Tác giả:

Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…

Chương 55: Học tại Mĩ

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… Sau khi nhặt xong tiền, Lam Diệp Phù liền cuốn gói rời xa bệnh việnDù sao cô cũng phải về báo danh với cha mẹ đã. Nếu không, họ lại lo cô xảy ra chuyện---" Tiểu Jena! Thế nào? Con ở lại được bao lâu?" Yên Thi Na đang nhàn rỗi ngồi trong phòng khách, nhìn thấy cô liền vui mừng như điên" Con đã xin phép rồi! Hôm nay đã là ngày 27, con sẽ ở đến lúc về. Dù sao từ chỗ này đi đến sân bay cũng khá tiện" Cô ngoan ngoãn đáp" Jena!" Hasu Kyoushi bước ra từ thư phòng, theo sau là một người đàn ông trông 7 8 phần giống cha côĐây là...cha mẹ của Mạn Ly!Cô Hasu là một người phụ nữ người Nhật vô cùng quý phái và quy củ, trên người cô mặc là trang phục Kimoto truyền thống của Nhật Bản. Hasu Kyoushi là tượng trưng cho một người phụ nữ gia giáo ở đất nước mặt trời mọc" Lâu lắm mới gặp con!" Cô nở một nụ cười dịuLam Diệp Phù lễ phép chào hỏi vài câu" Nyu dạo này thế nào?"" Ể? Vẫn tốt ạ!"" Còn cha thì sao?"" Sức khoẻ gia gia không tốt lắm" Hai anh em Lam gia nghe thấy từ "sức khoẻ không tốt", liền đoán ra được trình độ phởn lừa gạt con cháu của lão gia hoả kiaXem ra lão còn tốt chán!" Etou...để xem nào" Cô Hasu ngập ngừng " Con đã nghe Nyu nói rồi đúng chứ? Chúng ta quả thực dự định khi con 18, con bé 19 tuổi sẽ để 2 đứa đi nước ngoài học tập và sinh sống một thời gian, vì ở độ tuổi này các con đã hoàn toàn có khả năng tự lập và lo cho bản thânTuy nhiên, chúng ta có đổi kiến một chút"" Hể?" Lam Diệp Phù có vẻ chưa hiểu vấn đề " Chúng ta cảm thấy hai con có muốn đi hay không là tuỳ theo nguyện vọng, hiện tại không ép buộc nữa. Thế nhưng Mĩ là một môi trường tốt, hơn nữa chúng ta đều đang phát triển sự nghiệp và gia tộc cực kì rực rỡ ở đây. Nên chúng ta cảm thấy, các con học xong năm nay nên chuyển đến đây học"" Lam gia từ đời ông nội con đã định làm việc và sinh sống ở Việt Nam, nhưng đây là một quyết định không sáng suốt, chính Lam lão gia tử cũng đã nói điều này" Lam Chung - cha của Mạn Ly lên tiếng " Điều kiện ở đó không phù hợp để phát triển thế mạnh của Lam gia, cũng như khó can thiệp vào thị trường chứng khoán. Hết năm học này, cả ông nội cùng các con đề sẽ chuyển đến Mĩ. Có ý kiến không?"Lam Chung là một người đàn ông hết sức nghiêm khắc. Lam Diệp Phù đối với người chú ruột này cũng chỉ mới gặp qua vài lần" Ta hi vọng con vui lòng với quyết định này" Yên Thi Na cười nói" Vâng"----Thực ra, cô cũng cảm thấy học ở Mĩ là sự lựa chọn tốt nhất. Tất cả mọi người đều có thể sống ở đây. Hơn nữa, Mĩ cũng là nơi cung cấp điều kiện sinh sống và học tập vô cùng tốtThế nhưng, ở Việt Nam, cô có mấy người bạn thân, và thật khó để chia tay với họDiệp Phi Yến, Tống Nhược Vy, Lí Tiểu Vũ, Tiểu Ánh, Phùng Như Hương, Di Di, Tử Lạp, cô Du LanLớp cô là một tập thể đoàn kết aCô như thế nào nói chia tay bọn họ đây?Lam Diệp Phù ngồi bên vườn hoa, úp mặt vào đầu gối, hai tay khoanh lại, sầu não thở dàiThế nhưng việc này có liên quan đến nhiều người, cô không thể khôn làm theoDù sao thì, sau này vẫn còn cơ hội gặp lại họ màCô thở dài, có lẽ cô càn một nơi an ủi, không nói gì cũng đượcThế nhưng cô không dám tìm người nhà, nhất là mẹ. Nếu biết cô chưa hoàn toàn đồng ý với đề nghị này, bà sẽ vô cùng bối rốiCho nên, hay là đi tìm Thiên Phi aCô có thể đến tập đoàn NK, địa chỉ trước đây Phong Triệt đã đưaLần này, liền liều mạng nợ cậu tiếp một ân huệ vậy!

