Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…
Chương 104: Em gái ở vườn hoa Bạch Nhạc
Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Lục thiếu?" Lam Y giọng nói nhiều phần nghi hoặc " À, cái đó..." Giọng của thiếu niên trẻ truyền qua điện thoại, hơi hướng ngập ngừng " Hmm, anh còn nhớ vụ Quốc tế Mục thị không? Hiện tại tôi cần một chút thông tin"Lam Y nghe xong, "à" một tiếng đã hiểu, rồi trả lời qua loa liền cúp máy" Giờ đi đâu à?" Lam Diệp Phù nhướng mày hỏi, ngồi trên ghế vắt chéo hai chân, hai tay khoanh trước ngực" Lục gia biệt thự!" Lam Y quẳng ra địa chỉ, rồi dặn dò Shylir một chút sau đó cùng đi về phía thang máy, cô cũng nhún vai chạy theo sauTrèo vội lên con xe bóng loáng của anh, cô yên vị thắt dây an toàn rồi ngồi yên một chỗ. Dù sao hôm nay cô đã quyết định đi theo con hàng này tới cùng, nhiệm vụ học tập cũng đã hoàn tất một phầnTầm chừng một khắc, xe dừng chuyển bánh, đỗ lại trước một căn biệt thự phong cách Châu Âu, nhìn tổng thể giống như một lâu đài nguy nga tráng lệ của vua chúa thời xưa, thế nhưng vẫn mang nét độc đáo phá cách và hơi hướng hiện đại, quả thực là một kiệt tác của nghệ thuật điêu khắcLam Diệp Phù từ từ đi theo chân Lam Y cùng người hầu vào khu biệt thự chính, hướng thẳng phía cổng. Vườn hoa trước rất rộng, do khuôn viên trồng nhiều loại cây nên bầu không khí khá trong lành và dễ chịu, có lẽ thú vui phong cảnh của giới thượng lưu cũng có nhiều cái lợi" Tiểu Jena, ngươi cứ ở ngoài cũng được. Nếu không nhầm thì khuôn viên đằng sau còn rộng và đẹp hơn nhiều" Lam Y dừng bước quay lại nhìn cô, hướng về phía ngược lại" Đây là...xua đuổi sao?" Lam Diệp Phù nhíu mày lườm anh một cái" Cứ coi là vậy đi" Lam Y cười cười vuốt vuốt mái tóc vàng chóe đã được chải chuốt tỉ mỉ, xoay người cùng Shylir tiến vào trong phòng khách. Cô nhìn theo anh, nhún vai một cái rồi theo chân nữ hầu ra khu biệt viện đằng sau tòa kiến trúc. Thật là cân xứng với công trình nguy nga tráng lệ này, khu vườn này quả thật giống như trong xứ sở thần tiên của Alice, đẹp đẽ như vậy, tuy không dập dìu ánh sáng của đèn neon, nhưng lại vạn rực sắc hoa cùng muôn ngàn tia nắng. Khu vườn hiện lên mờ ảo đẹp đẽ giống như không có thực" Vườn hoa này là do đích thân Vân thiếu gia thiết kế. Lục thiếu còn tự mình trồng, lai giống và chăm sóc các loại hoa khác nhau, hoàn toàn không do một kiến trúc sư nào nổi tiếng tạo nên cả" Cô nữ hầu thân thiện giới thiệu, sau đó cúi đầu đi ra ngoài, để cô tự do khám phá vẻ đẹp của Vườn hoa Bạch Nhạc Đứng trước muôn ngàn loài hoa độc đáo, chỉ ngắm nhìn thôi là không đủ, cô cũng tự mình dần tiền vào con đường được lát gạch kính trong suốt giữa 2 lối hoa, thực sự khó mà có cơ hội thấy được sự hòa quyện mãn nhãn của nhiều hương sắc như vậyGiữa Bạch Nhạc là một hồ nước trong suốt như gương, lại mang màu xanh phản chiếu của trời, vô cùng lãng mạn và tinh tế. Ngang qua hồ nước là một chiếc cầu nhỏ, hai bên thành được quấn tự nhiên bởi một loại hoa giấy màu tím nhạt. Nếu nói đến khu vườn đẹp nhất, vậy cô có thể khẳng định