Tác giả:

Hoa Linh, nơi những cậu ấm cô chiêu thác loạn cùng nhau. Nơi những cuộc buôn bán bất hợp pháp đc kí kết. Hoa Linh như một đế quốc phồn vinh của thế giới ngầm. Chính là nơi hội tụ tất cả các băng đảng Mafia khét tiếng bậc nhất thế giới. Đến cả những người đứng đầu trên thương trường cx đều đến đây để bàn về các vụ làm ăn. Ở đó ko có luật pháp, chỉ có một điều luật do người tạo ra Hoa Linh từ mấy trăm năm trc đặt ra đó chính là: LUẬT RỪNG*! (* Kẻ mạnh làm Vua, ké yếu làm nô lệ, còn đc gọi là luật sinh tồn!) Tại một quán bar lớn ở thành phố này, trong căn phòng vip sang trong: - Vụ buôn bán vũ khí này coi như hoàn tất, mấy ngày nữa hàng sẽ về. Người vừa lên tiếng là một người đàn ông tầm 28 tuổi. Nhìn là bt người này ko phải hạng vừa rồi, lại còn là một kẻ háo sắc nữa. Hai tay người đó ôm hai tiếp viên chân dài, mặc đồ thiếu vải đến hết cỡ. /Nhắc nhở đặc biệt người đàn ông bên trên ko phải nhân vật chính đâu nha!/: - Đc, gặp sau! Người vừa phát ra hơi thở lạnh toát cả căn phòng, khí…

Chương 16

Tồng Tài Đại Nhân, Anh Yêu Tôi?Tác giả: OokamuHoa Linh, nơi những cậu ấm cô chiêu thác loạn cùng nhau. Nơi những cuộc buôn bán bất hợp pháp đc kí kết. Hoa Linh như một đế quốc phồn vinh của thế giới ngầm. Chính là nơi hội tụ tất cả các băng đảng Mafia khét tiếng bậc nhất thế giới. Đến cả những người đứng đầu trên thương trường cx đều đến đây để bàn về các vụ làm ăn. Ở đó ko có luật pháp, chỉ có một điều luật do người tạo ra Hoa Linh từ mấy trăm năm trc đặt ra đó chính là: LUẬT RỪNG*! (* Kẻ mạnh làm Vua, ké yếu làm nô lệ, còn đc gọi là luật sinh tồn!) Tại một quán bar lớn ở thành phố này, trong căn phòng vip sang trong: - Vụ buôn bán vũ khí này coi như hoàn tất, mấy ngày nữa hàng sẽ về. Người vừa lên tiếng là một người đàn ông tầm 28 tuổi. Nhìn là bt người này ko phải hạng vừa rồi, lại còn là một kẻ háo sắc nữa. Hai tay người đó ôm hai tiếp viên chân dài, mặc đồ thiếu vải đến hết cỡ. /Nhắc nhở đặc biệt người đàn ông bên trên ko phải nhân vật chính đâu nha!/: - Đc, gặp sau! Người vừa phát ra hơi thở lạnh toát cả căn phòng, khí… Bóng tối bao trùm lấy một bầu trời đầy những ánh sao lấp lánh, bên trong căn phòng mờ ám kia, ánh đèn trần rực sáng mờ mờ ảo ảo chiếu lên người con gái xinh đẹp kiều mĩ kia. Hơi thở của người con trai có đôi mắt hổ phách tuyệt đẹp vẫn tiếp diễn. Vương Lãng Thần liên tục luân động ra vào bên trong cô, anh khẽ thì thầm bên tai Ngọc Linh:- Bảo bối! Nói yêu anh!Ngọc Linh đỏ mặt, r*n r* từng tiếng, chờ một lúc không thấy cô nói. Vương Lãng Thần lần nữa thì thầm vào tai cô, bên dưới luân động càng mạnh hơn:- Nói đi! Anh muốn nghe!Ngọc Linh không chịu đc hai tay đan vào mái tóc đen của anh, rót mật vào tai anh:- Thần, em... ưm... yêu... anh!Vương Lãng Thần mỉm cười một cái, bá đạo nói:- Hoàng Ngọc Linh, em là của anh! Của riêng một mình anh! Đời này kiếp này là thế, kiếp sau cx chỉ có thể là ng của anh!Ngọc Linh r*n r* càng ngày càng lớn, tiếng luân động càng ngày càng nhanh. Khi anh đưa vào cơ thể cô tinh hoa của mình, cô mệt mỏi không chút sức lực nằm bẹp dí trên giường. Anh thì thầm vào tai cô:- Chúng ta cùng nhau xây dựng tổ ấm nhé!Cô đưa đôi mắt đen láy óng ánh nhìn anh, đưa đôi bàn tay mảnh khảnh áp vào má anh:- Vương Lãng Thần! Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em đúng không?Anh gật đầu ôm lấy cô, cô đưa tay lên mái tóc anh:- Hứa với em, dù là em có không ở đây, dù có xa cách đến mấy, 1 năm, 5 năm hay 10 năm, 20 năm cũng đừng quên em!Anh hôn lên đôi môi cô, cất lên lời thề từ tận sâu đáy lòng:- Yên tâm, anh sẽ không bao giờ quên em, anh hứa!Anh và cô trao nhau một nụ hôn mặn nồng, anh ngồi dậy, đặt cô lên người mình, một lần nữ tiến vào bên trong hậu huyệt kia, cô kêu lên. Anh thì thầm vào tai cô:- Cơ thể em quá yêu kiều, đối với anh, bao nhiêu vẫn không đủ!Anh nói xong liền hôn lấy môi cô, đưa đôi bàn tay to lớn chậm dãi xoa bóp ngực cô, đôi môi rực lửa từ môi cô truyền đến tứ chi. Lui xuống ngần cổ trắng ngần kia mà c*n m*t. Dưới thân không ngừng luân động. Cô ôm lấy đầu anh, r*n r* từng tiếng.Trong đầu anh bây giờ, anh chỉ biết. Cô là của anh! Mãi là của anh! Chỉ riêng mình anh thôi!

