Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…
Chương 4: Nam Cung Hải?
Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… Lam Diệp Phù vô cùng xoắn xuýt, ảo nãoTại sao lâu như vậy còn chưa trả lời cô? Thiên Phi bị sao a? Liệu có phải cô đã nói gì sai không?Mãi một lúc sau, cô mới thấy Thiên Phi lên tiếng, giọng nói mơ hồ rất nhỏ:" Tôi...""Hả?""...mù"Sau đó cúp máy rồiLam Diệp Phù ngây ngốc một hồi lâu, mãi mới tiêu hóa được những gì cậu nóiCậu vừa bảo...cậu bị mù sao?Cho nên chưa từng thấy qua Mạn Phù Sa? Mà trong khi đó cô lại luôn hỏi cậu đã thấy chưa?Cho nên...cô vừa chọc vào nỗi đau của cậu rồi?Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!! Cô vừa mới được làm bạn với cậu thôi mà, đã bị người ta ghét mất rồi-----------Tống Nhược Vy khinh bỉ nhìn Lam Diệp Phù: " Bà nhìn lại cái mặt bà xem? Rốt cuộc tối qua bà đến cùng thức làm gì? Tại sao lại thảm như vậy?"Diệp Phi Yến cũng vô cùng lo lắng nhìn cô: " Chị tiểu Phù, chị không có sao chứ?"" Tôi kể cho cậu nghe..."- Lí Tiểu Vũ - cô gái ồn ào nhất lớp chen vào, cô bạn này có thể nói rất nhiều và rất nhanh chỉ về một nội dung nào đó mà cậu ấy chú ý " Cậu biết Nam Cung Hải không? "" Ai vậy? " Tiểu Ánh bàn bên ngó sangLí Tiểu Vũ cười mỉa cậu ta một cái, sau đó tiếp tục " Đó là thương nhân giàu có bậc nhất, thâu tóm hai giới Hắc- Bạch, ông ta chính là một nhân tài từ dưới thấp vươn lên, dẹp hết mọi vật cản trên thương trường đến không hề có lòng từ bi. Bởi vậy mới nói a, thương trường là một nơi tranh đấu khốc liệt, nơi đó chỉ có lợi ích, hoàn toàn không có chút tình người nào"- Cô bạn lắc đầu"...nhưng nghe nói ông ta ngoài đời là một người tốt, còn đặc biệt rất chung tình. Nghe nói Nam Cung Hải còn có một đứa con trai a~ Nam Cung tập đoàn này...làm bất động sản, chỉ cần cậu là người trong giới kinh doanh, nghe đến cái tên này cũng phải kiêng nể"Tiểu Ánh nghe Lí Tiểu Vũ kể, hai mắt sáng lấp lánh: " Nếu như được làm con ông ta thì tốt rồi"" Nằm mơ đi" Tống Nhược Vy luôn ghét ảo tưởng" Cậu này, cũng phải cho người ta mơ mộng tí chứ" Tiểu Ánh bực bộiTrên cái đời này...bạn được sinh ra trong hoàn cảnh nào...thì tốt nhất nên cố gắng sống tốt trong hoàn cảnh đóNếu bạn có thời gian ngồi mơ mộng tới những thứ hào nhoáng, chi bằng dùng thời gian đó làm giàu và phát triển chính mình?Lợi ích không phải là duy nhấtCó những người nhận ra điều này...quá muộnLí Tiểu Vũ chọt chọt vào người Lam Diệp Phù: " Này, bà nãy giờ có nghe tui nói gì không?"À, kì thực cô có nghe a.nhưng giờ cô không còn tâm tư nghĩ đến cái đó...thật là khóc không ra nước mắt mà
Lam Diệp Phù vô cùng xoắn xuýt, ảo não
Tại sao lâu như vậy còn chưa trả lời cô? Thiên Phi bị sao a? Liệu có phải cô đã nói gì sai không?
Mãi một lúc sau, cô mới thấy Thiên Phi lên tiếng, giọng nói mơ hồ rất nhỏ:" Tôi..."
"Hả?"
"...mù"
Sau đó cúp máy rồi
Lam Diệp Phù ngây ngốc một hồi lâu, mãi mới tiêu hóa được những gì cậu nói
Cậu vừa bảo...cậu bị mù sao?
Cho nên chưa từng thấy qua Mạn Phù Sa? Mà trong khi đó cô lại luôn hỏi cậu đã thấy chưa?
Cho nên...cô vừa chọc vào nỗi đau của cậu rồi?
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!! Cô vừa mới được làm bạn với cậu thôi mà, đã bị người ta ghét mất rồi
-----------
Tống Nhược Vy khinh bỉ nhìn Lam Diệp Phù: " Bà nhìn lại cái mặt bà xem? Rốt cuộc tối qua bà đến cùng thức làm gì? Tại sao lại thảm như vậy?"
Diệp Phi Yến cũng vô cùng lo lắng nhìn cô: " Chị tiểu Phù, chị không có sao chứ?"