ngay, đó, là Bạch Nhạc" Thật đáng nể phục! Lục thiếu đúng là tuổi trẻ tài cao, có tài có đức. Căn biệt thự này dù đã đến lần thứ 2 tôi vẫn thật sự choáng ngợp đấy!" Lam Y lần nữa quan sát lại kiến trúc của phòng khách, vẻ mặt sùng bái ngưỡng mộ, trong khi Shylir bên cạnh cũng mang biểu cảm tương tự, nhưng có phần kín đáo hơn" Haha. Khu biệt thự này là do cố nội của Vân đại ca thiết kế tặng cho Lục gia, dù gì tứ đại gia tộc chúng tôi cũng quan hệ rất tốt mà. Khu biệt thự đã được trùng tu sửa chữa lại khá nhiều lần, thế nhưng một vài nét phong cách đã có sự thay đổi, chẳng hạn như hiện đại hóa hơn. Anh thấy đấy, nó trông như một tòa lâu đài đúng không?" Lục Niệm Dạ cười cười hướng tay chỉ bao quát phòng khách" Ồ, cậu chẳng phải là người gốc Ý sao?" Lam Y thắc mắc" À, thật ra thì đúng là như vậy. Nhưng thời lúc đó Lục gia và Vân gia hình như cũng sống ở Mĩ một thời gian khá dài rồi. Hơn nữa...căn biệt thự này, có kỉ niệm với cha mẹ tôi" Lục Niệm Dạ nói nhỏ dần, ánh mắt có phần đăm chiêu hướng về lòng bàn tay, có hơi hoài niệm, nhưng rất nhanh chóng trở lại dáng vẻ ban đầu " Ai nha, Lục Trạch cũng khá rộng, vì phía sau còn chừa lại một mảnh đất trống nên tôi đã nhờ Vân lão đại thiết kế một vườn hoa, rồi tự mình trồng và chăm sóc chúng. Anh thấy đấy, Bạch Nhạc là một nơi yêu thích của tôi"" Ồ, vậy...Lục thiếu có phiền nếu em gái tôi tham quan một chút chứ?"" À được" Anh cười cười, nhưng sau đó mới kinh ngạc " Cái gì, em gái?"" Ừ " Lam Y khó hiểu trả lời" Em gái anh có đến sao?" Lục Niệm Dạ bật ngồi dậy, không màng đến hình tượng mấy mà thốt lên" ừ, ở vườn hoa Bạch Nhạc!"Lục Niệm Dạ thất thần ngồi phịch xuống ghếChị dâu đến! Chị dâu vậy mà đến!Bất chợt, anh mở to hai mắt, chợt nhận ra vấn đềỞ vườn hoa Bạch Nhạc?Không xong!
" Lục thiếu?" Lam Y giọng nói nhiều phần nghi hoặc
" À, cái đó..." Giọng của thiếu niên trẻ truyền qua điện thoại, hơi hướng ngập ngừng " Hmm, anh còn nhớ vụ Quốc tế Mục thị không? Hiện tại tôi cần một chút thông tin"
Lam Y nghe xong, "à" một tiếng đã hiểu, rồi trả lời qua loa liền cúp máy
" Giờ đi đâu à?" Lam Diệp Phù nhướng mày hỏi, ngồi trên ghế vắt chéo hai chân, hai tay khoanh trước ngực
" Lục gia biệt thự!" Lam Y quẳng ra địa chỉ, rồi dặn dò Shylir một chút sau đó cùng đi về phía thang máy, cô cũng nhún vai chạy theo sau
Trèo vội lên con xe bóng loáng của anh, cô yên vị thắt dây an toàn rồi ngồi yên một chỗ. Dù sao hôm nay cô đã quyết định đi theo con hàng này tới cùng, nhiệm vụ học tập cũng đã hoàn tất một phần
Tầm chừng một khắc, xe dừng chuyển bánh, đỗ lại trước một căn biệt thự phong cách Châu Âu, nhìn tổng thể giống như một lâu đài nguy nga tráng lệ của vua chúa thời xưa, thế nhưng vẫn mang nét độc đáo phá cách và hơi hướng hiện đại, quả thực là một kiệt tác của nghệ thuật điêu khắc
Lam Diệp Phù từ từ đi theo chân Lam Y cùng người hầu vào khu biệt thự chính, hướng thẳng phía cổng. Vườn hoa trước rất rộng, do khuôn viên trồng nhiều loại cây nên bầu không khí khá trong lành và dễ chịu, có lẽ thú vui phong cảnh của giới thượng lưu cũng có nhiều cái lợi