Bóng tối bao trùm lấy một bầu trời đầy những ánh sao lấp lánh, bên trong căn phòng mờ ám kia, ánh đèn trần rực sáng mờ mờ ảo ảo chiếu lên người con gái xinh đẹp kiều mĩ kia. Hơi thở của người con trai có đôi mắt hổ phách tuyệt đẹp vẫn tiếp diễn. Vương Lãng Thần liên tục luân động ra vào bên trong cô, anh khẽ thì thầm bên tai Ngọc Linh:

- Bảo bối! Nói yêu anh!

Ngọc Linh đỏ mặt, r*n r* từng tiếng, chờ một lúc không thấy cô nói. Vương Lãng Thần lần nữa thì thầm vào tai cô, bên dưới luân động càng mạnh hơn:

- Nói đi! Anh muốn nghe!

Ngọc Linh không chịu đc hai tay đan vào mái tóc đen của anh, rót mật vào tai anh:

- Thần, em... ưm... yêu... anh!

Vương Lãng Thần mỉm cười một cái, bá đạo nói:

- Hoàng Ngọc Linh, em là của anh! Của riêng một mình anh! Đời này kiếp này là thế, kiếp sau cx chỉ có thể là ng của anh!

Ngọc Linh r*n r* càng ngày càng lớn, tiếng luân động càng ngày càng nhanh. Khi anh đưa vào cơ thể cô tinh hoa của mình, cô mệt mỏi không chút sức lực nằm bẹp dí trên giường. Anh thì thầm vào tai cô:

- Chúng ta cùng nhau xây dựng tổ ấm nhé!

Cô đưa đôi mắt đen láy óng ánh nhìn anh, đưa đôi bàn tay mảnh khảnh áp vào má anh:

- Vương Lãng Thần! Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em đúng không?

Anh gật đầu ôm lấy cô, cô đưa tay lên mái tóc anh:

- Hứa với em, dù là em có không ở đây, dù có xa cách đến mấy, 1 năm, 5 năm hay 10 năm, 20 năm cũng đừng quên em!

Anh hôn lên đôi môi cô, cất lên lời thề từ tận sâu đáy lòng:

- Yên tâm, anh sẽ không bao giờ quên em, anh hứa!

Anh và cô trao nhau một nụ hôn mặn nồng, anh ngồi dậy, đặt cô lên người mình, một lần nữ tiến vào bên trong hậu huyệt kia, cô kêu lên. Anh thì thầm vào tai cô:

- Cơ thể em quá yêu kiều, đối với anh, bao nhiêu vẫn không đủ!

Anh nói xong liền hôn lấy môi cô, đưa đôi bàn tay to lớn chậm dãi xoa bóp ngực cô, đôi môi rực lửa từ môi cô truyền đến tứ chi. Lui xuống ngần cổ trắng ngần kia mà c*n m*t. Dưới thân không ngừng luân động. Cô ôm lấy đầu anh, r*n r* từng tiếng.

Trong đầu anh bây giờ, anh chỉ biết. Cô là của anh! Mãi là của anh! Chỉ riêng mình anh thôi!

