Tác giả:

Trong lòng đại dương mênh mông, Tuyết Băng cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt, vậy là kết thúc một cuộc đời đầy đau khổ, cô có gia đình, có mẹ, có anh em thì sao chứ? Mẹ luôn ghẻ lạnh cô, anh trai chỉ quan tâm đến vợ mình và đứa em gái út, chị  dâu thì tìm cách gây khó dễ, đau khổ cho cô. Sống chết đối với cô bây giờ điều như nhau... Tuyết băng: " Lạnh thật! mình phải chết thật sao? " Đang chìm sâu trong suy nghĩ thì một giọng nói trầm ấm vang lên:Em có muốn thêm một người anh trai nữa không? Và một bàn tay to lớn chìa ra trước mặt Tuyết Băng, cô cố gắng ngước nhìn bởi vì bây giờ ngay cả thở đối với cô cũng dần trở nên khó khăn, trước mắt Tuyết Băng là một người con trai với gương mặt mờ nhạt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an  tâm. Bất giác cô nắm lấy đôi tay ấy, một lực mạnh mẽ kéo lấy cô, những chuyện sau đó điều dần mơ hồ trong mắt cô,... Tiểu thư!...Tuyết Băng!...Chị ba!... Mau tỉnh lại đi  Những tiếng kêu thay nhau vang vọng bên tai Tuyết Băng, nhưng rõ nhất vẫ là giọng nói…

Chương 2: Quá khứ về cha

Nơi Ta Thuộc VềTác giả: Lưu Ly HoaTrong lòng đại dương mênh mông, Tuyết Băng cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt, vậy là kết thúc một cuộc đời đầy đau khổ, cô có gia đình, có mẹ, có anh em thì sao chứ? Mẹ luôn ghẻ lạnh cô, anh trai chỉ quan tâm đến vợ mình và đứa em gái út, chị  dâu thì tìm cách gây khó dễ, đau khổ cho cô. Sống chết đối với cô bây giờ điều như nhau... Tuyết băng: " Lạnh thật! mình phải chết thật sao? " Đang chìm sâu trong suy nghĩ thì một giọng nói trầm ấm vang lên:Em có muốn thêm một người anh trai nữa không? Và một bàn tay to lớn chìa ra trước mặt Tuyết Băng, cô cố gắng ngước nhìn bởi vì bây giờ ngay cả thở đối với cô cũng dần trở nên khó khăn, trước mắt Tuyết Băng là một người con trai với gương mặt mờ nhạt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an  tâm. Bất giác cô nắm lấy đôi tay ấy, một lực mạnh mẽ kéo lấy cô, những chuyện sau đó điều dần mơ hồ trong mắt cô,... Tiểu thư!...Tuyết Băng!...Chị ba!... Mau tỉnh lại đi  Những tiếng kêu thay nhau vang vọng bên tai Tuyết Băng, nhưng rõ nhất vẫ là giọng nói… Đang suy nghĩ mông lung thì có tiếng mở cửa phòng theo sau đó là gương mặt quen thuộc của mẹ cô nhưng có phần hiềnhoà hơn lúc trước, bà Hoàng đặt giỏ trái cây xuống bàn rồi bước tới ngồi cạnh cô: Con đã khoẻ hơn chưa?Tuyết Băng ( bây giờ vẫn không tin vào mắt mình mẹ thật sự quan tâm tới cô ư? Cô đưa mắt nhìn mẹ mình): Mẹ... mẹ thật sựkhông ghét con sao?Bà Hoàng tỏ vẻ ngạc nhiên trước lời nói của Tuyết Băng: Con nói gì vậy? Con là do mẹ sinh ra làm sao mẹ có thể ghét con được! Tuyết Băng: nhưng chẳng phải từ lúc ba mất...( nói tới đây bỗng dưng cô khựng lại) Năm Tuyết Băng ba tuổiLúc đó cô đi chơi cùng với ba mình, do không cẩn thận nên cô làm rơi chú gấu nhồi bông ra giữa đường, đó là con gấu mà côyêu quý nhất, cho nên cô đã không ngần ngại mà chạy xuống đường nhặt, cùng lúc đó một chiếc xe tải lao tới cô với tốc độ nhanh đến không thể kiểm soát, trước tình cảnh này Tuyết Băng chỉ còn biết chôn chân tại chỗ. Cha chạy vội đến bên cô, trong sự hỗn loạn ấy mọi thứ dần tối lại trước mắt cô, thứ cuối cùng cô nghe được đó là tiếng cha gọi tên mình. Sau khi cô tỉnh lại thì biết tin cha vì cứu mình mà mất mạng, cũng từ đấy kinh tế gia đình cô ngày một đi xuống, mọi người điều cho cô là sao chổi, xa lánh, ghẻ lạnh cô...Trở về hiện tạiBà Hoàng gõ nhẹ vào đầu cô cười bảo: Con nói gì vậy? Cha con còn sống sờ sờ kia mà, ông ấy mà nghe được thì con đừng mong có tiền tiêu vặt nhé! Tuyết Băng ( lấy tay xoa chán, cười gượng): Vâng! con biết rồi ( Mọi người đột nhiên thay đổi thái độ với cô khiến cho cô cảmthấy không quen chút nào, có lẽ cô cần thêm thời gian để thích ứng)Bà Hoàng: Đúng rồi con đã nhớ ra Chính Thiên rồi phải không? Nó nói ngày mai sẽ tới thăm con đó Tuyết băng tròn xoe mắt nhìn mẹ mình: Chính Thiên là ai vậy mẹ? Bà Hoàng vẻ mặt có hơi biến sắc, ủ dột nói: Là anh lớn của con đó! Tại sao ai con không quên lại quên người thương con nhất vậy!?Tuyết Băng: "Thực ra không phải con quên mà thật sự là con không quen hắn ta" ( Cô biết bây giờ có nói gì thì cũng điều vô nghĩa, bởi vì ai cũng nghĩ cô đang bị mất trí nhớ)

