Tác giả:

- "Im lặng nếu không tôi giết cô". Đang mơ màng ngủ thì có tiếng nói lạnh lùng cùng với một khẩu súng kề bên đầu làm cô giật mình tỉnh giấc. - " Các người là ai ?". Cô nhíu mày hỏi, nữa đêm khuya khoắt lại vào nhà người khác như vậy thật là không có lễ phép mà. - " Chúng tôi bị người khác tấn công". Một giọng nói lạnh lùng vang lên là người đang dí súng vào đầu cô - " Tại sao? ". Cô nhíu mày hỏi lại, lúc này đèn phòng ngủ của cô được bật sáng cô nhìn bọn họ, có một người đang bị thương khá nặng, cô hất cây súng đang chỉ vào đầu mình ra rồi chạy đi. Lúc này bọn đàn ông nhìn nhau Cứ nghĩ rằng cô sẽ bỏ đi nhưng không ngờ khoảng 3 phút sau cô lại đi lên và trên tay cầm theo hộp cứu thương. -" Nè anh lên giường ngồi đi tôi cầm máu giúp anh nếu không sẽ rất nguy hiểm". Cô nhìn anh người đàn ông đang bị thương khá nặng mảu ướt cả một khoảng trên chiếc áo sơ mi trắng của anh. Nhưng đợi mãi anh vẫn không nhúch nhích cô có chút mất kiên nhẫn đi lại gần anh muốn đẩy anh lên giường nhưng vô ích…

