đi nước mắt. TaeHyung nhìn bạn, không nói gì. Đến giờ ăn trưa, cô không muốn xuống, chỉ ậm ừ từ chối. Gặm nhấm nỗi đau là đủ. Tất cả sẽ ổn. Chiều tối, anh đi về trước. Nếu từ trước, anh sẽ đợi bạn, dù là muộn. Nhưng giờ còn mình bạn. Từ từ cất sách bạn đi xuống lầu. Cô và anh ấy đang đứng ở gần đó nói chuyện khá vui.
-T/b chào em!
Chị ấy vẫy tay chào. Bạn chỉ gật đầu rồi đi. Chân quả nặng nề nhưng cứ phải ép buộc nó đi
Dáng người nhỏ bé ấy khuất sau đám đông, TaeHyung nhìn cô gái xinh đẹp đó
- G/n à, sau 1 tháng nay, anh đã có quyết định
-Vậy sao? - Cô gái mỉm cười, mắt sáng rạng rỡ- Anh quyết định thế nào
-Xin lỗi em- Mắt anh trầm xuống- Tình yêu của chúng ta vốn dĩ đã nguội lạnh, tim anh chẳng còn có em và có lẽ em cũng thế thôi, ta không thể quay lại với nhau được nữa, cũng chẳng thể mỉm cười được một cái dịu dàng với nhau...
-Vậy là không thể sao?- Cô như giật mình trước lời nói ấy. 1 giây trước cô đắc ý vì bản thân, nay lại thấy mình quả là nhu nhược- Không thể nào! Trước đây chúng ta đã từng yêu nhau rất nhiều cơ mà! Anh hứa sẽ mãi yêu em cơ mà
-Vậy, em có giữ lời không?
Mặt anh lạnh đi vài phần, mặt cô trắng thêm một phần. Giọng anh như dịu đi nhưng lạnh băng
-Chúng ta không hợp nhau, em đã có mối tình của mình rồi, giờ chia tay thì đau đớn là bao nhiêu? Với lại, trong tim anh giờ đã có hình bóng người con gái mà anh có thể tin tưởng rồi không còn đủ chỗ để chất chứa mối tình cũ nữa đâu
-Là cô ta sao? Cô ta hơn gì em?
-Cô ấy không có gì hơn em cả. Nhưng cô ấy biết quan tâm anh, không bỏ rơi anh như em đã từng. Giờ anh phải đến xin lỗi cô ấy vì đã để cô ấy một mình. Chào em
Thanh Xuân (Image) BTSTác giả: Hinako_AyunaTruyện Hài HướcLần đầu tiên anh gặp bạn, trên đường phố nhộn nhịp và tấp nập, bạn chỉ là một cô nhóc sinh viên năm hai nhỏ nhắn với mái tóc nâu hạt dẻ dài ngang vai, đôi mắt to tròn và khuôn mặt xinh xinh. Có vẻ bạn vội vã điều gì đó, chạy thật nhanh và sượt qua anh. Loạng choạng và suýt ngã. Theo phản xạ, bạn với bàn tay anh và nắm lấy vạt áo anh, giữ thăng bằng và buông ngay lập tức -Thật sự... Vô cùng xin lỗi oppa ạ- bạn ấp úng,lí nhí nói Bạn vội chạy tiếp. Anh từ từ cúi xuống và nhặt mảnh giấy Bạn làm rơi. Một tấm thẻ học sinh cũ Lần hai anh gặp bạn là ngày nắng đẹp. Trong quán cà phê nhỏ, anh nhìn thấy bạn đang ngồi ở cuối dãy, tết tóc mái, đội một chiếc mũ len cùng chiếc kính tròn đen. Bạn hướng mắt ra ngoài, tay chống cằm và thả hổn nơi đâu đó.Anh rút túi, tay cầm thẻ học sinh và từ từ tiến tới chỗ bạn - Là Kim t/b, phải không? Bạn giật mình, hướng mắt về phía anh, đôi