Đang suy nghĩ mông lung thì có tiếng mở cửa phòng theo sau đó là gương mặt quen thuộc của mẹ cô nhưng có phần hiền

hoà hơn lúc trước, bà Hoàng đặt giỏ trái cây xuống bàn rồi bước tới ngồi cạnh cô: Con đã khoẻ hơn chưa?

Tuyết Băng ( bây giờ vẫn không tin vào mắt mình mẹ thật sự quan tâm tới cô ư? Cô đưa mắt nhìn mẹ mình): Mẹ... mẹ thật sự

không ghét con sao?

Bà Hoàng tỏ vẻ ngạc nhiên trước lời nói của Tuyết Băng: Con nói gì vậy? Con là do mẹ sinh ra làm sao mẹ có thể ghét con được! 

Tuyết Băng: nhưng chẳng phải từ lúc ba mất...( nói tới đây bỗng dưng cô khựng lại) 

Năm Tuyết Băng ba tuổi

Lúc đó cô đi chơi cùng với ba mình, do không cẩn thận nên cô làm rơi chú gấu nhồi bông ra giữa đường, đó là con gấu mà cô

yêu quý nhất, cho nên cô đã không ngần ngại mà chạy xuống đường nhặt, cùng lúc đó một chiếc xe tải lao tới cô với tốc độ 

nhanh đến không thể kiểm soát, trước tình cảnh này Tuyết Băng chỉ còn biết chôn chân tại chỗ. Cha chạy vội đến bên cô, 

trong sự hỗn loạn ấy mọi thứ dần tối lại trước mắt cô, thứ cuối cùng cô nghe được đó là tiếng cha gọi tên mình. Sau khi cô 

tỉnh lại thì biết tin cha vì cứu mình mà mất mạng, cũng từ đấy kinh tế gia đình cô ngày một đi xuống, mọi người điều cho cô là 

sao chổi, xa lánh, ghẻ lạnh cô...

Trở về hiện tại

Bà Hoàng gõ nhẹ vào đầu cô cười bảo: Con nói gì vậy? Cha con còn sống sờ sờ kia mà, ông ấy mà nghe được thì con đừng 

mong có tiền tiêu vặt nhé! 

Tuyết Băng ( lấy tay xoa chán, cười gượng): Vâng! con biết rồi ( Mọi người đột nhiên thay đổi thái độ với cô khiến cho cô cảm

thấy không quen chút nào, có lẽ cô cần thêm thời gian để thích ứng)

Bà Hoàng: Đúng rồi con đã nhớ ra Chính Thiên rồi phải không? Nó nói ngày mai sẽ tới thăm con đó 

Tuyết băng tròn xoe mắt nhìn mẹ mình: Chính Thiên là ai vậy mẹ? 

Bà Hoàng vẻ mặt có hơi biến sắc, ủ dột nói: Là anh lớn của con đó! Tại sao ai con không quên lại quên người thương con nhất vậy!?