Chương 14

Cô Vợ Của Ông Trùm Âu MỹTác giả: Bé Lỳ- "Im lặng nếu không tôi giết cô". Đang mơ màng ngủ thì có tiếng nói lạnh lùng cùng với một khẩu súng kề bên đầu làm cô giật mình tỉnh giấc. - " Các người là ai ?". Cô nhíu mày hỏi, nữa đêm khuya khoắt lại vào nhà người khác như vậy thật là không có lễ phép mà. - " Chúng tôi bị người khác tấn công". Một giọng nói lạnh lùng vang lên là người đang dí súng vào đầu cô - " Tại sao? ". Cô nhíu mày hỏi lại, lúc này đèn phòng ngủ của cô được bật sáng cô nhìn bọn họ, có một người đang bị thương khá nặng, cô hất cây súng đang chỉ vào đầu mình ra rồi chạy đi. Lúc này bọn đàn ông nhìn nhau Cứ nghĩ rằng cô sẽ bỏ đi nhưng không ngờ khoảng 3 phút sau cô lại đi lên và trên tay cầm theo hộp cứu thương. -" Nè anh lên giường ngồi đi tôi cầm máu giúp anh nếu không sẽ rất nguy hiểm". Cô nhìn anh người đàn ông đang bị thương khá nặng mảu ướt cả một khoảng trên chiếc áo sơ mi trắng của anh. Nhưng đợi mãi anh vẫn không nhúch nhích cô có chút mất kiên nhẫn đi lại gần anh muốn đẩy anh lên giường nhưng vô ích… CÔ VỢ CỦA ÔNG TRÙM ÂU MỸ#Chương_14Nhưng bỗng đôi tay cô run run. Một cơn đau nhói ở ngực phải làm cho hô hấp trở nên khó khăn hơn. Mồ hôi trên trán cô cũng bắt đầu chảy ra. Mọi thứ xung quanh mờ dần tưởng chừng như cô sắp ngã. Đột nhiên cô với đôi tay trắng nõn của mình túm vào bàn tay săn chắc của anh.Như nhận ra cô có gì đó bất thường anh vội kéo cô vào lòng đặt cô ngồi trên đùi mình cả người cô không còn sức lực dựa hẳng vào bờ ngực của anh mồ hôi từ phía sau áo cô làm nóng cả v*m ng*c anh.-" Lạc Y em sao vậy?".Anh cúi xuống nhìn cô hỏi.-" Lão đại tôi khó chịu quá. Tôi cảm thấy gần như bản thân không thể thở nổi nữa".Cô trong lòng anh thều thào sao đó ngất lịm đi.-" Lạc Y.... lạc y".Anh hốt hoảng gọi cô.-"Lên phòng tôi kiểm tra cho cô ấy".Anh nhìn sang Bảo Lâm nói sau đó liền bế cô lên phòng.- " Bắt tất cả đầu bếp lại. Không để ai trốn thoát". Tuấn Thành nhìn Minh Khiêm nói. Minh Khiêm gật đầu tán thành rồi cùng Tuấn Thành bắt tất cả đầu bếp lại.Tô Hàm liền lấy cốc nước của cô kiểm tra. Rõ là thức ăn họ cũng ăn giống cô. Cả lý nước của cô cũng không có gì đáng nghi cả. Nhưng tại sao cô lại có biểu hiện đó chứ?.- " Không gì khả nghi cả". Tô Hàm nhìn sang Ngụy Tôn nói. Nghe Tô Hàm nói Ngụy Tôn Lập tức lấy cốc nước của cô hớp thử một hớp.- " Có bột đậu phộng". Khi uống xong anh ta nhìn Tô Hàm nói khẽ.Tô Hàm chợt ngây người tại sao trong nước cam lại có bột đậu phộng? Mà lại ngay cô bị dị ứng chớ? Chẳng lẽ là có người dỡ trò hay sao?Thật sự có rất nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu bọn họ nhưng thật không thể nào kiếm được câu trả lời cho vừa ý. Tô Hàm cũng Ngụy Tôn liền đi lên phòng của anh để báo cáo tình hình của cô.- ---------dãy phân cách đáng yêu------Tại phòng anhBảo Lâm đang kiểm tra cho cô đồng thời cũng cảm thấy lo lắng cho bản thân khi cứ bị tên nào đó nhìn chằm chằm vào mình hoài.- " Lão đại cô ấy ăn nhầm đậu phộng". Sau một lúc kiểm tra xong anh ta liền quay sang nhìn anh nói.Anh liếc mắt nhìn anh ta ý bảo anh ta nói tiếp.- " Lão đại, trước đây có lẽ cô ấy cũng từng bị như vậy và đã hôn mê suốt 2 năm liền. Bây giờ tình trạng sức khỏe của cô ấy không khả quan cho lắm. Cô ấy bị dị ứng với Đậu nành nếu tiếp xúc nhẹ thì không sau nhưng cô ấy lỡ ăn rồi nên tình trạng sức khỏe của cô ấy khá phức tạp". Anh ta nhìn anh phân tích-" Có nguy hiểm tới tính mạng?".Anh lạnh lùng hỏi.- " Chuyện đó còn chưa biết được. Tôi chỉ e là không biết cô ấy có tỉnh lại hay không thôi. Hoặc là cô ấy sẽ sống như vậy mãi mãi". Anh ta vừa nói vừa quan sát nét mặt của anh

CÔ VỢ CỦA ÔNG TRÙM ÂU MỸ

#Chương_14

Nhưng bỗng đôi tay cô run run. Một cơn đau nhói ở ngực phải làm cho hô hấp trở nên khó khăn hơn. Mồ hôi trên trán cô cũng bắt đầu chảy ra. Mọi thứ xung quanh mờ dần tưởng chừng như cô sắp ngã. Đột nhiên cô với đôi tay trắng nõn của mình túm vào bàn tay săn chắc của anh.

Như nhận ra cô có gì đó bất thường anh vội kéo cô vào lòng đặt cô ngồi trên đùi mình cả người cô không còn sức lực dựa hẳng vào bờ ngực của anh mồ hôi từ phía sau áo cô làm nóng cả v*m ng*c anh.

-" Lạc Y em sao vậy?".

Anh cúi xuống nhìn cô hỏi.

-" Lão đại tôi khó chịu quá. Tôi cảm thấy gần như bản thân không thể thở nổi nữa".

Cô trong lòng anh thều thào sao đó ngất lịm đi.

-" Lạc Y.... lạc y".

Anh hốt hoảng gọi cô.

-"Lên phòng tôi kiểm tra cho cô ấy".

