Tác giả:

Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…

Chương 49: Phong Triệt gọi điện

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… Hôm nay là ngày thứ 6 Lam Diệp Phù đến MĩThiên Phi chưa gọi cho côThế nhưng, cô dự định sẽ về với Trung Tâm một chút, dù sao lúc đến đây cô cũng chỉ nói đi có vài ngàyCó lẽ sẽ xin phép ở lại với cha mẹ lâu dài" Lúc nào cậu mới phẫu thuật vậy?" Lam Diệp Phù qua điện thoại thắc mắc" Sau khi em về"" Hể??? Như vậy cậu chưa nhìn thấy tôi được sao? " Cô thở dàiHơn nữa dù sao hắn có điều kiện như vậy, sớm nhìn một chút sẽ tốt hơn" Chu kì điều trị là 2 tháng. Trong lúc điều trị hạn chế tiếp xúc. Nếu như tôi phẫu thuật bây giờ liền khó gặp em. Hơn nữa cho dù bây giờ có phẫu thuật thì đợi đến 2 tháng sau em đã về rồi!" Hắn không thể lãng phí thời gian được gặp cô nhóc này như vậy đượcLam Diệp Phù thở dàiDù sao sau này hắn vẫn có cơ hội nhìn thấy cô cơ mà" Em không ghét bỏ tôi sao?" Nam Cung Tử Phi ngập ngừng hỏi" Sao có thể?" Cô vội thanh minhCô là còn đang sợ hắn chán ghét cô a!----" Lam tiểu thư! Xin chào, tôi là Phong Triệt, trợ lí của Phi thiếu"Lam Diệp Phù nghe điện thoạiCô mới từ chỗ Shylir trở về, hiện tại là buổi chiều, vốn là muốn đi nghỉ ngơi, lại nhận được cuộc gọi từ người nàyCó vẻ đó là người đàn ông mang âu phục đuôi tôm lần trước nhảy xuống từ máy bay" Có chuyện gì sao?" Lam Diệp Phù thắc mắc" Ừm...cũng không có gì to tát. Chỉ là, dạo này Phi thiếu ở công ti rất bận, tiểu thư có thể bớt chút thời gian đến chỗ ngài ấy được không?" Phong Triệt ngập ngừng đề nghịAnh là một người rất trung thành. Từ nhỏ luôn ở bên thiếu gia, nhưng chỉ khi thiếu gia ở bên cạnh mới có cơ hội giúp đỡ, đến đây đã được 5 nămThiếu gia làm việc không thấy sắc mặt có chút mệt mỏi nào, nhưng anh nhìn thấy nhiều việc như vậy, lại tiếp quản cả thị trường chứng khoán châu Âu, ngài ấy không thể không mệtHiện tại ở đây chỉ có vị tiểu thư này có thể giúp đỡ. Phong Triệt vốn nhìn ra được, thiếu gia đối với vị tiểu thư rất đặc biệtNếu không sẽ không bỏ qua việc phẫu thuật mà chạy tới đây tìm cô ấy" Cái đó, có thể được không? Tôi sẽ không gây phiền phức gì chứ?" Cô lo lắng hỏi" Không sao đâu" Phong Triệt cười " Ngài chỉ cần nói chuyện với thiếu gia để cho ngài ấy đỡ mệt mỏi thôi"Anh làm cái này, không có nói với Phi thiếuBởi vì nếu nói, khẳng định Phi thiếu sẽ không đáp ứngCho nên, anh muốn gây chút bất ngờ, cũng mạo hiểm mời Lam tiểu thư" Vậy được. Ở đâu?" " Tập đoàn NK. Cám ơn tiểu thư!" Anh cười chân thành, rồi cúp máyĐến công ti gặp Thiên Phi a!Trong tiểu thuyết, mấy nữ chính đến gặp nam chính thường bị khinh bỉ, nhất là mấy nhân viên nữ ấyKiểu như, "cô đã hẹn trước chưa?", hoặc là " cô là ai mà dám gặp xxx của chúng tôi"?,...Cô có nên cải trang phi hành không nhỉ?À mà, lỡ đâu cô chỉ là một người bạn bình thường, hoặc là trở thành bạn gái cũ trong truyền thuyết, gây rắc rối cho nữ chính thì sao?Thiên Phi hoàn hảo như vậy, khẳng định là một nam chính hoàn mĩ. Nhưng mà, ai có phúc phận làm nữ chính của cậu đây?Nam chính như cậu, chính là người mà tất cả các cô gái đều ước cầuSẽ đến lượt cô sao?Nhưng không sao, cuộc đời của cô, cũng chính là một cuốn tiểu thuyết riêng. Mà trong đó, cô là nữ chính.Trước mắt, cứ nên hoàn thiện cho tốt bản thân đãNếu không, làm sao dám nói đến chuyện yêu đương?Lam Diệp Phù nhìn một chút, hiện tại cô ăn mặc khá đàng hoàng, có lẽ không cần thay đổiBước ra đến gần cửa chính, cô suy nghĩ đến việc gọi TaxiHay là, cô có thể phi moto đến đó?Đắn đo một chút, cô giơ tay mở cửa, thế nhưng một trận chóng mặt truyền đến, sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch, không có một tia huyết sắcLam Diệp Phù lảo đảo, có chút đứng không vững, phải vịn tay vào cửaĐáng chết! Bệnh thiếu máu lại phát tác ngay lúc này!Bởi vì mỗi khi bị thương, Lam Diệp Phù thường mất đi rất nhiều máu, nhất là lần bị Mạc Y Y làm rơi cái bình vào người. Vì vậy, hiện tại, cô mắc chứng thiếu máu trầm trọng, nhưng không nghĩ đến lại đúng lúc nàyCái thân thể vô dụng này!!Cô dần dần, liền mất đi ý thức, vô lực ngã xuốngChống đỡ như vậy đã là quá kiên cường rồi!Một lúc sau, có mấy nữ hầu ra ngoài sân quét dọn, liền thấy như vậy, hốt hoảng la toáng lên " Có ai không? Đại tiểu thư ngất rồi!"