Tuyết Băng: "Thực ra không phải con quên mà thật sự là con không quen hắn ta" ( Cô biết bây giờ có nói gì thì cũng điều vô nghĩa, bởi vì ai cũng nghĩ cô đang bị mất trí nhớ)

Nơi Ta Thuộc VềTác giả: Lưu Ly HoaTrong lòng đại dương mênh mông, Tuyết Băng cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt, vậy là kết thúc một cuộc đời đầy đau khổ, cô có gia đình, có mẹ, có anh em thì sao chứ? Mẹ luôn ghẻ lạnh cô, anh trai chỉ quan tâm đến vợ mình và đứa em gái út, chị  dâu thì tìm cách gây khó dễ, đau khổ cho cô. Sống chết đối với cô bây giờ điều như nhau... Tuyết băng: " Lạnh thật! mình phải chết thật sao? " Đang chìm sâu trong suy nghĩ thì một giọng nói trầm ấm vang lên:Em có muốn thêm một người anh trai nữa không? Và một bàn tay to lớn chìa ra trước mặt Tuyết Băng, cô cố gắng ngước nhìn bởi vì bây giờ ngay cả thở đối với cô cũng dần trở nên khó khăn, trước mắt Tuyết Băng là một người con trai với gương mặt mờ nhạt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an  tâm. Bất giác cô nắm lấy đôi tay ấy, một lực mạnh mẽ kéo lấy cô, những chuyện sau đó điều dần mơ hồ trong mắt cô,... Tiểu thư!...Tuyết Băng!...Chị ba!... Mau tỉnh lại đi  Những tiếng kêu thay nhau vang vọng bên tai Tuyết Băng, nhưng rõ nhất vẫ là giọng nói… Đang suy nghĩ mông lung thì có tiếng mở cửa phòng theo sau đó là gương mặt quen thuộc của mẹ cô nhưng có phần hiềnhoà hơn lúc trước, bà Hoàng đặt giỏ trái cây xuống bàn rồi bước tới ngồi cạnh cô: Con đã khoẻ hơn chưa?Tuyết Băng ( bây giờ vẫn không tin vào mắt mình mẹ thật sự quan tâm tới cô ư? Cô đưa mắt nhìn mẹ mình): Mẹ... mẹ thật sựkhông ghét con sao?Bà Hoàng tỏ vẻ ngạc nhiên trước lời nói của Tuyết Băng: Con nói gì vậy? Con là do mẹ sinh ra làm sao mẹ có thể ghét con được! Tuyết Băng: nhưng chẳng phải từ lúc ba mất...( nói tới đây bỗng dưng cô khựng lại) Năm Tuyết Băng ba tuổiLúc đó cô đi chơi cùng với ba mình, do không cẩn thận nên cô làm rơi chú gấu nhồi bông ra giữa đường, đó là con gấu mà côyêu quý nhất, cho nên cô đã không ngần ngại mà chạy xuống đường nhặt, cùng lúc đó một chiếc xe tải lao tới cô với tốc độ nhanh đến không thể kiểm soát, trước tình cảnh này Tuyết Băng chỉ còn biết chôn chân tại chỗ. Cha chạy vội đến bên cô, trong sự hỗn loạn ấy mọi thứ dần tối lại trước mắt cô, thứ cuối cùng cô nghe được đó là tiếng cha gọi tên mình. Sau khi cô tỉnh lại thì biết tin cha vì cứu mình mà mất mạng, cũng từ đấy kinh tế gia đình cô ngày một đi xuống, mọi người điều cho cô là sao chổi, xa lánh, ghẻ lạnh cô...Trở về hiện tạiBà Hoàng gõ nhẹ vào đầu cô cười bảo: Con nói gì vậy? Cha con còn sống sờ sờ kia mà, ông ấy mà nghe được thì con đừng mong có tiền tiêu vặt nhé! Tuyết Băng ( lấy tay xoa chán, cười gượng): Vâng! con biết rồi ( Mọi người đột nhiên thay đổi thái độ với cô khiến cho cô cảmthấy không quen chút nào, có lẽ cô cần thêm thời gian để thích ứng)Bà Hoàng: Đúng rồi con đã nhớ ra Chính Thiên rồi phải không? Nó nói ngày mai sẽ tới thăm con đó Tuyết băng tròn xoe mắt nhìn mẹ mình: Chính Thiên là ai vậy mẹ? Bà Hoàng vẻ mặt có hơi biến sắc, ủ dột nói: Là anh lớn của con đó! Tại sao ai con không quên lại quên người thương con nhất vậy!?Tuyết Băng: "Thực ra không phải con quên mà thật sự là con không quen hắn ta" ( Cô biết bây giờ có nói gì thì cũng điều vô nghĩa, bởi vì ai cũng nghĩ cô đang bị mất trí nhớ)

Chương 2: Quá khứ về cha