Anh nhìn sang Bảo Lâm nói sau đó liền bế cô lên phòng.

- " Bắt tất cả đầu bếp lại. Không để ai trốn thoát". Tuấn Thành nhìn Minh Khiêm nói. Minh Khiêm gật đầu tán thành rồi cùng Tuấn Thành bắt tất cả đầu bếp lại.

Tô Hàm liền lấy cốc nước của cô kiểm tra. Rõ là thức ăn họ cũng ăn giống cô. Cả lý nước của cô cũng không có gì đáng nghi cả. Nhưng tại sao cô lại có biểu hiện đó chứ?.

- " Không gì khả nghi cả". Tô Hàm nhìn sang Ngụy Tôn nói. Nghe Tô Hàm nói Ngụy Tôn Lập tức lấy cốc nước của cô hớp thử một hớp.

- " Có bột đậu phộng". Khi uống xong anh ta nhìn Tô Hàm nói khẽ.

Tô Hàm chợt ngây người tại sao trong nước cam lại có bột đậu phộng? Mà lại ngay cô bị dị ứng chớ? Chẳng lẽ là có người dỡ trò hay sao?

Thật sự có rất nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu bọn họ nhưng thật không thể nào kiếm được câu trả lời cho vừa ý. Tô Hàm cũng Ngụy Tôn liền đi lên phòng của anh để báo cáo tình hình của cô.

- ---------dãy phân cách đáng yêu------

Tại phòng anh

Bảo Lâm đang kiểm tra cho cô đồng thời cũng cảm thấy lo lắng cho bản thân khi cứ bị tên nào đó nhìn chằm chằm vào mình hoài.

- " Lão đại cô ấy ăn nhầm đậu phộng". Sau một lúc kiểm tra xong anh ta liền quay sang nhìn anh nói.

Anh liếc mắt nhìn anh ta ý bảo anh ta nói tiếp.

- " Lão đại, trước đây có lẽ cô ấy cũng từng bị như vậy và đã hôn mê suốt 2 năm liền. Bây giờ tình trạng sức khỏe của cô ấy không khả quan cho lắm. Cô ấy bị dị ứng với Đậu nành nếu tiếp xúc nhẹ thì không sau nhưng cô ấy lỡ ăn rồi nên tình trạng sức khỏe của cô ấy khá phức tạp". Anh ta nhìn anh phân tích

-" Có nguy hiểm tới tính mạng?".

Anh lạnh lùng hỏi.

- " Chuyện đó còn chưa biết được. Tôi chỉ e là không biết cô ấy có tỉnh lại hay không thôi. Hoặc là cô ấy sẽ sống như vậy mãi mãi". Anh ta vừa nói vừa quan sát nét mặt của anh