Hôm nay là ngày thứ 6 Lam Diệp Phù đến Mĩ

Thiên Phi chưa gọi cho cô

Thế nhưng, cô dự định sẽ về với Trung Tâm một chút, dù sao lúc đến đây cô cũng chỉ nói đi có vài ngày

Có lẽ sẽ xin phép ở lại với cha mẹ lâu dài

" Lúc nào cậu mới phẫu thuật vậy?" Lam Diệp Phù qua điện thoại thắc mắc

" Sau khi em về"

" Hể??? Như vậy cậu chưa nhìn thấy tôi được sao? " Cô thở dài

Hơn nữa dù sao hắn có điều kiện như vậy, sớm nhìn một chút sẽ tốt hơn

" Chu kì điều trị là 2 tháng. Trong lúc điều trị hạn chế tiếp xúc. Nếu như tôi phẫu thuật bây giờ liền khó gặp em. Hơn nữa cho dù bây giờ có phẫu thuật thì đợi đến 2 tháng sau em đã về rồi!" Hắn không thể lãng phí thời gian được gặp cô nhóc này như vậy được

Lam Diệp Phù thở dài

Dù sao sau này hắn vẫn có cơ hội nhìn thấy cô cơ mà

" Em không ghét bỏ tôi sao?" Nam Cung Tử Phi ngập ngừng hỏi

" Sao có thể?" Cô vội thanh minh

Cô là còn đang sợ hắn chán ghét cô a!

----

" Lam tiểu thư! Xin chào, tôi là Phong Triệt, trợ lí của Phi thiếu"

Lam Diệp Phù nghe điện thoại

Cô mới từ chỗ Shylir trở về, hiện tại là buổi chiều, vốn là muốn đi nghỉ ngơi, lại nhận được cuộc gọi từ người này

Có vẻ đó là người đàn ông mang âu phục đuôi tôm lần trước nhảy xuống từ máy bay

" Có chuyện gì sao?" Lam Diệp Phù thắc mắc

" Ừm...cũng không có gì to tát. Chỉ là, dạo này Phi thiếu ở công ti rất bận, tiểu thư có thể bớt chút thời gian đến chỗ ngài ấy được không?" Phong Triệt ngập ngừng đề nghị

Anh là một người rất trung thành. Từ nhỏ luôn ở bên thiếu gia, nhưng chỉ khi thiếu gia ở bên cạnh mới có cơ hội giúp đỡ, đến đây đã được 5 năm

Thiếu gia làm việc không thấy sắc mặt có chút mệt mỏi nào, nhưng anh nhìn thấy nhiều việc như vậy, lại tiếp quản cả thị trường chứng khoán châu Âu, ngài ấy không thể không mệt

Hiện tại ở đây chỉ có vị tiểu thư này có thể giúp đỡ. 

