Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…
Chương 60: Ngủ
Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Sao có thể? Cả một tập đoàn lớn như vậy, cậu lại là đại boss, có thể không mệt sao?" Lam Diệp Phù nhíu màyKhông phải là không muốn cô quan tâm đấy chứ?Cô đứng lên, bước đến chỗ Nam Cung Tử Phi, kéo tay hắn ngồi trên ghế sofa. Chiếc ghế này rất rộng, chất liệu lại rất thoải mái, nên cô rất ưa thích " Tôi quả thực không mệt " Hắn phản bác" Nằm xuống!" Lam Diệp Phù được thể giở giọng ra lệnh, kéo hắn nằm xuống người mìnhNam Cung Tử Phi có chút giở khóc giở cười. Từ khi gặp mặt cô nhóc này, hắn lại có thể để mặc cô muốn làm gì thì làm, mặc cô lôi kéo a" Ngủ đi!" Mặc dù hắn không nhìn thấy, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng lấy tay để lên mặt hắn, giống như che chắn ánh sángThiên Phi giống cô có vẻ ưa thích cửa số sát đất, nên căn phòng này tràn ngập ánh sáng, thế nhưng không có chút nào chói mắtCó vẻ như nằm trên người cô rất thoải mái, Nam Cung Tử Phi thực sự chỉ mất một thời gian ngắn liền ngủÀ,có lẽ hắn cũng có chút mệtThế nhưng, cô nhóc này ấm áp quá!Lam Diệp Phù nhìn khuôn mặt đang ngủ của hắn, liền mỉm cườiCô biết, hắn nhất định sẽ mệt mỏiCô lấy tay vuốt tóc hắn, giống như một tiểu hài tử. Có lẽ là bởi vì, khuôn mặt của Thiên Phi khi đang ngủ cũng quá khả ái đáng yêu rồi!Hắn thực sự giống như một đứa trẻ đang ngủ, khuôn mặt và thần thái khiến cô muốn rụng rờiAi za,tại sao kể cả khi ngủ hắn lại có thể moe như vậy? Thật có thể bức chết ngườiCô mệt tim rồi!Hơn nữa, hắn là đang mặc đồ đi làm, chiếc áo sơ mi trắng không quá chặt mà lại có chút rộng làm tăng thêm điểm khả ái Lần trước hắn mặc là áo màu đen,lần này lại là màu trắng, hai hình tượng thần sắc khác nhau, cô thực không biết nên yêu thích cái nàoQuả nhiên, người đẹp mặc gì cũng đẹp!Cô liền có phúc phận ngồi ngắm aMặt tên này lại còn vừa trắng vừa mềm như vậy? Đến cô cũng phải ghen tị rồi" Phi thiếu! Cuộc họp lúc..." Phong Triệt đúng lúc bạo dạn đẩy cửa bước vào liền không nói được nữaCái gì đây? Cảnh tượng gì đập vào mặt thế này?Phi thiếu hình như đang ngủ rất ngoan ngoãn aĐệt! Vì cái gì? Anh quả thực muốn rớt hai mắt chó!Anh biết là Lam tiểu thư đối với thiếu gia rất đặc biệt, nhưng không dám nghĩ tới có ngày vị chủ tử này có thể quá nghe lời một ai đó, thậm chí có thể ngoan ngoãn đi ngủ?Hắn là nói gãy lưỡi rồi thiếu gia không chịu nghỉ ngơi a!" Lam tiểu thư! Cái này...Phi thiếu..." " Cậu ấy ngủ rồi! Sao vậy?"" À không. Chỉ là...tôi chưa từng thấy ai nói được ngài ấy đi ngủ" Vị chủ tử này cũng có chút ngang ngược " Đáng yêu phải không? Tôi thực muốn chụp một tấm ảnh" Nói xong, giống như vô cùng hài lòng với suy nghĩ của mình, Lam Diệp Phù lôi điện thoại ra chụp hìnhHình ảnh moe ngàn năm có một của đại soái ca, đương nhiên cô phải lưu giữPhong Triệt lấy tay ôm mặt, thế giới quan của anh sụp đổ rồi!Khẳng định thiếu gia biết được cũng không có tức giậnNếu là người khác, đã sớm chết một trăm lần!