Sau khi nhặt xong tiền, Lam Diệp Phù liền cuốn gói rời xa bệnh viện

Dù sao cô cũng phải về báo danh với cha mẹ đã. Nếu không, họ lại lo cô xảy ra chuyện

---

" Tiểu Jena! Thế nào? Con ở lại được bao lâu?" Yên Thi Na đang nhàn rỗi ngồi trong phòng khách, nhìn thấy cô liền vui mừng như điên

" Con đã xin phép rồi! Hôm nay đã là ngày 27, con sẽ ở đến lúc về. Dù sao từ chỗ này đi đến sân bay cũng khá tiện" Cô ngoan ngoãn đáp

" Jena!" Hasu Kyoushi bước ra từ thư phòng, theo sau là một người đàn ông trông 7 8 phần giống cha cô

Đây là...cha mẹ của Mạn Ly!

Cô Hasu là một người phụ nữ người Nhật vô cùng quý phái và quy củ, trên người cô mặc là trang phục Kimoto truyền thống của Nhật Bản. Hasu Kyoushi là tượng trưng cho một người phụ nữ gia giáo ở đất nước mặt trời mọc

" Lâu lắm mới gặp con!" Cô nở một nụ cười dịu

Lam Diệp Phù lễ phép chào hỏi vài câu

" Nyu dạo này thế nào?"

" Ể? Vẫn tốt ạ!"

" Còn cha thì sao?"

" Sức khoẻ gia gia không tốt lắm" 

Hai anh em Lam gia nghe thấy từ "sức khoẻ không tốt", liền đoán ra được trình độ phởn lừa gạt con cháu của lão gia hoả kia

Xem ra lão còn tốt chán!

" Etou...để xem nào" Cô Hasu ngập ngừng " Con đã nghe Nyu nói rồi đúng chứ? Chúng ta quả thực dự định khi con 18, con bé 19 tuổi sẽ để 2 đứa đi nước ngoài học tập và sinh sống một thời gian, vì ở độ tuổi này các con đã hoàn toàn có khả năng tự lập và lo cho bản thân

Tuy nhiên, chúng ta có đổi kiến một chút"

" Hể?" Lam Diệp Phù có vẻ chưa hiểu vấn đề 

" Chúng ta cảm thấy hai con có muốn đi hay không là tuỳ theo nguyện vọng, hiện tại không ép buộc nữa. Thế nhưng Mĩ là một môi trường tốt, hơn nữa chúng ta đều đang phát triển sự nghiệp và gia tộc cực kì rực rỡ ở đây. Nên chúng ta cảm thấy, các con học xong năm nay nên chuyển đến đây học"

" Lam gia từ đời ông nội con đã định làm việc và sinh sống ở Việt Nam, nhưng đây là một quyết định không sáng suốt, chính Lam lão gia tử cũng đã nói điều này" Lam Chung - cha của Mạn Ly lên tiếng " Điều kiện ở đó không phù hợp để phát triển thế mạnh của Lam gia, cũng như khó can thiệp vào thị trường chứng khoán. Hết năm học này, cả ông nội cùng các con đề sẽ chuyển đến Mĩ. Có ý kiến không?"

Lam Chung là một người đàn ông hết sức nghiêm khắc. Lam Diệp Phù đối với người chú ruột này cũng chỉ mới gặp qua vài lần

" Ta hi vọng con vui lòng với quyết định này" Yên Thi Na cười nói

" Vâng"

----

Thực ra, cô cũng cảm thấy học ở Mĩ là sự lựa chọn tốt nhất. Tất cả mọi người đều có thể sống ở đây. Hơn nữa, Mĩ cũng là nơi cung cấp điều kiện sinh sống và học tập vô cùng tốt

Thế nhưng, ở Việt Nam, cô có mấy người bạn thân, và thật khó để chia tay với họ

Diệp Phi Yến, Tống Nhược Vy, Lí Tiểu Vũ, Tiểu Ánh, Phùng Như Hương, Di Di, Tử Lạp, cô Du Lan

Lớp cô là một tập thể đoàn kết a

Cô như thế nào nói chia tay bọn họ đây?

Lam Diệp Phù ngồi bên vườn hoa, úp mặt vào đầu gối, hai tay khoanh lại, sầu não thở dài

Thế nhưng việc này có liên quan đến nhiều người, cô không thể khôn làm theo

Dù sao thì, sau này vẫn còn cơ hội gặp lại họ mà

Cô thở dài, có lẽ cô càn một nơi an ủi, không nói gì cũng được

Thế nhưng cô không dám tìm người nhà, nhất là mẹ. Nếu biết cô chưa hoàn toàn đồng ý với đề nghị này, bà sẽ vô cùng bối rối

Cho nên, hay là đi tìm Thiên Phi a

Cô có thể đến tập đoàn NK, địa chỉ trước đây Phong Triệt đã đưa

Lần này, liền liều mạng nợ cậu tiếp một ân huệ vậy!