Tồng Tài Đại Nhân, Anh Yêu Tôi?Tác giả: OokamuHoa Linh, nơi những cậu ấm cô chiêu thác loạn cùng nhau. Nơi những cuộc buôn bán bất hợp pháp đc kí kết. Hoa Linh như một đế quốc phồn vinh của thế giới ngầm. Chính là nơi hội tụ tất cả các băng đảng Mafia khét tiếng bậc nhất thế giới. Đến cả những người đứng đầu trên thương trường cx đều đến đây để bàn về các vụ làm ăn. Ở đó ko có luật pháp, chỉ có một điều luật do người tạo ra Hoa Linh từ mấy trăm năm trc đặt ra đó chính là: LUẬT RỪNG*! (* Kẻ mạnh làm Vua, ké yếu làm nô lệ, còn đc gọi là luật sinh tồn!) Tại một quán bar lớn ở thành phố này, trong căn phòng vip sang trong: - Vụ buôn bán vũ khí này coi như hoàn tất, mấy ngày nữa hàng sẽ về. Người vừa lên tiếng là một người đàn ông tầm 28 tuổi. Nhìn là bt người này ko phải hạng vừa rồi, lại còn là một kẻ háo sắc nữa. Hai tay người đó ôm hai tiếp viên chân dài, mặc đồ thiếu vải đến hết cỡ. /Nhắc nhở đặc biệt người đàn ông bên trên ko phải nhân vật chính đâu nha!/: - Đc, gặp sau! Người vừa phát ra hơi thở lạnh toát cả căn phòng, khí… Bóng tối bao trùm lấy một bầu trời đầy những ánh sao lấp lánh, bên trong căn phòng mờ ám kia, ánh đèn trần rực sáng mờ mờ ảo ảo chiếu lên người con gái xinh đẹp kiều mĩ kia. Hơi thở của người con trai có đôi mắt hổ phách tuyệt đẹp vẫn tiếp diễn. Vương Lãng Thần liên tục luân động ra vào bên trong cô, anh khẽ thì thầm bên tai Ngọc Linh:- Bảo bối! Nói yêu anh!Ngọc Linh đỏ mặt, r*n r* từng tiếng, chờ một lúc không thấy cô nói. Vương Lãng Thần lần nữa thì thầm vào tai cô, bên dưới luân động càng mạnh hơn:- Nói đi! Anh muốn nghe!Ngọc Linh không chịu đc hai tay đan vào mái tóc đen của anh, rót mật vào tai anh:- Thần, em... ưm... yêu... anh!Vương Lãng Thần mỉm cười một cái, bá đạo nói:- Hoàng Ngọc Linh, em là của anh! Của riêng một mình anh! Đời này kiếp này là thế, kiếp sau cx chỉ có thể là ng của anh!Ngọc Linh r*n r* càng ngày càng lớn, tiếng luân động càng ngày càng nhanh. Khi anh đưa vào cơ thể cô tinh hoa của mình, cô mệt mỏi không chút sức lực nằm bẹp dí trên giường. Anh thì thầm vào tai cô:- Chúng ta cùng nhau xây dựng tổ ấm nhé!Cô đưa đôi mắt đen láy óng ánh nhìn anh, đưa đôi bàn tay mảnh khảnh áp vào má anh:- Vương Lãng Thần! Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em đúng không?Anh gật đầu ôm lấy cô, cô đưa tay lên mái tóc anh:- Hứa với em, dù là em có không ở đây, dù có xa cách đến mấy, 1 năm, 5 năm hay 10 năm, 20 năm cũng đừng quên em!Anh hôn lên đôi môi cô, cất lên lời thề từ tận sâu đáy lòng:- Yên tâm, anh sẽ không bao giờ quên em, anh hứa!Anh và cô trao nhau một nụ hôn mặn nồng, anh ngồi dậy, đặt cô lên người mình, một lần nữ tiến vào bên trong hậu huyệt kia, cô kêu lên. Anh thì thầm vào tai cô:- Cơ thể em quá yêu kiều, đối với anh, bao nhiêu vẫn không đủ!Anh nói xong liền hôn lấy môi cô, đưa đôi bàn tay to lớn chậm dãi xoa bóp ngực cô, đôi môi rực lửa từ môi cô truyền đến tứ chi. Lui xuống ngần cổ trắng ngần kia mà c*n m*t. Dưới thân không ngừng luân động. Cô ôm lấy đầu anh, r*n r* từng tiếng.Trong đầu anh bây giờ, anh chỉ biết. Cô là của anh! Mãi là của anh! Chỉ riêng mình anh thôi!

Chương 16