Tác giả:

Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…

Chương 11: Cô phải làm sao đây?

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Tôi nghe tiểu Yến nói rồi! Khai mau, cậu đang quen soái ca nào vậy?" Phùng Như Hương tra hỏi" Lần trước mình đã nói rồi a~ Là chính các cậu không tin!" Lam Diệp Phù khẳng địnhDiệp Phi Yến sán lại gần: " Như thế nào? Có phải là rất đẹp không? Ai nha~ Giọng nói thật là dễ nghe quá đi mà! Thật sự vô cùng ôn nhu"" Không đẹp!"Nhan sắc có thể lu mờ cả Nam Cung Tang Du làm sao có thể dùng một từ đẹp để hình dung?" Chị có ảnh sao? Kỳ thực là em thấy ánh mắt của chị có hơi cao!" Cô bé tiếp tục" Ách...chị..."Làm sao mà có a?Ting!Đúng lúc cô đang bối rối, điện thoại vang lênCó tin nhắnNội dung là: Hehe, xin chào, là tiểu gia đây, cô có còn nhớ tôi không?Tiểu gia?Chỉ mới có một người xưng hô với cô như thế!Nam Cung Tang DuTingLại một tin nhắn nữa: Tôi làm cái này vì cô đấy, vất vả lắm mới chụp được hình của ten nhóc kiaTim của cô nảy lên!Hình của Thiên Phi?Cô...chưa sẵn sàng tâm lí mà?TingLam Diệp Phù tay run run mãi không thể ấn mởThừa cơ, Lí Tiểu Vũ cướp điện thoại của cô: " Xem nào! Có phải soái ca của bà nhắn tin không?..."" Mở đi! Mở đi!" Mấy cô bạn hám zai xung quanh lập tức phụ họa" Hehe! Tôi mở nha!"Đừng a!Lam Diệp Phù thầm gào thét!Cô chưa chuẩn bị tâm lí!Cuối cùng tin nhắn vẫn bị mở raCô hồi hộp chờ đợi phải ứng của bọn họ....1 phút chậm rãi trôi đi5 phút tựa 5 tiếng nhích mình rời khỏi10 phút không nhanh không chậm tạm biệt thế giới vĩnh viễn ra đi20 phút âm thầm không từ mà biệt....Tạo sao lại...lâu như vậyCái mặt đơ đơ của bọn họ là như thế nào?Mãi nửa ngày sau, Phùng Như Hương mãi mở miệng: " Đ...đâ...đây là người hả?"Hả?Như vậy là sao?Chẳng lẽ Nam Cung Tang Du kì thực lừa cô?Xấu xí?Ách...không phải chứ?--------" Anh.tốt. nhất. nên.thành.thực!" Nam Cung Tử Phi ngồi trên ghế, ánh mắt vô hồn sâu không thấy đáy, lại vẫn toát ra hàn khí tản mạn khiến người ta không rét mà run, nói từng chữ" Tôi...chỉ...chỉ..." Thân hình Nam Cung Tang Du run cầm cậpDiệp Phù! Cứu tôi! Nó muốn giết tôi!Tôi vừa giúp đỡ cô a!"NÓI!"" Tôi...chụp một tấm hình của cậu thôi mà!'Đối phương không nói gì!Áp lực nặng nề bao phủ căn phòng!Hu hu! Có lẽ khi thằng nhóc nãy lớn lên, anh ta đứng trước mặt nó sẽ phải uống thuốc trợ tim!" Anh...đưa cho tiểu Phù?" Cậu mở miệng" À...tôi...tôi chỉ" Anh ta ấp úng" Anh.chết.chắc!"Cậu im lặng rời điVì sao a?Nam Cung Tang Du thầm cảm thấy số chó!!!

" Tôi nghe tiểu Yến nói rồi! Khai mau, cậu đang quen soái ca nào vậy?" Phùng Như Hương tra hỏi

" Lần trước mình đã nói rồi a~ Là chính các cậu không tin!" Lam Diệp Phù khẳng định

Diệp Phi Yến sán lại gần: " Như thế nào? Có phải là rất đẹp không? Ai nha~ Giọng nói thật là dễ nghe quá đi mà! Thật sự vô cùng ôn nhu"

" Không đẹp!"

Nhan sắc có thể lu mờ cả Nam Cung Tang Du làm sao có thể dùng một từ đẹp để hình dung?

" Chị có ảnh sao? Kỳ thực là em thấy ánh mắt của chị có hơi cao!" Cô bé tiếp tục

" Ách...chị..."

Làm sao mà có a?

Ting!

Đúng lúc cô đang bối rối, điện thoại vang lên

Có tin nhắn

Nội dung là: Hehe, xin chào, là tiểu gia đây, cô có còn nhớ tôi không?

Tiểu gia?

Chỉ mới có một người xưng hô với cô như thế!

Nam Cung Tang Du

Ting

Lại một tin nhắn nữa: Tôi làm cái này vì cô đấy, vất vả lắm mới chụp được hình của ten nhóc kia

Tim của cô nảy lên!

Hình của Thiên Phi?

Cô...chưa sẵn sàng tâm lí mà?

Ting

Lam Diệp Phù tay run run mãi không thể ấn mở

Thừa cơ, Lí Tiểu Vũ cướp điện thoại của cô: " Xem nào! Có phải soái ca của bà nhắn tin không?..."

" Mở đi! Mở đi!" Mấy cô bạn hám zai xung quanh lập tức phụ họa

" Hehe! Tôi mở nha!"

Đừng a!

Lam Diệp Phù thầm gào thét!

Cô chưa chuẩn bị tâm lí!