" Tiểu Jena, ngươi cứ ở ngoài cũng được. Nếu không nhầm thì khuôn viên đằng sau còn rộng và đẹp hơn nhiều" Lam Y dừng bước quay lại nhìn cô, hướng về phía ngược lại
" Đây là...xua đuổi sao?" Lam Diệp Phù nhíu mày lườm anh một cái
" Cứ coi là vậy đi" Lam Y cười cười vuốt vuốt mái tóc vàng chóe đã được chải chuốt tỉ mỉ, xoay người cùng Shylir tiến vào trong phòng khách. Cô nhìn theo anh, nhún vai một cái rồi theo chân nữ hầu ra khu biệt viện đằng sau tòa kiến trúc. Thật là cân xứng với công trình nguy nga tráng lệ này, khu vườn này quả thật giống như trong xứ sở thần tiên của Alice, đẹp đẽ như vậy, tuy không dập dìu ánh sáng của đèn neon, nhưng lại vạn rực sắc hoa cùng muôn ngàn tia nắng. Khu vườn hiện lên mờ ảo đẹp đẽ giống như không có thực
" Vườn hoa này là do đích thân Vân thiếu gia thiết kế. Lục thiếu còn tự mình trồng, lai giống và chăm sóc các loại hoa khác nhau, hoàn toàn không do một kiến trúc sư nào nổi tiếng tạo nên cả" Cô nữ hầu thân thiện giới thiệu, sau đó cúi đầu đi ra ngoài, để cô tự do khám phá vẻ đẹp của Vườn hoa Bạch Nhạc
Đứng trước muôn ngàn loài hoa độc đáo, chỉ ngắm nhìn thôi là không đủ, cô cũng tự mình dần tiền vào con đường được lát gạch kính trong suốt giữa 2 lối hoa, thực sự khó mà có cơ hội thấy được sự hòa quyện mãn nhãn của nhiều hương sắc như vậy
Giữa Bạch Nhạc là một hồ nước trong suốt như gương, lại mang màu xanh phản chiếu của trời, vô cùng lãng mạn và tinh tế. Ngang qua hồ nước là một chiếc cầu nhỏ, hai bên thành được quấn tự nhiên bởi một loại hoa giấy màu tím nhạt. Nếu nói đến khu vườn đẹp nhất, vậy cô có thể khẳng định ngay, đó, là Bạch Nhạc
" Thật đáng nể phục! Lục thiếu đúng là tuổi trẻ tài cao, có tài có đức. Căn biệt thự này dù đã đến lần thứ 2 tôi vẫn thật sự choáng ngợp đấy!" Lam Y lần nữa quan sát lại kiến trúc của phòng khách, vẻ mặt sùng bái ngưỡng mộ, trong khi Shylir bên cạnh cũng mang biểu cảm tương tự, nhưng có phần kín đáo hơn
" Haha. Khu biệt thự này là do cố nội của Vân đại ca thiết kế tặng cho Lục gia, dù gì tứ đại gia tộc chúng tôi cũng quan hệ rất tốt mà. Khu biệt thự đã được trùng tu sửa chữa lại khá nhiều lần, thế nhưng một vài nét phong cách đã có sự thay đổi, chẳng hạn như hiện đại hóa hơn. Anh thấy đấy, nó trông như một tòa lâu đài đúng không?" Lục Niệm Dạ cười cười hướng tay chỉ bao quát phòng khách
" Ồ, cậu chẳng phải là người gốc Ý sao?" Lam Y thắc mắc
" À, thật ra thì đúng là như vậy. Nhưng thời lúc đó Lục gia và Vân gia hình như cũng sống ở Mĩ một thời gian khá dài rồi. Hơn nữa...căn biệt thự này, có kỉ niệm với cha mẹ tôi" Lục Niệm Dạ nói nhỏ dần, ánh mắt có phần đăm chiêu hướng về lòng bàn tay, có hơi hoài niệm, nhưng rất nhanh chóng trở lại dáng vẻ ban đầu " Ai nha, Lục Trạch cũng khá rộng, vì phía sau còn chừa lại một mảnh đất trống nên tôi đã nhờ Vân lão đại thiết kế một vườn hoa, rồi tự mình trồng và chăm sóc chúng. Anh thấy đấy, Bạch Nhạc là một nơi yêu thích của tôi"
" Ồ, vậy...Lục thiếu có phiền nếu em gái tôi tham quan một chút chứ?"