Phong Triệt vốn nhìn ra được, thiếu gia đối với vị tiểu thư rất đặc biệt

Nếu không sẽ không bỏ qua việc phẫu thuật mà chạy tới đây tìm cô ấy

" Cái đó, có thể được không? Tôi sẽ không gây phiền phức gì chứ?" Cô lo lắng hỏi

" Không sao đâu" Phong Triệt cười " Ngài chỉ cần nói chuyện với thiếu gia để cho ngài ấy đỡ mệt mỏi thôi"

Anh làm cái này, không có nói với Phi thiếu

Bởi vì nếu nói, khẳng định Phi thiếu sẽ không đáp ứng

Cho nên, anh muốn gây chút bất ngờ, cũng mạo hiểm mời Lam tiểu thư

" Vậy được. Ở đâu?" 

" Tập đoàn NK. Cám ơn tiểu thư!" Anh cười chân thành, rồi cúp máy

Đến công ti gặp Thiên Phi a!

Trong tiểu thuyết, mấy nữ chính đến gặp nam chính thường bị khinh bỉ, nhất là mấy nhân viên nữ ấy

Kiểu như, "cô đã hẹn trước chưa?", hoặc là " cô là ai mà dám gặp xxx của chúng tôi"?,...

Cô có nên cải trang phi hành không nhỉ?

À mà, lỡ đâu cô chỉ là một người bạn bình thường, hoặc là trở thành bạn gái cũ trong truyền thuyết, gây rắc rối cho nữ chính thì sao?

Thiên Phi hoàn hảo như vậy, khẳng định là một nam chính hoàn mĩ. Nhưng mà, ai có phúc phận làm nữ chính của cậu đây?

Nam chính như cậu, chính là người mà tất cả các cô gái đều ước cầu

Sẽ đến lượt cô sao?

Nhưng không sao, cuộc đời của cô, cũng chính là một cuốn tiểu thuyết riêng. Mà trong đó, cô là nữ chính.

Trước mắt, cứ nên hoàn thiện cho tốt bản thân đã

Nếu không, làm sao dám nói đến chuyện yêu đương?

Lam Diệp Phù nhìn một chút, hiện tại cô ăn mặc khá đàng hoàng, có lẽ không cần thay đổi

Bước ra đến gần cửa chính, cô suy nghĩ đến việc gọi Taxi

Hay là, cô có thể phi moto đến đó?

Đắn đo một chút, cô giơ tay mở cửa, thế nhưng một trận chóng mặt truyền đến, sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch, không có một tia huyết sắc

Lam Diệp Phù lảo đảo, có chút đứng không vững, phải vịn tay vào cửa

Đáng chết! Bệnh thiếu máu lại phát tác ngay lúc này!

Bởi vì mỗi khi bị thương, Lam Diệp Phù thường mất đi rất nhiều máu, nhất là lần bị Mạc Y Y làm rơi cái bình vào người. Vì vậy, hiện tại, cô mắc chứng thiếu máu trầm trọng, nhưng không nghĩ đến lại đúng lúc này

Cái thân thể vô dụng này!!

Cô dần dần, liền mất đi ý thức, vô lực ngã xuống

Chống đỡ như vậy đã là quá kiên cường rồi!

Một lúc sau, có mấy nữ hầu ra ngoài sân quét dọn, liền thấy như vậy, hốt hoảng la toáng lên " Có ai không? Đại tiểu thư ngất rồi!"