Cô Vợ Của Ông Trùm Âu MỹTác giả: Bé Lỳ- "Im lặng nếu không tôi giết cô". Đang mơ màng ngủ thì có tiếng nói lạnh lùng cùng với một khẩu súng kề bên đầu làm cô giật mình tỉnh giấc. - " Các người là ai ?". Cô nhíu mày hỏi, nữa đêm khuya khoắt lại vào nhà người khác như vậy thật là không có lễ phép mà. - " Chúng tôi bị người khác tấn công". Một giọng nói lạnh lùng vang lên là người đang dí súng vào đầu cô - " Tại sao? ". Cô nhíu mày hỏi lại, lúc này đèn phòng ngủ của cô được bật sáng cô nhìn bọn họ, có một người đang bị thương khá nặng, cô hất cây súng đang chỉ vào đầu mình ra rồi chạy đi. Lúc này bọn đàn ông nhìn nhau Cứ nghĩ rằng cô sẽ bỏ đi nhưng không ngờ khoảng 3 phút sau cô lại đi lên và trên tay cầm theo hộp cứu thương. -" Nè anh lên giường ngồi đi tôi cầm máu giúp anh nếu không sẽ rất nguy hiểm". Cô nhìn anh người đàn ông đang bị thương khá nặng mảu ướt cả một khoảng trên chiếc áo sơ mi trắng của anh. Nhưng đợi mãi anh vẫn không nhúch nhích cô có chút mất kiên nhẫn đi lại gần anh muốn đẩy anh lên giường nhưng vô ích… CÔ VỢ CỦA ÔNG TRÙM ÂU MỸ#Chương_14Nhưng bỗng đôi tay cô run run. Một cơn đau nhói ở ngực phải làm cho hô hấp trở nên khó khăn hơn. Mồ hôi trên trán cô cũng bắt đầu chảy ra. Mọi thứ xung quanh mờ dần tưởng chừng như cô sắp ngã. Đột nhiên cô với đôi tay trắng nõn của mình túm vào bàn tay săn chắc của anh.Như nhận ra cô có gì đó bất thường anh vội kéo cô vào lòng đặt cô ngồi trên đùi mình cả người cô không còn sức lực dựa hẳng vào bờ ngực của anh mồ hôi từ phía sau áo cô làm nóng cả v*m ng*c anh.-" Lạc Y em sao vậy?".Anh cúi xuống nhìn cô hỏi.-" Lão đại tôi khó chịu quá. Tôi cảm thấy gần như bản thân không thể thở nổi nữa".Cô trong lòng anh thều thào sao đó ngất lịm đi.-" Lạc Y.... lạc y".Anh hốt hoảng gọi cô.-"Lên phòng tôi kiểm tra cho cô ấy".Anh nhìn sang Bảo Lâm nói sau đó liền bế cô lên phòng.- " Bắt tất cả đầu bếp lại. Không để ai trốn thoát". Tuấn Thành nhìn Minh Khiêm nói. Minh Khiêm gật đầu tán thành rồi cùng Tuấn Thành bắt tất cả đầu bếp lại.Tô Hàm liền lấy cốc nước của cô kiểm tra. Rõ là thức ăn họ cũng ăn giống cô. Cả lý nước của cô cũng không có gì đáng nghi cả. Nhưng tại sao cô lại có biểu hiện đó chứ?.- " Không gì khả nghi cả". Tô Hàm nhìn sang Ngụy Tôn nói. Nghe Tô Hàm nói Ngụy Tôn Lập tức lấy cốc nước của cô hớp thử một hớp.- " Có bột đậu phộng". Khi uống xong anh ta nhìn Tô Hàm nói khẽ.Tô Hàm chợt ngây người tại sao trong nước cam lại có bột đậu phộng? Mà lại ngay cô bị dị ứng chớ? Chẳng lẽ là có người dỡ trò hay sao?Thật sự có rất nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu bọn họ nhưng thật không thể nào kiếm được câu trả lời cho vừa ý. Tô Hàm cũng Ngụy Tôn liền đi lên phòng của anh để báo cáo tình hình của cô.- ---------dãy phân cách đáng yêu------Tại phòng anhBảo Lâm đang kiểm tra cho cô đồng thời cũng cảm thấy lo lắng cho bản thân khi cứ bị tên nào đó nhìn chằm chằm vào mình hoài.- " Lão đại cô ấy ăn nhầm đậu phộng". Sau một lúc kiểm tra xong anh ta liền quay sang nhìn anh nói.Anh liếc mắt nhìn anh ta ý bảo anh ta nói tiếp.- " Lão đại, trước đây có lẽ cô ấy cũng từng bị như vậy và đã hôn mê suốt 2 năm liền. Bây giờ tình trạng sức khỏe của cô ấy không khả quan cho lắm. Cô ấy bị dị ứng với Đậu nành nếu tiếp xúc nhẹ thì không sau nhưng cô ấy lỡ ăn rồi nên tình trạng sức khỏe của cô ấy khá phức tạp". Anh ta nhìn anh phân tích-" Có nguy hiểm tới tính mạng?".Anh lạnh lùng hỏi.- " Chuyện đó còn chưa biết được. Tôi chỉ e là không biết cô ấy có tỉnh lại hay không thôi. Hoặc là cô ấy sẽ sống như vậy mãi mãi". Anh ta vừa nói vừa quan sát nét mặt của anh

Chương 14