Cuối cùng tin nhắn vẫn bị mở ra

Cô hồi hộp chờ đợi phải ứng của bọn họ

....

1 phút chậm rãi trôi đi

5 phút tựa 5 tiếng nhích mình rời khỏi

10 phút không nhanh không chậm tạm biệt thế giới vĩnh viễn ra đi

20 phút âm thầm không từ mà biệt

....

Tạo sao lại...lâu như vậy

Cái mặt đơ đơ của bọn họ là như thế nào?

Mãi nửa ngày sau, Phùng Như Hương mãi mở miệng: " Đ...đâ...đây là người hả?"

Hả?

Như vậy là sao?

Chẳng lẽ Nam Cung Tang Du kì thực lừa cô?

Xấu xí?

Ách...không phải chứ?

--------

" Anh.tốt. nhất. nên.thành.thực!" Nam Cung Tử Phi ngồi trên ghế, ánh mắt vô hồn sâu không thấy đáy, lại vẫn toát ra hàn khí tản mạn khiến người ta không rét mà run, nói từng chữ

" Tôi...chỉ...chỉ..." Thân hình Nam Cung Tang Du run cầm cập

Diệp Phù! Cứu tôi! Nó muốn giết tôi!

Tôi vừa giúp đỡ cô a!

"NÓI!"

" Tôi...chụp một tấm hình của cậu thôi mà!'

Đối phương không nói gì!

Áp lực nặng nề bao phủ căn phòng!

Hu hu! Có lẽ khi thằng nhóc nãy lớn lên, anh ta đứng trước mặt nó sẽ phải uống thuốc trợ tim!

" Anh...đưa cho tiểu Phù?" Cậu mở miệng

" À...tôi...tôi chỉ" Anh ta ấp úng

" Anh.chết.chắc!"

Cậu im lặng rời đi

Vì sao a?

Nam Cung Tang Du thầm cảm thấy số chó!!!

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Tôi nghe tiểu Yến nói rồi! Khai mau, cậu đang quen soái ca nào vậy?" Phùng Như Hương tra hỏi" Lần trước mình đã nói rồi a~ Là chính các cậu không tin!" Lam Diệp Phù khẳng địnhDiệp Phi Yến sán lại gần: " Như thế nào? Có phải là rất đẹp không? Ai nha~ Giọng nói thật là dễ nghe quá đi mà! Thật sự vô cùng ôn nhu"" Không đẹp!"Nhan sắc có thể lu mờ cả Nam Cung Tang Du làm sao có thể dùng một từ đẹp để hình dung?" Chị có ảnh sao? Kỳ thực là em thấy ánh mắt của chị có hơi cao!" Cô bé tiếp tục" Ách...chị..."Làm sao mà có a?Ting!Đúng lúc cô đang bối rối, điện thoại vang lênCó tin nhắnNội dung là: Hehe, xin chào, là tiểu gia đây, cô có còn nhớ tôi không?Tiểu gia?Chỉ mới có một người xưng hô với cô như thế!Nam Cung Tang DuTingLại một tin nhắn nữa: Tôi làm cái này vì cô đấy, vất vả lắm mới chụp được hình của ten nhóc kiaTim của cô nảy lên!Hình của Thiên Phi?Cô...chưa sẵn sàng tâm lí mà?TingLam Diệp Phù tay run run mãi không thể ấn mởThừa cơ, Lí Tiểu Vũ cướp điện thoại của cô: " Xem nào! Có phải soái ca của bà nhắn tin không?..."" Mở đi! Mở đi!" Mấy cô bạn hám zai xung quanh lập tức phụ họa" Hehe! Tôi mở nha!"Đừng a!Lam Diệp Phù thầm gào thét!Cô chưa chuẩn bị tâm lí!Cuối cùng tin nhắn vẫn bị mở raCô hồi hộp chờ đợi phải ứng của bọn họ....1 phút chậm rãi trôi đi5 phút tựa 5 tiếng nhích mình rời khỏi10 phút không nhanh không chậm tạm biệt thế giới vĩnh viễn ra đi20 phút âm thầm không từ mà biệt....Tạo sao lại...lâu như vậyCái mặt đơ đơ của bọn họ là như thế nào?Mãi nửa ngày sau, Phùng Như Hương mãi mở miệng: " Đ...đâ...đây là người hả?"Hả?Như vậy là sao?Chẳng lẽ Nam Cung Tang Du kì thực lừa cô?Xấu xí?Ách...không phải chứ?--------" Anh.tốt. nhất. nên.thành.thực!" Nam Cung Tử Phi ngồi trên ghế, ánh mắt vô hồn sâu không thấy đáy, lại vẫn toát ra hàn khí tản mạn khiến người ta không rét mà run, nói từng chữ" Tôi...chỉ...chỉ..." Thân hình Nam Cung Tang Du run cầm cậpDiệp Phù! Cứu tôi! Nó muốn giết tôi!Tôi vừa giúp đỡ cô a!"NÓI!"" Tôi...chụp một tấm hình của cậu thôi mà!'Đối phương không nói gì!Áp lực nặng nề bao phủ căn phòng!Hu hu! Có lẽ khi thằng nhóc nãy lớn lên, anh ta đứng trước mặt nó sẽ phải uống thuốc trợ tim!" Anh...đưa cho tiểu Phù?" Cậu mở miệng" À...tôi...tôi chỉ" Anh ta ấp úng" Anh.chết.chắc!"Cậu im lặng rời điVì sao a?Nam Cung Tang Du thầm cảm thấy số chó!!!

Chương 11: Cô phải làm sao đây?