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… Hôm nay là ngày thứ 6 Lam Diệp Phù đến MĩThiên Phi chưa gọi cho côThế nhưng, cô dự định sẽ về với Trung Tâm một chút, dù sao lúc đến đây cô cũng chỉ nói đi có vài ngàyCó lẽ sẽ xin phép ở lại với cha mẹ lâu dài" Lúc nào cậu mới phẫu thuật vậy?" Lam Diệp Phù qua điện thoại thắc mắc" Sau khi em về"" Hể??? Như vậy cậu chưa nhìn thấy tôi được sao? " Cô thở dàiHơn nữa dù sao hắn có điều kiện như vậy, sớm nhìn một chút sẽ tốt hơn" Chu kì điều trị là 2 tháng. Trong lúc điều trị hạn chế tiếp xúc. Nếu như tôi phẫu thuật bây giờ liền khó gặp em. Hơn nữa cho dù bây giờ có phẫu thuật thì đợi đến 2 tháng sau em đã về rồi!" Hắn không thể lãng phí thời gian được gặp cô nhóc này như vậy đượcLam Diệp Phù thở dàiDù sao sau này hắn vẫn có cơ hội nhìn thấy cô cơ mà" Em không ghét bỏ tôi sao?" Nam Cung Tử Phi ngập ngừng hỏi" Sao có thể?" Cô vội thanh minhCô là còn đang sợ hắn chán ghét cô a!----" Lam tiểu thư! Xin chào, tôi là Phong Triệt, trợ lí của Phi thiếu"Lam Diệp Phù nghe điện thoạiCô mới từ chỗ Shylir trở về, hiện tại là buổi chiều, vốn là muốn đi nghỉ ngơi, lại nhận được cuộc gọi từ người nàyCó vẻ đó là người đàn ông mang âu phục đuôi tôm lần trước nhảy xuống từ máy bay" Có chuyện gì sao?" Lam Diệp Phù thắc mắc" Ừm...cũng không có gì to tát. Chỉ là, dạo này Phi thiếu ở công ti rất bận, tiểu thư có thể bớt chút thời gian đến chỗ ngài ấy được không?" Phong Triệt ngập ngừng đề nghịAnh là một người rất trung thành. Từ nhỏ luôn ở bên thiếu gia, nhưng chỉ khi thiếu gia ở bên cạnh mới có cơ hội giúp đỡ, đến đây đã được 5 nămThiếu gia làm việc không thấy sắc mặt có chút mệt mỏi nào, nhưng anh nhìn thấy nhiều việc như vậy, lại tiếp quản cả thị trường chứng khoán châu Âu, ngài ấy không thể không mệtHiện tại ở đây chỉ có vị tiểu thư này có thể giúp đỡ. Phong Triệt vốn nhìn ra được, thiếu gia đối với vị tiểu thư rất đặc biệtNếu không sẽ không bỏ qua việc phẫu thuật mà chạy tới đây tìm cô ấy" Cái đó, có thể được không? Tôi sẽ không gây phiền phức gì chứ?" Cô lo lắng hỏi" Không sao đâu" Phong Triệt cười " Ngài chỉ cần nói chuyện với thiếu gia để cho ngài ấy đỡ mệt mỏi thôi"Anh làm cái này, không có nói với Phi thiếuBởi vì nếu nói, khẳng định Phi thiếu sẽ không đáp ứngCho nên, anh muốn gây chút bất ngờ, cũng mạo hiểm mời Lam tiểu thư" Vậy được. Ở đâu?" " Tập đoàn NK. Cám ơn tiểu thư!" Anh cười chân thành, rồi cúp máyĐến công ti gặp Thiên Phi a!Trong tiểu thuyết, mấy nữ chính đến gặp nam chính thường bị khinh bỉ, nhất là mấy nhân viên nữ ấyKiểu như, "cô đã hẹn trước chưa?", hoặc là " cô là ai mà dám gặp xxx của chúng tôi"?,...Cô có nên cải trang phi hành không nhỉ?À mà, lỡ đâu cô chỉ là một người bạn bình thường, hoặc là trở thành bạn gái cũ trong truyền thuyết, gây rắc rối cho nữ chính thì sao?Thiên Phi hoàn hảo như vậy, khẳng định là một nam chính hoàn mĩ. Nhưng mà, ai có phúc phận làm nữ chính của cậu đây?Nam chính như cậu, chính là người mà tất cả các cô gái đều ước cầuSẽ đến lượt cô sao?Nhưng không sao, cuộc đời của cô, cũng chính là một cuốn tiểu thuyết riêng. Mà trong đó, cô là nữ chính.Trước mắt, cứ nên hoàn thiện cho tốt bản thân đãNếu không, làm sao dám nói đến chuyện yêu đương?Lam Diệp Phù nhìn một chút, hiện tại cô ăn mặc khá đàng hoàng, có lẽ không cần thay đổiBước ra đến gần cửa chính, cô suy nghĩ đến việc gọi TaxiHay là, cô có thể phi moto đến đó?Đắn đo một chút, cô giơ tay mở cửa, thế nhưng một trận chóng mặt truyền đến, sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch, không có một tia huyết sắcLam Diệp Phù lảo đảo, có chút đứng không vững, phải vịn tay vào cửaĐáng chết! Bệnh thiếu máu lại phát tác ngay lúc này!Bởi vì mỗi khi bị thương, Lam Diệp Phù thường mất đi rất nhiều máu, nhất là lần bị Mạc Y Y làm rơi cái bình vào người. Vì vậy, hiện tại, cô mắc chứng thiếu máu trầm trọng, nhưng không nghĩ đến lại đúng lúc nàyCái thân thể vô dụng này!!Cô dần dần, liền mất đi ý thức, vô lực ngã xuốngChống đỡ như vậy đã là quá kiên cường rồi!Một lúc sau, có mấy nữ hầu ra ngoài sân quét dọn, liền thấy như vậy, hốt hoảng la toáng lên " Có ai không? Đại tiểu thư ngất rồi!"

Chương 49: Phong Triệt gọi điện