" Sao có thể? Cả một tập đoàn lớn như vậy, cậu lại là đại boss, có thể không mệt sao?" Lam Diệp Phù nhíu mày
Không phải là không muốn cô quan tâm đấy chứ?
Cô đứng lên, bước đến chỗ Nam Cung Tử Phi, kéo tay hắn ngồi trên ghế sofa. Chiếc ghế này rất rộng, chất liệu lại rất thoải mái, nên cô rất ưa thích
" Tôi quả thực không mệt " Hắn phản bác
" Nằm xuống!" Lam Diệp Phù được thể giở giọng ra lệnh, kéo hắn nằm xuống người mình
Nam Cung Tử Phi có chút giở khóc giở cười. Từ khi gặp mặt cô nhóc này, hắn lại có thể để mặc cô muốn làm gì thì làm, mặc cô lôi kéo a
" Ngủ đi!" Mặc dù hắn không nhìn thấy, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng lấy tay để lên mặt hắn, giống như che chắn ánh sáng
Thiên Phi giống cô có vẻ ưa thích cửa số sát đất, nên căn phòng này tràn ngập ánh sáng, thế nhưng không có chút nào chói mắt
Có vẻ như nằm trên người cô rất thoải mái, Nam Cung Tử Phi thực sự chỉ mất một thời gian ngắn liền ngủ
À,có lẽ hắn cũng có chút mệt
Thế nhưng, cô nhóc này ấm áp quá!
Lam Diệp Phù nhìn khuôn mặt đang ngủ của hắn, liền mỉm cười
Cô biết, hắn nhất định sẽ mệt mỏi
Cô lấy tay vuốt tóc hắn, giống như một tiểu hài tử. Có lẽ là bởi vì, khuôn mặt của Thiên Phi khi đang ngủ cũng quá khả ái đáng yêu rồi!
Hắn thực sự giống như một đứa trẻ đang ngủ, khuôn mặt và thần thái khiến cô muốn rụng rời
Ai za,tại sao kể cả khi ngủ hắn lại có thể moe như vậy? Thật có thể bức chết người
Cô mệt tim rồi!
Hơn nữa, hắn là đang mặc đồ đi làm, chiếc áo sơ mi trắng không quá chặt mà lại có chút rộng làm tăng thêm điểm khả ái
Lần trước hắn mặc là áo màu đen,lần này lại là màu trắng, hai hình tượng thần sắc khác nhau, cô thực không biết nên yêu thích cái nào
Quả nhiên, người đẹp mặc gì cũng đẹp!
Cô liền có phúc phận ngồi ngắm a
Mặt tên này lại còn vừa trắng vừa mềm như vậy? Đến cô cũng phải ghen tị rồi
" Phi thiếu! Cuộc họp lúc..." Phong Triệt đúng lúc bạo dạn đẩy cửa bước vào liền không nói được nữa
Cái gì đây? Cảnh tượng gì đập vào mặt thế này?
Phi thiếu hình như đang ngủ rất ngoan ngoãn a
Đệt! Vì cái gì?
Anh quả thực muốn rớt hai mắt chó!
Anh biết là Lam tiểu thư đối với thiếu gia rất đặc biệt, nhưng không dám nghĩ tới có ngày vị chủ tử này có thể quá nghe lời một ai đó, thậm chí có thể ngoan ngoãn đi ngủ?
Hắn là nói gãy lưỡi rồi thiếu gia không chịu nghỉ ngơi a!
" Lam tiểu thư! Cái này...Phi thiếu..."
" Cậu ấy ngủ rồi! Sao vậy?"
" À không. Chỉ là...tôi chưa từng thấy ai nói được ngài ấy đi ngủ" Vị chủ tử này cũng có chút ngang ngược
" Đáng yêu phải không? Tôi thực muốn chụp một tấm ảnh"
Nói xong, giống như vô cùng hài lòng với suy nghĩ của mình, Lam Diệp Phù lôi điện thoại ra chụp hình
Hình ảnh moe ngàn năm có một của đại soái ca, đương nhiên cô phải lưu giữ
Phong Triệt lấy tay ôm mặt, thế giới quan của anh sụp đổ rồi!
Khẳng định thiếu gia biết được cũng không có tức giận
Nếu là người khác, đã sớm chết một trăm lần!
Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Sao có thể? Cả một tập đoàn lớn như vậy, cậu lại là đại boss, có thể không mệt sao?" Lam Diệp Phù nhíu màyKhông phải là không muốn cô quan tâm đấy chứ?Cô đứng lên, bước đến chỗ Nam Cung Tử Phi, kéo tay hắn ngồi trên ghế sofa. Chiếc ghế này rất rộng, chất liệu lại rất thoải mái, nên cô rất ưa thích " Tôi quả thực không mệt " Hắn phản bác" Nằm xuống!" Lam Diệp Phù được thể giở giọng ra lệnh, kéo hắn nằm xuống người mìnhNam Cung Tử Phi có chút giở khóc giở cười. Từ khi gặp mặt cô nhóc này, hắn lại có thể để mặc cô muốn làm gì thì làm, mặc cô lôi kéo a" Ngủ đi!" Mặc dù hắn không nhìn thấy, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng lấy tay để lên mặt hắn, giống như che chắn ánh sángThiên Phi giống cô có vẻ ưa thích cửa số sát đất, nên căn phòng này tràn ngập ánh sáng, thế nhưng không có chút nào chói mắtCó vẻ như nằm trên người cô rất thoải mái, Nam Cung Tử Phi thực sự chỉ mất một thời gian ngắn liền ngủÀ,có lẽ hắn cũng có chút mệtThế nhưng, cô nhóc này ấm áp quá!Lam Diệp Phù nhìn khuôn mặt đang ngủ của hắn, liền mỉm cườiCô biết, hắn nhất định sẽ mệt mỏiCô lấy tay vuốt tóc hắn, giống như một tiểu hài tử. Có lẽ là bởi vì, khuôn mặt của Thiên Phi khi đang ngủ cũng quá khả ái đáng yêu rồi!Hắn thực sự giống như một đứa trẻ đang ngủ, khuôn mặt và thần thái khiến cô muốn rụng rờiAi za,tại sao kể cả khi ngủ hắn lại có thể moe như vậy? Thật có thể bức chết ngườiCô mệt tim rồi!Hơn nữa, hắn là đang mặc đồ đi làm, chiếc áo sơ mi trắng không quá chặt mà lại có chút rộng làm tăng thêm điểm khả ái Lần trước hắn mặc là áo màu đen,lần này lại là màu trắng, hai hình tượng thần sắc khác nhau, cô thực không biết nên yêu thích cái nàoQuả nhiên, người đẹp mặc gì cũng đẹp!Cô liền có phúc phận ngồi ngắm aMặt tên này lại còn vừa trắng vừa mềm như vậy? Đến cô cũng phải ghen tị rồi" Phi thiếu! Cuộc họp lúc..." Phong Triệt đúng lúc bạo dạn đẩy cửa bước vào liền không nói được nữaCái gì đây? Cảnh tượng gì đập vào mặt thế này?Phi thiếu hình như đang ngủ rất ngoan ngoãn aĐệt! Vì cái gì? Anh quả thực muốn rớt hai mắt chó!Anh biết là Lam tiểu thư đối với thiếu gia rất đặc biệt, nhưng không dám nghĩ tới có ngày vị chủ tử này có thể quá nghe lời một ai đó, thậm chí có thể ngoan ngoãn đi ngủ?Hắn là nói gãy lưỡi rồi thiếu gia không chịu nghỉ ngơi a!" Lam tiểu thư! Cái này...Phi thiếu..." " Cậu ấy ngủ rồi! Sao vậy?"" À không. Chỉ là...tôi chưa từng thấy ai nói được ngài ấy đi ngủ" Vị chủ tử này cũng có chút ngang ngược " Đáng yêu phải không? Tôi thực muốn chụp một tấm ảnh" Nói xong, giống như vô cùng hài lòng với suy nghĩ của mình, Lam Diệp Phù lôi điện thoại ra chụp hìnhHình ảnh moe ngàn năm có một của đại soái ca, đương nhiên cô phải lưu giữPhong Triệt lấy tay ôm mặt, thế giới quan của anh sụp đổ rồi!Khẳng định thiếu gia biết được cũng không có tức giậnNếu là người khác, đã sớm chết một trăm lần!