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… Sau khi nhặt xong tiền, Lam Diệp Phù liền cuốn gói rời xa bệnh việnDù sao cô cũng phải về báo danh với cha mẹ đã. Nếu không, họ lại lo cô xảy ra chuyện---" Tiểu Jena! Thế nào? Con ở lại được bao lâu?" Yên Thi Na đang nhàn rỗi ngồi trong phòng khách, nhìn thấy cô liền vui mừng như điên" Con đã xin phép rồi! Hôm nay đã là ngày 27, con sẽ ở đến lúc về. Dù sao từ chỗ này đi đến sân bay cũng khá tiện" Cô ngoan ngoãn đáp" Jena!" Hasu Kyoushi bước ra từ thư phòng, theo sau là một người đàn ông trông 7 8 phần giống cha côĐây là...cha mẹ của Mạn Ly!Cô Hasu là một người phụ nữ người Nhật vô cùng quý phái và quy củ, trên người cô mặc là trang phục Kimoto truyền thống của Nhật Bản. Hasu Kyoushi là tượng trưng cho một người phụ nữ gia giáo ở đất nước mặt trời mọc" Lâu lắm mới gặp con!" Cô nở một nụ cười dịuLam Diệp Phù lễ phép chào hỏi vài câu" Nyu dạo này thế nào?"" Ể? Vẫn tốt ạ!"" Còn cha thì sao?"" Sức khoẻ gia gia không tốt lắm" Hai anh em Lam gia nghe thấy từ "sức khoẻ không tốt", liền đoán ra được trình độ phởn lừa gạt con cháu của lão gia hoả kiaXem ra lão còn tốt chán!" Etou...để xem nào" Cô Hasu ngập ngừng " Con đã nghe Nyu nói rồi đúng chứ? Chúng ta quả thực dự định khi con 18, con bé 19 tuổi sẽ để 2 đứa đi nước ngoài học tập và sinh sống một thời gian, vì ở độ tuổi này các con đã hoàn toàn có khả năng tự lập và lo cho bản thânTuy nhiên, chúng ta có đổi kiến một chút"" Hể?" Lam Diệp Phù có vẻ chưa hiểu vấn đề " Chúng ta cảm thấy hai con có muốn đi hay không là tuỳ theo nguyện vọng, hiện tại không ép buộc nữa. Thế nhưng Mĩ là một môi trường tốt, hơn nữa chúng ta đều đang phát triển sự nghiệp và gia tộc cực kì rực rỡ ở đây. Nên chúng ta cảm thấy, các con học xong năm nay nên chuyển đến đây học"" Lam gia từ đời ông nội con đã định làm việc và sinh sống ở Việt Nam, nhưng đây là một quyết định không sáng suốt, chính Lam lão gia tử cũng đã nói điều này" Lam Chung - cha của Mạn Ly lên tiếng " Điều kiện ở đó không phù hợp để phát triển thế mạnh của Lam gia, cũng như khó can thiệp vào thị trường chứng khoán. Hết năm học này, cả ông nội cùng các con đề sẽ chuyển đến Mĩ. Có ý kiến không?"Lam Chung là một người đàn ông hết sức nghiêm khắc. Lam Diệp Phù đối với người chú ruột này cũng chỉ mới gặp qua vài lần" Ta hi vọng con vui lòng với quyết định này" Yên Thi Na cười nói" Vâng"----Thực ra, cô cũng cảm thấy học ở Mĩ là sự lựa chọn tốt nhất. Tất cả mọi người đều có thể sống ở đây. Hơn nữa, Mĩ cũng là nơi cung cấp điều kiện sinh sống và học tập vô cùng tốtThế nhưng, ở Việt Nam, cô có mấy người bạn thân, và thật khó để chia tay với họDiệp Phi Yến, Tống Nhược Vy, Lí Tiểu Vũ, Tiểu Ánh, Phùng Như Hương, Di Di, Tử Lạp, cô Du LanLớp cô là một tập thể đoàn kết aCô như thế nào nói chia tay bọn họ đây?Lam Diệp Phù ngồi bên vườn hoa, úp mặt vào đầu gối, hai tay khoanh lại, sầu não thở dàiThế nhưng việc này có liên quan đến nhiều người, cô không thể khôn làm theoDù sao thì, sau này vẫn còn cơ hội gặp lại họ màCô thở dài, có lẽ cô càn một nơi an ủi, không nói gì cũng đượcThế nhưng cô không dám tìm người nhà, nhất là mẹ. Nếu biết cô chưa hoàn toàn đồng ý với đề nghị này, bà sẽ vô cùng bối rốiCho nên, hay là đi tìm Thiên Phi aCô có thể đến tập đoàn NK, địa chỉ trước đây Phong Triệt đã đưaLần này, liền liều mạng nợ cậu tiếp một ân huệ vậy!

Chương 55: Học tại Mĩ