mắt sáng lên và em khẽ cười -A... Oppa lần trước... Oppa ngồi đi ạ- Bạn có chút bối rối Anh kéo ghế ngồi xuống, đầy tấm thẻ… Anh có một khuôn mặt thật sự rất đẹp. Nhưng đôi mắt của anh lại chẳng có chút gì gọi là cảm xúc. Anh như một bức tượng hoàn hảo, chỉ cần đứng im cũng đẹp rồi. Mọi cảm xúc của anh đều biểu hiện trừ con mắt ấy. Nhưng T/b không thích đôi mắt ấy. Nó làm cô thấy rất sợ. Ba đã nhìn mẹ cô bằng đôi mắt ấy bỏ hai mẹ con cô mà đi. Cô đã từng nhìn anh một hồi rồi hỏi-TaeHyung-Sao vậy?-Đôi mắt anh, nó rất lạ- Cô vội trả lời, dẫu cùng lớp học, nhưng vì kém anh hai tuổi, lại nhảy cóc nên miễn cưỡng gọi 1 từ anh-Lạ làm sao? -TaeHuyng ngẩng lên, nhìn cô. Quả nhiên. Nó trống rỗng.-Thôi, không có gì. T/b cất sách vào, chuẩn bị rời giảng đường. TaeHyung thấy động, cũng đứng lên-Chúng ta cùng về-ĐượcTrời chập choạng tối. Hai con người song song nhau mà đi. Chợt nhiên TaeHyung dừng lại. Đi được vài bước, T/b quay lại nhìn. Ánh mắt anh đang hướng về một cô gái vô cùng xinh đẹp, với chiếc váy xanh ngọc tuyệt đẹp, mái tóc dài uốn xoăn đuôi đang được gió vờn mà chuyển động. Cô đứng đo trong tà nắng nhẹ mỉm cười. Quả là mĩ nhân xinh đẹp!. T/b nhìn sang TaeHyung. Anh cũng đứng đo, vẫn như thế, nhưng đôi mắt kia ánh lên niềm hạnh phúc vô hạn. Cô đã học cùng anh 2 năm giảng đường, là bạn thân của anh mà chưa từng thấy ánh mắt ấy. Quả là ghen tị. Phía mĩ nhân kia, khi nàng đứng được một lúc, thì có một chàng trai với mái tóc vàng, làn da trắng hơi hồng, nắm tay nàng rồi bước về phía cổng. TaeHyung thoáng buồn rồi điềm nhiên như không có gì. T/b nhìn theo bóng họ rồi lo lắng hướng về anh. Anh chỉ im lặng và nói-Về thôiNhìn anh một cái rồi gật đầu. Cứ như thế, tầm chập choạng tối, bạn lại gặp hai người đó. Anh thì vẫn nhìn với con mắt ấy. Có lần bạn đã lỡ miệng mà hỏi-Có phải chị ấy... là bạn gái anh?-Đã từng thôiAnh có chút giật mình rồi thản nhiên đáp. Anh và cô ấy đã từng yêu nhau rất nhiều. Nhưng cô ấy không trân trọng, hẹn hò chưa bao lâu đã bỏ anh theo kẻ khác. Rồi đến khi anh phát hiện đã quá muộn. T/b chỉ im lặng. Tình yêu đâu đoán trước được điều gì? Chợt nhiên anh nhìn cô, rồi khẽ thở dài. Bạn đứng lên, tay nắm lấy tay anh, tay còn lại vỗ lên mu bàn tay ấy-Tình yêu không bền như tình bạn đâu, cô ấy bỏ anh thì anh vẫn còn emTrong lúc đó, không biết cô có nhìn lầm hay không. Nhưng ánh mắt anh đang cười! Sau hôm ấy, anh với cô đi đâu cũng đi cùng nhau. Không phải là chuyện gì đặc biệt, nhưng TaeHyung cứ thích theo cô như một đứa trẻ. Điều này như khác lạ trong vài hôm đầu, vài hôm sau T/b