Tác giả:

Hôm nay mưa,từng hạt mưa li ti rớt không ngơi.Một tiểu tinh quái,cô nhóc lớp 4, 9 tuổi,tên Lâm Uyên Nan- biệt hiệu là Nan Nan- hôm nay tự đi bộ đến trường.Nan Nan cố chạy nhanh nếu không sẽ mưa to,vì cô bé quên mang ô.Dù cố gắng chạy thật cẩn thận nhưng vẫn tưởng chừng như sẽ ngã.Nan Nan bất chợt dừng lại,nhìn lên tán lá cao,một giọt mưa đọng trên đó.Bất chợt cô bé nhìn xuống,một chiếc xe tải to đang tiến tới rất nhanh,đằng trước là một đứa trẻ không phản ứng kịp để tránh.Nan Nan hốt hoảng,không chần chừ nhảy ra cứu đứa trẻ.Giọt mưa trên tán lá rớt xuống,Nan Nan không kịp cứu đứa trẻ,mà chỉ kịp đỡ người ra phía trước xe chắn cho đứa trẻ ấy.Trước khi bị đâm,giọt mưa đó rơi song song với mặt Nan Nan,và lúc đó,cô hình như đã thấy một hình ảnh một người con trai.Lúc đó mọi thứ bỗng chốc đen thui,Nan Nan cảm thấy đầu mình bị đụng mạnh,nhưng kì lạ là không đau.Sau đó,cô bé cảm thấy cơ thể mình bị một sức mạnh nào đó đẩy mình ra và cảm giác như một quả bóng bị ném lên trên trời với tốc độ…

Chương 12: Âm mưu và giọt máu 2

Thiếu Nữ 9 TuổiTác giả: Tiểu TuyếtTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngHôm nay mưa,từng hạt mưa li ti rớt không ngơi.Một tiểu tinh quái,cô nhóc lớp 4, 9 tuổi,tên Lâm Uyên Nan- biệt hiệu là Nan Nan- hôm nay tự đi bộ đến trường.Nan Nan cố chạy nhanh nếu không sẽ mưa to,vì cô bé quên mang ô.Dù cố gắng chạy thật cẩn thận nhưng vẫn tưởng chừng như sẽ ngã.Nan Nan bất chợt dừng lại,nhìn lên tán lá cao,một giọt mưa đọng trên đó.Bất chợt cô bé nhìn xuống,một chiếc xe tải to đang tiến tới rất nhanh,đằng trước là một đứa trẻ không phản ứng kịp để tránh.Nan Nan hốt hoảng,không chần chừ nhảy ra cứu đứa trẻ.Giọt mưa trên tán lá rớt xuống,Nan Nan không kịp cứu đứa trẻ,mà chỉ kịp đỡ người ra phía trước xe chắn cho đứa trẻ ấy.Trước khi bị đâm,giọt mưa đó rơi song song với mặt Nan Nan,và lúc đó,cô hình như đã thấy một hình ảnh một người con trai.Lúc đó mọi thứ bỗng chốc đen thui,Nan Nan cảm thấy đầu mình bị đụng mạnh,nhưng kì lạ là không đau.Sau đó,cô bé cảm thấy cơ thể mình bị một sức mạnh nào đó đẩy mình ra và cảm giác như một quả bóng bị ném lên trên trời với tốc độ… Vừa về, Nan Nan vừa thay đồ xong thì thái tử đến, cô bé giật mình nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, ra tiếp đón Phong Nghiêm- Hôm nay.. sao ngài lại đến đây- Nghỉ vậy đủ rồi, ngươi chuẩn bị đi, tí nữa chúng ta bắt đầu học- Há? Không phải ta được miễn à?- Ai nói vậyNan Nan không nói thêm lời nào nữa, chỉ nhếch môi tỏ vẻ khó chịu. Hắn lại mang đống sách ra toàn Hán tự, nhìn thôi đã hoa hết cả mắtGiờ học lại bắt đầu, Phong Nghiêm đọc để Nan Nan viết lại, cứ chữ nào sai hắn lại đánh nhẹ vào trán Nan Nan một cái

Vừa về, Nan Nan vừa thay đồ xong thì thái tử đến, cô bé giật mình nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, ra tiếp đón Phong Nghiêm

- Hôm nay.. sao ngài lại đến đây

- Nghỉ vậy đủ rồi, ngươi chuẩn bị đi, tí nữa chúng ta bắt đầu học

- Há? Không phải ta được miễn à?

- Ai nói vậy

Nan Nan không nói thêm lời nào nữa, chỉ nhếch môi tỏ vẻ khó chịu. Hắn lại mang đống sách ra toàn Hán tự, nhìn thôi đã hoa hết cả mắt

Giờ học lại bắt đầu, Phong Nghiêm đọc để Nan Nan viết lại, cứ chữ nào sai hắn lại đánh nhẹ vào trán Nan Nan một cái

Thiếu Nữ 9 TuổiTác giả: Tiểu TuyếtTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngHôm nay mưa,từng hạt mưa li ti rớt không ngơi.Một tiểu tinh quái,cô nhóc lớp 4, 9 tuổi,tên Lâm Uyên Nan- biệt hiệu là Nan Nan- hôm nay tự đi bộ đến trường.Nan Nan cố chạy nhanh nếu không sẽ mưa to,vì cô bé quên mang ô.Dù cố gắng chạy thật cẩn thận nhưng vẫn tưởng chừng như sẽ ngã.Nan Nan bất chợt dừng lại,nhìn lên tán lá cao,một giọt mưa đọng trên đó.Bất chợt cô bé nhìn xuống,một chiếc xe tải to đang tiến tới rất nhanh,đằng trước là một đứa trẻ không phản ứng kịp để tránh.Nan Nan hốt hoảng,không chần chừ nhảy ra cứu đứa trẻ.Giọt mưa trên tán lá rớt xuống,Nan Nan không kịp cứu đứa trẻ,mà chỉ kịp đỡ người ra phía trước xe chắn cho đứa trẻ ấy.Trước khi bị đâm,giọt mưa đó rơi song song với mặt Nan Nan,và lúc đó,cô hình như đã thấy một hình ảnh một người con trai.Lúc đó mọi thứ bỗng chốc đen thui,Nan Nan cảm thấy đầu mình bị đụng mạnh,nhưng kì lạ là không đau.Sau đó,cô bé cảm thấy cơ thể mình bị một sức mạnh nào đó đẩy mình ra và cảm giác như một quả bóng bị ném lên trên trời với tốc độ… Vừa về, Nan Nan vừa thay đồ xong thì thái tử đến, cô bé giật mình nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, ra tiếp đón Phong Nghiêm- Hôm nay.. sao ngài lại đến đây- Nghỉ vậy đủ rồi, ngươi chuẩn bị đi, tí nữa chúng ta bắt đầu học- Há? Không phải ta được miễn à?- Ai nói vậyNan Nan không nói thêm lời nào nữa, chỉ nhếch môi tỏ vẻ khó chịu. Hắn lại mang đống sách ra toàn Hán tự, nhìn thôi đã hoa hết cả mắtGiờ học lại bắt đầu, Phong Nghiêm đọc để Nan Nan viết lại, cứ chữ nào sai hắn lại đánh nhẹ vào trán Nan Nan một cái

Chương 12: Âm mưu và giọt máu 2