" Tôi kể cho cậu nghe..."- Lí Tiểu Vũ - cô gái ồn ào nhất lớp chen vào, cô bạn này có thể nói rất nhiều và rất nhanh chỉ về một nội dung nào đó mà cậu ấy chú ý " Cậu biết Nam Cung Hải không? "
" Ai vậy? " Tiểu Ánh bàn bên ngó sang
Lí Tiểu Vũ cười mỉa cậu ta một cái, sau đó tiếp tục " Đó là thương nhân giàu có bậc nhất, thâu tóm hai giới Hắc- Bạch, ông ta chính là một nhân tài từ dưới thấp vươn lên, dẹp hết mọi vật cản trên thương trường đến không hề có lòng từ bi. Bởi vậy mới nói a, thương trường là một nơi tranh đấu khốc liệt, nơi đó chỉ có lợi ích, hoàn toàn không có chút tình người nào"- Cô bạn lắc đầu"...nhưng nghe nói ông ta ngoài đời là một người tốt, còn đặc biệt rất chung tình. Nghe nói Nam Cung Hải còn có một đứa con trai a~ Nam Cung tập đoàn này...làm bất động sản, chỉ cần cậu là người trong giới kinh doanh, nghe đến cái tên này cũng phải kiêng nể"
Tiểu Ánh nghe Lí Tiểu Vũ kể, hai mắt sáng lấp lánh: " Nếu như được làm con ông ta thì tốt rồi"
" Nằm mơ đi" Tống Nhược Vy luôn ghét ảo tưởng
" Cậu này, cũng phải cho người ta mơ mộng tí chứ" Tiểu Ánh bực bội
Trên cái đời này...
bạn được sinh ra trong hoàn cảnh nào...thì tốt nhất nên cố gắng sống tốt trong hoàn cảnh đó
Nếu bạn có thời gian ngồi mơ mộng tới những thứ hào nhoáng, chi bằng dùng thời gian đó làm giàu và phát triển chính mình?
Lợi ích không phải là duy nhất
Có những người nhận ra điều này...quá muộn
Lí Tiểu Vũ chọt chọt vào người Lam Diệp Phù: " Này, bà nãy giờ có nghe tui nói gì không?"
À, kì thực cô có nghe a.
nhưng giờ cô không còn tâm tư nghĩ đến cái đó
...thật là khóc không ra nước mắt mà
Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… Lam Diệp Phù vô cùng xoắn xuýt, ảo nãoTại sao lâu như vậy còn chưa trả lời cô? Thiên Phi bị sao a? Liệu có phải cô đã nói gì sai không?Mãi một lúc sau, cô mới thấy Thiên Phi lên tiếng, giọng nói mơ hồ rất nhỏ:" Tôi...""Hả?""...mù"Sau đó cúp máy rồiLam Diệp Phù ngây ngốc một hồi lâu, mãi mới tiêu hóa được những gì cậu nóiCậu vừa bảo...cậu bị mù sao?Cho nên chưa từng thấy qua Mạn Phù Sa? Mà trong khi đó cô lại luôn hỏi cậu đã thấy chưa?Cho nên...cô vừa chọc vào nỗi đau của cậu rồi?Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!! Cô vừa mới được làm bạn với cậu thôi mà, đã bị người ta ghét mất rồi-----------Tống Nhược Vy khinh bỉ nhìn Lam Diệp Phù: " Bà nhìn lại cái mặt bà xem? Rốt cuộc tối qua bà đến cùng thức làm gì? Tại sao lại thảm như vậy?"Diệp Phi Yến cũng vô cùng lo lắng nhìn cô: " Chị tiểu Phù, chị không có sao chứ?"" Tôi kể cho cậu nghe..."- Lí Tiểu Vũ - cô gái ồn ào nhất lớp chen vào, cô bạn này có thể nói rất nhiều và rất nhanh chỉ về một nội dung nào đó mà cậu ấy chú ý " Cậu biết Nam Cung Hải không? "" Ai vậy? " Tiểu Ánh bàn bên ngó sangLí Tiểu Vũ cười mỉa cậu ta một cái, sau đó tiếp tục " Đó là thương nhân giàu có bậc nhất, thâu tóm hai giới Hắc- Bạch, ông ta chính là một nhân tài từ dưới thấp vươn lên, dẹp hết mọi vật cản trên thương trường đến không hề có lòng từ bi. Bởi vậy mới nói a, thương trường là một nơi tranh đấu khốc liệt, nơi đó chỉ có lợi ích, hoàn toàn không có chút tình người nào"- Cô bạn lắc đầu"...nhưng nghe nói ông ta ngoài đời là một người tốt, còn đặc biệt rất chung tình. Nghe nói Nam Cung Hải còn có một đứa con trai a~ Nam Cung tập đoàn này...làm bất động sản, chỉ cần cậu là người trong giới kinh doanh, nghe đến cái tên này cũng phải kiêng nể"Tiểu Ánh nghe Lí Tiểu Vũ kể, hai mắt sáng lấp lánh: " Nếu như được làm con ông ta thì tốt rồi"" Nằm mơ đi" Tống Nhược Vy luôn ghét ảo tưởng" Cậu này, cũng phải cho người ta mơ mộng tí chứ" Tiểu Ánh bực bộiTrên cái đời này...bạn được sinh ra trong hoàn cảnh nào...thì tốt nhất nên cố gắng sống tốt trong hoàn cảnh đóNếu bạn có thời gian ngồi mơ mộng tới những thứ hào nhoáng, chi bằng dùng thời gian đó làm giàu và phát triển chính mình?Lợi ích không phải là duy nhấtCó những người nhận ra điều này...quá muộnLí Tiểu Vũ chọt chọt vào người Lam Diệp Phù: " Này, bà nãy giờ có nghe tui nói gì không?"À, kì thực cô có nghe a.nhưng giờ cô không còn tâm tư nghĩ đến cái đó...thật là khóc không ra nước mắt mà