coi như thường. Vào một ngày thường lệ, trời chập choạng tối, bạn cùng anh đi về. Chợt cô gái lần trước khóc chạy vào lòng anh-Tae Tae!Anh loạng choạng, giữ lấy cô gái ấy, luống cuống lau nước mắt hỏi han-E-Em làm sao thế? Hắn làm gì em? Em ơi? Hắn làm gì em?Giọng anh dịu dàng đến lạ. Cô vừa khóc vừa nói-A- Anh ơi, hắn bỏ em rồiNhìn anh dịu dàng với cô ấy, tự nhiên T/b có cảm giác chạnh lòng. Cô im lặng một hổi-Anh với chị ở lại, em đi trướcKhông hiểu sao lúc ấy cô lại chạy nữa. Sau hôm ấy, anh như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô. À, phải rồi, anh đã có lại tình yêu rồi, cô giờ là gì? Nếu như trước, cô có thể coi đó là một sự thường, nhưng giờ bản thân cô như trống rỗngMột tháng sau. Anh bỗng quay lại. Đúng lúc cô đã như quên anh-Cô ấy và anh đã quay lại rồi đó T/b, mừng cho anh đi-ỪBạn yếu ớt cười. Lại một cái nhói. Bản thân cứ tự nhắc nhở hai người là bạnTay cầm bút không nổi, cô gục mặt xuống bàn che đi nước mắt. TaeHyung nhìn bạn, không nói gì. Đến giờ ăn trưa, cô không muốn xuống, chỉ ậm ừ từ chối. Gặm nhấm nỗi đau là đủ. Tất cả sẽ ổn. Chiều tối, anh đi về trước. Nếu từ trước, anh sẽ đợi bạn, dù là muộn. Nhưng giờ còn mình bạn. Từ từ cất sách bạn đi xuống lầu. Cô và anh ấy đang đứng ở gần đó nói chuyện khá vui. -T/b chào em!Chị ấy vẫy tay chào. Bạn chỉ gật đầu rồi đi. Chân quả nặng nề nhưng cứ phải ép buộc nó điDáng người nhỏ bé ấy khuất sau đám đông, TaeHyung nhìn cô gái xinh đẹp đó - G/n à, sau 1 tháng nay, anh đã có quyết định-Vậy sao? - Cô gái mỉm cười, mắt sáng rạng rỡ- Anh quyết định thế nào-Xin lỗi em- Mắt anh trầm xuống- Tình yêu của chúng ta vốn dĩ đã nguội lạnh, tim anh chẳng còn có em và có lẽ em cũng thế thôi, ta không thể quay lại với nhau được nữa, cũng chẳng thể mỉm cười được một cái dịu dàng với nhau...-Vậy là không thể sao?- Cô như giật mình trước lời nói ấy. 1 giây trước cô đắc ý vì bản thân, nay lại thấy mình quả là nhu nhược- Không thể nào! Trước đây chúng ta đã từng yêu nhau rất nhiều cơ mà! Anh hứa sẽ mãi yêu em cơ mà-Vậy, em có giữ lời không?Mặt anh lạnh đi vài phần, mặt cô trắng thêm một phần. Giọng anh như dịu đi nhưng lạnh băng-Chúng ta không hợp nhau, em đã có mối tình của mình rồi, giờ chia tay thì đau đớn là bao nhiêu? Với lại, trong tim anh giờ đã có hình bóng người con gái mà anh có thể tin tưởng rồi không còn đủ chỗ để chất chứa mối tình cũ nữa đâu-Là cô ta sao? Cô ta hơn gì em?-Cô ấy không có gì hơn em cả. Nhưng cô ấy biết quan tâm anh, không bỏ rơi anh như em đã từng. Giờ anh phải đến xin lỗi cô ấy vì đã để cô ấy một mình. Chào em