" À được" Anh cười cười, nhưng sau đó mới kinh ngạc " Cái gì, em gái?"
" Ừ " Lam Y khó hiểu trả lời
" Em gái anh có đến sao?" Lục Niệm Dạ bật ngồi dậy, không màng đến hình tượng mấy mà thốt lên
" ừ, ở vườn hoa Bạch Nhạc!"
Lục Niệm Dạ thất thần ngồi phịch xuống ghế
Chị dâu đến! Chị dâu vậy mà đến!
Bất chợt, anh mở to hai mắt, chợt nhận ra vấn đề
Ở vườn hoa Bạch Nhạc?
Không xong!
Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Lục thiếu?" Lam Y giọng nói nhiều phần nghi hoặc " À, cái đó..." Giọng của thiếu niên trẻ truyền qua điện thoại, hơi hướng ngập ngừng " Hmm, anh còn nhớ vụ Quốc tế Mục thị không? Hiện tại tôi cần một chút thông tin"Lam Y nghe xong, "à" một tiếng đã hiểu, rồi trả lời qua loa liền cúp máy" Giờ đi đâu à?" Lam Diệp Phù nhướng mày hỏi, ngồi trên ghế vắt chéo hai chân, hai tay khoanh trước ngực" Lục gia biệt thự!" Lam Y quẳng ra địa chỉ, rồi dặn dò Shylir một chút sau đó cùng đi về phía thang máy, cô cũng nhún vai chạy theo sauTrèo vội lên con xe bóng loáng của anh, cô yên vị thắt dây an toàn rồi ngồi yên một chỗ. Dù sao hôm nay cô đã quyết định đi theo con hàng này tới cùng, nhiệm vụ học tập cũng đã hoàn tất một phầnTầm chừng một khắc, xe dừng chuyển bánh, đỗ lại trước một căn biệt thự phong cách Châu Âu, nhìn tổng thể giống như một lâu đài nguy nga tráng lệ của vua chúa thời xưa, thế nhưng vẫn mang nét độc đáo phá cách và hơi hướng hiện đại, quả thực là một kiệt tác của nghệ thuật điêu khắcLam Diệp Phù từ từ đi theo chân Lam Y cùng người hầu vào khu biệt thự chính, hướng thẳng phía cổng. Vườn hoa trước rất rộng, do khuôn viên trồng nhiều loại cây nên bầu không khí khá trong lành và dễ chịu, có lẽ thú vui phong cảnh của giới thượng lưu cũng có nhiều cái lợi" Tiểu Jena, ngươi cứ ở ngoài cũng được. Nếu không nhầm thì khuôn viên đằng sau còn rộng và đẹp hơn nhiều" Lam Y dừng bước quay lại nhìn cô, hướng về phía ngược lại" Đây là...xua đuổi sao?" Lam Diệp Phù nhíu mày lườm anh một cái" Cứ coi là vậy đi" Lam Y cười cười vuốt vuốt mái tóc vàng chóe đã được chải chuốt tỉ mỉ, xoay người cùng Shylir tiến vào trong phòng khách. Cô nhìn theo anh, nhún vai một cái rồi theo chân nữ hầu ra khu biệt viện đằng sau tòa kiến trúc. Thật là cân xứng với công trình nguy nga tráng lệ này, khu vườn này quả thật giống như trong xứ sở thần tiên của Alice, đẹp đẽ như vậy, tuy không dập dìu ánh sáng của đèn neon, nhưng lại vạn rực sắc hoa cùng muôn ngàn tia nắng. Khu vườn hiện lên mờ ảo đẹp đẽ giống như không có thực" Vườn hoa này là do đích thân Vân thiếu gia thiết kế. Lục thiếu còn tự mình trồng, lai giống và chăm sóc các loại hoa khác nhau, hoàn toàn không do một kiến trúc sư nào nổi tiếng tạo nên cả" Cô nữ hầu thân thiện giới thiệu, sau đó cúi đầu đi ra ngoài, để cô tự do khám phá vẻ đẹp của Vườn hoa Bạch Nhạc Đứng trước muôn ngàn loài hoa độc đáo, chỉ ngắm nhìn thôi là không đủ, cô cũng tự mình dần tiền vào con đường được lát gạch kính trong suốt giữa 2 lối hoa, thực sự khó mà có cơ hội thấy được sự hòa quyện mãn nhãn của nhiều hương sắc như vậyGiữa Bạch Nhạc là một hồ nước trong suốt như gương, lại mang màu xanh phản chiếu của trời, vô cùng lãng mạn và tinh tế. Ngang qua hồ nước là một chiếc cầu nhỏ, hai bên thành được quấn tự nhiên bởi một loại hoa giấy màu tím nhạt. Nếu nói đến khu vườn đẹp nhất, vậy cô có thể khẳng định ngay, đó, là Bạch Nhạc" Thật đáng nể phục! Lục thiếu đúng là tuổi trẻ tài cao, có tài có đức. Căn biệt thự này dù đã đến lần thứ 2 tôi vẫn thật sự choáng ngợp đấy!" Lam Y lần nữa quan sát lại kiến trúc của phòng khách, vẻ mặt sùng bái ngưỡng mộ, trong khi Shylir bên cạnh cũng mang biểu cảm tương tự, nhưng có phần kín đáo hơn" Haha. Khu biệt thự này là do cố nội của Vân đại ca thiết kế tặng cho Lục gia, dù gì tứ đại gia tộc chúng tôi cũng quan hệ rất tốt mà. Khu biệt thự đã được trùng tu sửa chữa lại khá nhiều lần, thế nhưng một vài nét phong cách đã có sự thay đổi, chẳng hạn như hiện đại hóa hơn. Anh thấy đấy, nó trông như một tòa lâu đài đúng không?" Lục Niệm Dạ cười cười hướng tay chỉ bao quát phòng khách" Ồ, cậu chẳng phải là người gốc Ý sao?" Lam Y thắc mắc" À, thật ra thì đúng là như vậy. Nhưng thời lúc đó Lục gia và Vân gia hình như cũng sống ở Mĩ một thời gian khá dài rồi. Hơn nữa...căn biệt thự này, có kỉ niệm với cha mẹ tôi" Lục Niệm Dạ nói nhỏ dần, ánh mắt có phần đăm chiêu hướng về lòng bàn tay, có hơi hoài niệm, nhưng rất nhanh chóng trở lại dáng vẻ ban đầu " Ai nha, Lục Trạch cũng khá rộng, vì phía sau còn chừa lại một mảnh đất trống nên tôi đã nhờ Vân lão đại thiết kế một vườn hoa, rồi tự mình trồng và chăm sóc chúng. Anh thấy đấy, Bạch Nhạc là một nơi yêu thích của tôi"" Ồ, vậy...Lục thiếu có phiền nếu em gái tôi tham quan một chút chứ?"" À được" Anh cười cười, nhưng sau đó mới kinh ngạc " Cái gì, em gái?"" Ừ " Lam Y khó hiểu trả lời" Em gái anh có đến sao?" Lục Niệm Dạ bật ngồi dậy, không màng đến hình tượng mấy mà thốt lên" ừ, ở vườn hoa Bạch Nhạc!"Lục Niệm Dạ thất thần ngồi phịch xuống ghếChị dâu đến! Chị dâu vậy mà đến!Bất chợt, anh mở to hai mắt, chợt nhận ra vấn đềỞ vườn hoa Bạch Nhạc?Không xong!